2,701 từ
Sương mù ban sáng không tan đi mà đặc lại thành một thứ chất lỏng màu xám xịt, nuốt chửng lấy ngọn cây cổ thụ và cái xác không mặt đang lủng lẳng trên đó. Mùi máu tươi quyện với mùi hăng nồng của hoa phù dung tạo thành một thứ hỗn hợp nôn mửa. Luân đứng im lặng giữa vườn, đôi mắt sắc lẹm của một kẻ từng trải qua hàng chục hiện trường án mạng đang quét qua từng centimet đất dưới chân cái xác.
Ông Thành bị hai gã bảo vệ còn lại kéo xộc vào nhà, miệng ông ta lẩm bẩm những câu vô nghĩa về một "lời nguyền" nào đó. Bà Nhàn đã ngất lịm đi, gương mặt quý phái giờ đây chỉ còn là một chiếc mặt nạ trắng bệch, vô hồn. Chỉ có dì Năm vẫn đứng đó, cách Luân khoảng mười thước, đôi bàn tay gầy guộc đan vào nhau, ẩn hiện sau những tán lá đỏ rực.
“Dì biết gì về việc này?” Luân lên tiếng, giọng anh lạnh như băng, không quay đầu lại.
“Hoa cần thịt, người cần danh. Ở đây lâu rồi cậu sẽ hiểu, cái gì đến từ đất thì phải trả về cho đất,” dì Năm đáp bằng cái giọng khàn đặc, rồi bà lẳng lặng quay gót, lủi nhanh vào bóng tối của hiên nhà như một con chuột chũi.
Luân không đuổi theo. Anh rút găng tay cao su từ túi quần, đeo vào rồi bắt đầu công việc của mình. Cái xác của gã bảo vệ tên Tùng đang treo cách mặt đất khoảng hai mét. Sợi dây leo phù dung quấn quanh cổ gã không chỉ đơn thuần là một nút thắt; nó được đan bện một cách tinh xảo, những cái gai nhọn hoắt của dây leo đâm sâu vào cuống họng, hút lấy những giọt máu cuối cùng. Điều khiến Luân rùng mình nhất chính là kỹ thuật lột da mặt. Nó quá hoàn hảo, quá sắc sảo, không hề có một vết răng cưa hay sự run rẩy nào từ lưỡi dao. Kẻ thực hiện việc này phải có một sự am hiểu tường tận về giải phẫu học, hoặc là một kẻ đã thực hành điều này hàng nghìn lần trong bóng tối.
Dưới gốc cây, Luân tìm thấy một vật lạ. Đó là một mảnh giấy nhỏ, bị vò nát và thấm đẫm máu. Anh cẩn thận mở ra. Trên đó không có chữ, chỉ có một hình vẽ thô sơ về một ngôi nhà đang cháy và một đứa trẻ đang đứng khóc.
“Tệp hồ sơ...” Luân lẩm bẩm.
Anh nhớ lại lời ông Thành. Tệp hồ sơ bị mất không chỉ là giấy tờ nhà đất đơn thuần. Nó chứa đựng những bí mật bẩn thỉu về việc cưỡng chế đất đai tại thung lũng này mười năm trước, dẫn đến vụ tự tử tập thể của một gia đình nông dân nghèo. Phải chăng kẻ giết người đang thực hiện một màn kịch báo thù mang màu sắc tâm linh?
Luân bước vào bên trong biệt thự. Không khí trong nhà lúc này ngột ngạt đến mức khó thở. Ông Thành đang ngồi trong phòng làm việc, vây quanh là ba gã bảo vệ còn lại với súng ống trên tay. Sự giàu có không còn là tấm khiên bảo vệ ông ta nữa; nó chỉ là cái đích để kẻ sát nhân nhắm tới.
“Ông Thành, tôi cần sự thật,” Luân đóng sầm cửa lại, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông đang run rẩy sau bàn làm việc bằng gỗ trắc đắt tiền. “Ai là người đã chết trong vụ cưỡng chế mười năm trước? Và tại sao cái xác ngoài kia lại bị lột da mặt?”
Ông Thành giật thót, bàn tay cầm ly rượu vang run bần bật khiến chất lỏng màu đỏ sóng sánh tràn ra ngoài. “Tôi không biết... tôi chỉ làm theo luật pháp! Họ không chịu di dời, đó là lỗi của họ! Còn cái xác... đó là ma quỷ làm, anh không thấy sao? Không ai có thể ra vào khu vườn đó mà không để lại dấu vết!”
