2,606 từ
Sương mù trong thung lũng vào đêm rằm không còn là những dải lụa xám mờ ảo nữa. Nó đặc quánh, lạnh buốt và mang theo một thứ mùi tanh tao của sắt – mùi của máu hòa quyện cùng hương hoa phù dung đang kỳ nở rộ. Luân lao đi giữa những luống hoa cao quá đầu người. Những cành hoa dài, khẳng khiu như những cánh tay khô héo của người chết vươn ra, cào cấu vào da thịt anh. Cảm giác đau rát lan tỏa, nhưng Luân không dừng lại. Anh phải đuổi kịp ông Thành trước khi con dao của "Thằng Câm" kịp chạm vào cuống họng của kẻ tội đồ kia.
"Ông Thành! Đứng lại!" Luân gào lên, giọng anh bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít qua những hẻm đá.
Phía trước, bóng dáng ông Thành hiện lên lảo đảo. Ông ta không chạy, mà đang đi bộ với một dáng vẻ kỳ quái, hai tay buông thõng, đầu ngoẹo sang một bên như một con rối bị đứt dây. Luân nhận ra có điều gì đó không ổn. Với một bước nhảy dài, anh lao tới, chụp lấy vai ông Thành và xoay mạnh người ông ta lại.
Dưới ánh trăng mờ đục, Luân kinh hoàng nhận thấy đôi mắt ông Thành đang mở trừng trừng nhưng đồng tử đã giãn cực đại. Một sợi chỉ đỏ thẫm được khâu xuyên qua môi trên và môi dưới của ông, khóa chặt miệng ông ta lại trong một sự im lặng cưỡng cầu. Máu từ những vết khâu vẫn đang rỉ ra, thấm đẫm xuống vạt áo sơ mi đắt tiền. Ông Thành không thể nói, chỉ có thể phát ra những tiếng "ư... ứ..." nghẹn ngào từ sâu trong cổ họng, đôi mắt nhìn Luân đầy vẻ cầu cứu và tuyệt vọng.
"Khốn kiếp!" Luân rít qua kẽ răng.
Anh chưa kịp rút con dao bấm để cắt sợi chỉ thì một tiếng cười lanh lảnh vang lên ngay phía sau. Đó là tiếng cười của một đứa trẻ, nhưng nó khô khốc và vang vọng như được phát ra từ một chiếc loa hỏng. Luân xoay người, họng súng hướng thẳng về phía phát ra âm thanh.
Cách đó năm mét, đứng trên một tảng đá rêu phong, là một bóng hình nhỏ bé. Đứa trẻ mặc một bộ đồ bà ba đen cũ kỹ, rộng thùng thình. Khuôn mặt nó bị che phủ bởi một chiếc mặt nạ được khâu bằng vải thô, trên đó vẽ một nụ cười nghếch ngác bằng màu đỏ. Trong tay nó, một chiếc kim thêu dài và sắc nhọn lấp lánh dưới ánh trăng.
"Thằng Câm?" Luân hỏi, tay vẫn giữ chặt súng. "Mày muốn gì? Công lý không được thực thi bằng cách này."
Cái bóng nhỏ bé không trả lời. Nó nghiêng đầu, một cử chỉ ngây thơ đến rợn người. Rồi, nó đưa bàn tay nhỏ xíu lên, chỉ về phía ông Thành. Đột nhiên, từ dưới những bụi hoa phù dung, những sợi dây leo dài bắt đầu bò ra như những con rắn, quấn chặt lấy chân ông Thành và kéo mạnh.
"Á...!" Ông Thành ngã xuống, tiếng kêu bị chặn lại bởi sợi chỉ khâu trên môi. Ông bị kéo sềnh sệch vào sâu trong lùm hoa.
Luân nổ súng. Đoàng! Đoàng! Hai phát đạn xé nát không gian, nhưng đứa trẻ đã biến mất vào màn sương với một tốc độ kinh hồn. Anh lập tức đuổi theo hướng ông Thành bị kéo đi. Những cánh hoa phù dung rụng xuống, phủ đầy lên lối đi, dẫm lên chúng cảm giác như đang đi trên một bãi lầy nhớp nháp.
Anh chạy đến một khoảng đất trống giữa vườn. Ở đó, một chiếc bàn đá cũ kỹ hiện ra. Trên bàn, tệp hồ sơ đen bị mất đã được trải rộng. Nhưng kỳ lạ thay, những trang giấy không còn là chữ viết khô khan nữa. Chúng đã được khâu nối lại với nhau bằng tóc người, tạo thành một tấm thảm giấy khổng lồ. Và trên đó, một bức tranh bằng máu đang dần hiện rõ: cảnh tượng một ngôi nhà bốc cháy, những người lính cưỡng chế mặc đồng phục và gương mặt của một người đàn bà đang gào thét trong lửa đỏ.
Ông Thành bị treo ngược lên một cành cây phía trên bàn đá. Những sợi dây leo phù dung quấn quanh người ông như một cái kén. Đứa trẻ lại xuất hiện, lần này nó ngồi trên cành cây, ngay cạnh đầu ông Thành.
"Dừng lại!" Luân thét lên. "Nếu mày giết ông ta, mày sẽ trở thành kẻ sát nhân giống như những gì mày căm ghét!"
Đứa trẻ nhìn xuống Luân. Nó từ từ tháo chiếc mặt nạ vải ra. Luân nín thở. Đằng sau lớp vải không phải là gương mặt của một con quái vật, mà là một khuôn mặt trống rỗng. Không có mắt, không có mũi, không có miệng. Chỉ có một lớp da trắng bệch, phẳng lì như một tờ giấy trắng.