“Đừng dùng ma quỷ để che đậy sự hèn nhát của ông,” Luân gằn giọng, tiến sát lại phía bàn. “Kẻ sát nhân đang ở trong chính ngôi nhà này. Hắn lấy tệp hồ sơ của ông, hắn giết người của ông để dằn mặt. Nếu ông không nói thật, cái xác tiếp theo sẽ là ông, hoặc là con trai ông.”
Nhắc đến Mạnh, ông Thành đột nhiên khựng lại. Ánh mắt ông ta thoáng hiện lên một sự sợ hãi tột cùng, không phải sợ chết, mà là sợ một điều gì đó còn khủng khiếp hơn. Ông ta ra hiệu cho đám bảo vệ lui ra ngoài. Khi chỉ còn hai người, ông Thành mới hạ thấp giọng, hơi thở nồng nặc mùi rượu.
“Mười năm trước... có một người đàn bà tên Mận. Cô ta là thợ thêu giỏi nhất vùng này. Khi đoàn cưỡng chế đến, cô ta đã tự nhốt mình trong nhà và đốt lửa. Nhưng trước khi chết, cô ta đã gào lên rằng cô ta sẽ dùng lớp da của mình để thêu nên một tấm thảm máu, bao phủ lên tất cả những kẻ đã đẩy cô ta vào đường cùng.”
Luân nheo mắt. Một thợ thêu. Điều đó giải thích cho kỹ thuật lột da và cách bện dây leo tinh xảo trên cái xác. Nhưng người đàn bà đó đã chết, vậy kẻ đang thực hiện việc này là ai? Một đứa trẻ sống sót? Hay là một kẻ điên loạn đang tôn thờ ký ức của người quá cố?
Luân rời khỏi phòng làm việc và đi thẳng lên phòng của Mạnh. Đứa con trai cả của ông Thành đang nằm co quắp trên giường, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà. Trên cánh tay gã, những vết cào cấu tối qua đã bắt đầu đóng vảy đen, trông như những con rết gớm ghiếc đang bò trên da thịt.
“Mạnh, cậu đã thấy gì đêm qua?” Luân hỏi, giọng dịu lại nhưng vẫn đầy uy lực.
Mạnh không trả lời ngay. Gã quay sang nhìn Luân, nụ cười méo mó hiện trên môi. “Anh Luân này, anh có bao giờ thấy những bông hoa biết nói chưa? Chúng nói với tôi rằng dưới sàn nhà này là một kho báu. Nhưng kho báu đó không phải là vàng... mà là mặt người. Nhiều mặt người lắm, họ đang cười với tôi.”
Luân cau mày, anh bước lại gần phía góc phòng, nơi Mạnh đã cào cấu tối qua. Anh dùng con dao bấm bẩy một tấm ván sàn lên. Một luồng mùi hôi thối bốc lên nồng nặc. Bên dưới lớp gỗ mục nát, không phải là kho báu, cũng chẳng phải xác người, mà là một chiếc hộp thiếc cũ kỹ bám đầy đất cát.
Bên trong hộp là một xấp ảnh cũ. Những bức ảnh chụp một gia đình hạnh phúc trước ngôi biệt thự này khi nó còn chưa bị bỏ hoang. Người đàn ông trong ảnh có gương mặt hiền hậu, người phụ nữ mặc áo dài trắng – chính là người Luân đã thấy thấp thoáng trong vườn – và một đứa trẻ trai khoảng 5-6 tuổi. Tuy nhiên, điều kinh dị là mặt của tất cả những người trong ảnh đều bị đục thủng, đúng vị trí của đôi mắt.
Đột nhiên, tiếng piano vang lên từ tầng dưới. Bản nhạc Nocturne của Chopin réo rắt, u uất giữa không gian tĩnh lặng của buổi trưa xám xịt. Luân lao xuống cầu thang. Tiếng nhạc phát ra từ phòng khách lớn, nơi có chiếc đàn piano Steinway cổ đại bị phủ kín bởi một lớp vải xám từ nhiều năm qua.
Khi anh bước vào, chiếc đàn vẫn đang mở nắp, các phím đàn vẫn còn rung động như thể vừa có người chạm tay vào, nhưng trong phòng không một bóng người. Trên phím đàn trắng muốt, một vết máu đỏ tươi hình dấu vân tay hiện rõ mồn một.
“Ai đó?” Luân quát lớn, tay đặt vào bao súng.
Chỉ có tiếng gió rít qua những khe cửa sổ và tiếng xào xạc của đám phù dung ngoài vườn đáp lại anh. Luân tiến lại gần chiếc đàn, anh nhận ra có một mùi hương lạ. Không phải mùi hoa phù dung, mà là mùi phấn rôm trẻ em – một thứ mùi thanh khiết nhưng lại vô cùng lạc lõng trong cái không gian đầy mùi tử khí này.
Anh nhìn xuống sàn nhà và phát hiện ra những dấu chân nhỏ xíu, dính đầy bùn đất, dẫn từ chiếc đàn piano đi thẳng vào phía sau bức màn nhung dày đặc. Luân thận trọng dùng mũi súng vén bức màn lên. Đằng sau đó là một cánh cửa bí mật, nhỏ đến mức chỉ một đứa trẻ hoặc một người cực kỳ gầy mới có thể chui lọt.
Cánh cửa dẫn vào một đường hầm tối om, ẩm thấp. Luân bật đèn pin, ánh sáng vàng vọt quét qua những bức tường đá đầy rêu xanh. Càng đi sâu vào trong, mùi phấn rôm càng đậm đặc, trộn lẫn với mùi nhang trầm. Cuối đường hầm là một căn phòng nhỏ, rộng chưa đầy mười mét vuông.
Ánh đèn pin của Luân dừng lại trên một chiếc bàn gỗ nhỏ. Trên đó đặt một con búp bê bằng vải đã cũ nát, nhưng điều kinh tởm là khuôn mặt của con búp bê không phải bằng nhựa hay vải thông thường. Nó được khâu bằng một miếng da người thật, vẫn còn rỉ máu ở những đường chỉ thô bạo.
Luân cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh nhận ra miếng da mặt đó chính là một phần da từ cái xác của gã bảo vệ ngoài vườn. Kẻ sát nhân đang ở đây, ngay dưới chân họ, và hắn đang chơi một trò chơi gia đình quái đản với những mảnh thịt của các nạn nhân.
Bất thình lình, đèn pin của Luân chớp nháy rồi tắt phụt. Bóng tối đặc quánh ập xuống. Trong sự im lặng tuyệt đối, Luân nghe thấy một tiếng thở nhẹ ngay sát bên tai mình.
“Anh có muốn chơi cùng chúng tôi không?” Một giọng nói trẻ con trong trẻo vang lên, nhưng nó lại mang một âm hưởng rợn người như phát ra từ dưới đáy mộ.
Luân xoay người, vung một cú đấm vào khoảng không nhưng chỉ chạm phải không khí. Anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, lần mò tìm lối thoát. Khi anh thoát được ra khỏi đường hầm và quay lại phòng khách, cảnh tượng trước mắt khiến anh chết lặng.
Bà Nhàn đang đứng giữa phòng, trên tay cầm một chiếc kéo lớn. Bà đang điên cuồng cắt nát những bông hoa phù dung đỏ rực mà ai đó đã mang vào đặt đầy trên bàn trà.
“Máu... phải cắt hết máu đi... nếu không chúng sẽ nở ra mặt người!” Bà Nhàn gào khóc, những cánh hoa đỏ nát bấy văng tung tóe lên bộ váy trắng của bà, trông như những vết thương hở miệng.
Luân lao tới tước lấy chiếc kéo từ tay bà. Bà Nhàn gục xuống vai anh, nấc nghẹn. “Luân ơi... nó về rồi... đứa bé không mặt đó... nó nói ông Thành đã ăn thịt bố mẹ nó...”
Câu nói của bà Nhàn khiến Luân rùng mình. Ăn thịt? Theo nghĩa đen hay nghĩa bóng? Anh nhớ lại tập hồ sơ bị mất và những lời khai gian dối của ông Thành. Có vẻ như vụ cưỡng chế mười năm trước không chỉ dừng lại ở việc đốt nhà.
Chiều hôm đó, sương mù lại kéo đến sớm hơn thường lệ. Luân quyết định đi tìm dì Năm. Anh tin rằng bà già này biết nhiều hơn những gì bà ta thể hiện. Anh tìm thấy bà ở gian bếp tối tăm phía sau biệt thự, bà đang ngồi tỉ mẩn khâu một thứ gì đó bằng những sợi chỉ màu đỏ thẫm.
“Dì Năm, đứa trẻ trai trong bức ảnh là ai?” Luân đặt tấm hình lên bàn.
Dì Năm ngừng tay, đôi mắt đục ngầu nhìn tấm hình rồi nhìn Luân. Bà cười, để lộ những chiếc răng đen xỉn. “Đó là thằng bé mồ côi mà cô Mận nhặt về. Nó không có tên, người ta gọi nó là Thằng Câm. Đêm đó, khi lửa cháy, không ai thấy nó ra ngoài. Người ta bảo nó đã thành tro rồi.”
“Nhưng nó chưa chết, đúng không?” Luân ép sát.
Dì Năm không trả lời, bà chỉ tay ra cửa sổ. Ngoài kia, sương mù đã che khuất mọi thứ, chỉ còn lại những đốm đỏ của hoa phù dung lập lòe như những linh hồn bị bỏ rơi.
“Cậu nên lo cho ông chủ của cậu đi. Tối nay là đêm rằm, hoa phù dung sẽ nở đẹp nhất... và nó cũng đói nhất.”
Luân quay trở lại sảnh chính. Ông Thành đã khóa chặt cửa phòng làm việc, không cho bất kỳ ai vào, kể cả Luân. Đám bảo vệ đứng canh gác ngoài hành lang với vẻ mặt lo âu. Căn biệt thự giờ đây như một cái bẫy khổng lồ, và mỗi người trong đó là một con mồi đang chờ đến lượt mình bị xẻ thịt.
Đúng lúc đó, một tiếng động lạ phát ra từ phía cầu thang. Một thứ gì đó đang được kéo lê trên sàn gỗ.
Luân và đám bảo vệ đồng loạt hướng vũ khí về phía đó. Từ bóng tối của tầng ba, một chiếc vali lớn từ từ trượt xuống từng bậc cầu thang. Tiếng "huỵch... huỵch..." của chiếc vali nặng nề rơi xuống tạo ra những âm thanh khô khốc trong không gian tĩnh mịch.
Khi chiếc vali dừng lại ở chân cầu thang, nó tự động mở bung ra.
Bên trong không phải là quần áo hay tiền bạc. Đó là xác của gã bảo vệ thứ hai. Gã bị nhét vừa khít trong chiếc vali nhỏ hẹp bằng cách bẻ gãy toàn bộ xương khớp. Và cũng giống như gã đầu tiên, da mặt gã đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một đóa hoa phù dung đỏ rực được khâu chặt vào hốc mắt bằng sợi chỉ đỏ thẫm.
Dưới đáy chiếc vali, một mảnh giấy nữa hiện ra. Lần này có chữ, nét chữ nguệch ngoạc nhưng rõ ràng như được viết bằng máu:
"Kẻ không mặt sẽ tìm lại mặt mình bằng máu của kẻ bội tín."
Ông Thành từ trong phòng làm việc hét lên một tiếng thất thanh rồi im bặt. Luân lao tới, đạp tung cửa. Căn phòng trống rỗng. Cửa sổ mở toang, rèm cửa bay phần phật trong gió lạnh. Trên bàn làm việc, tệp hồ sơ đen đã quay trở lại, nhưng mỗi trang giấy đều được dán đầy những sợi tóc người và những mẩu da khô khéo.
Luân nhìn ra ngoài cửa sổ, xuống khu vườn hoa đỏ. Giữa màn sương dày đặc, anh thấy ông Thành đang đi lảo đảo giữa những luống hoa, như thể bị một thế lực nào đó dẫn dắt. Đằng sau ông ta, một bóng dáng nhỏ bé, gầy guộc đang nhảy chân sáo, trên tay cầm một con dao thêu sắc lẹm lấp lánh dưới ánh trăng mờ.
“Ông Thành!” Luân gào lên và nhảy qua cửa sổ, lao vào màn sương mù lạnh lẽo.
Mỗi bước chạy của anh đều bị những cành phù dung níu kéo, những cái gai sắc nhọn đâm qua lớp quần áo, cào rách da thịt. Tiếng cười trẻ con lại vang lên, lúc gần lúc xa, như trêu ngươi, như mời gọi.
Cuộc đi săn của "Thằng Câm" đã chính thức bắt đầu, và trong thung lũng đẫm máu này, không có luật pháp, không có sự công bằng, chỉ có sự báo thù rực rỡ như sắc hoa phù dung đêm rằm. Luân biết, để cứu ông Thành, anh phải đối mặt với một quá khứ mà chính anh cũng muốn lãng quên, một quá khứ có mùi phấn rôm và tiếng thét gào trong lửa đỏ.