"Nó không có mặt... vì ông ta đã cướp đi bản sắc của nó," một giọng nói vang lên từ phía sau.
Luân quay lại. Dì Năm đứng đó, tay cầm một bó nhang đen đang cháy nghi ngút khói. Khói nhang màu tím đậm bao phủ lấy bà, tạo nên một bầu không khí liêu trai.
"Mười năm trước, khi ngôi nhà cháy, cô Mận đã dùng toàn bộ linh lực của mình để bảo vệ đứa bé này. Nhưng lửa đã thiêu rụi khuôn mặt nó. Ông Thành đã ra lệnh cho đám đàn em ném đứa bé vào hố vôi để phi tang dấu vết. Nó không chết, nó bò ra từ hố vôi với hình hài này. Nó không có tên, không có mặt, chỉ có lòng hận thù là thật," dì Năm kể, giọng bà run lên vì xúc động hoặc vì sợ hãi.
Luân nhìn lại đứa trẻ. Nó bắt đầu dùng chiếc kim thêu đâm nhẹ vào má ông Thành. Từng mũi kim điêu luyện như đang thêu một đóa hoa lên da mặt người sống. Ông Thành quằn quại, đôi mắt lồi ra vì đau đớn tột cùng.
"Dì Năm, dừng nó lại! Dì là người duy nhất nó nghe lời!" Luân bước tới phía dì Năm.
"Không thể dừng lại được đâu, cậu cảnh sát ạ," dì Năm cười buồn. "Hoa phù dung đêm nay nở là để đón chờ lớp da của ông ta. Đó là cái giá của sự bội tín. Ông ta đã hứa sẽ chia đất, sẽ đền bù, nhưng cuối cùng ông ta chỉ mang đến lửa và máu."
Luân không thể chờ đợi thêm. Anh lao về phía cái cây, nhưng dì Năm đột ngột ném bó nhang xuống đất. Một ngọn lửa xanh bùng lên, tạo thành một bức tường ngăn cách. Cùng lúc đó, từ trong biệt thự, tiếng la hét của bà Nhàn và Mạnh vang lên thảm thiết.
"Đừng... đừng đến gần tôi!" Tiếng của Mạnh.
Luân nhận ra đây là một cái bẫy nghi binh. Kẻ sát nhân không chỉ có một mình. "Thằng Câm" chỉ là kẻ thực thi nghi lễ ở đây, còn có kẻ khác đang ở trong nhà. Anh buộc phải đưa ra lựa chọn: cứu ông Thành hay quay lại cứu những người còn lại.
Nhìn thấy ông Thành đang dần lịm đi vì mất máu và đau đớn, Luân nghiến răng, anh rút trong túi ra một quả lựu đạn khói – thứ vũ khí anh luôn mang theo từ thời còn ở đội đặc nhiệm. Anh ném mạnh vào gốc cây. Khói trắng bùng lên, che khuất tầm nhìn của đứa trẻ và dì Năm.
Luân lợi dụng khói, phóng con dao bấm cắt đứt sợi dây leo đang treo ngược ông Thành. Cái xác – lúc này vẫn còn hơi thở thoi thóp – rơi xuống. Luân vác ông Thành lên vai và chạy điên cuồng về phía biệt thự. Sau lưng anh, tiếng cười của đứa trẻ không mặt chuyển thành một tiếng rít dài đầy căm phẫn.
Khi anh vào đến sảnh chính, cảnh tượng bên trong còn kinh hoàng hơn. Mạnh đang đứng ở cầu thang, tay cầm một con dao bếp, đôi mắt dại ra. Trên sàn nhà, hai gã bảo vệ còn lại nằm bất động trong vũng máu. Nhưng họ không bị giết bởi "Thằng Câm". Những vết đâm trên người họ rất hỗn loạn, đầy sự giận dữ và sợ hãi.
"Tôi giết tụi nó rồi... tụi nó muốn cướp thuốc của tôi... tụi nó là quỷ!" Mạnh cười điên dại, đôi tay đầy máu run rẩy.
Bà Nhàn đang ngồi bệt dưới sàn, tay ôm lấy một bức tranh chân dung bị rạch nát. Bà đang cố gắng "khâu" lại bức tranh bằng những sợi tóc dài của chính mình. Cảnh tượng gia đình đại gia bất động sản quyền lực giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát của sự điên loạn và tội lỗi.
Luân đặt ông Thành xuống sàn. Ông ta vẫn còn sống nhưng hơi thở rất yếu. Luân nhìn quanh, ngôi biệt thự dường như đang sống dậy. Những bức tường gỗ kêu răng rắc, mùi hoa phù dung len lỏi qua mọi khe hở.
"Nghe này, Mạnh! Bỏ dao xuống!" Luân hét lớn.
Mạnh không nghe, gã lao xuống cầu thang, nhắm thẳng vào Luân mà đâm. Luân tránh được, dùng báng súng đập mạnh vào gáy Mạnh khiến gã ngất đi. Anh phải khống chế tất cả trước khi "Thằng Câm" vào được bên trong.
Nhưng đã quá muộn.
Cánh cửa chính của biệt thự từ từ mở ra. Sương mù tràn vào bên trong như một cơn lũ xám. Đứng giữa làn sương là đứa trẻ không mặt và dì Năm. Nhưng lần này, đi cùng họ còn có hàng chục bóng hình mờ ảo khác – đó là linh hồn của những người nông dân đã chết trong vụ cưỡng chế năm xưa. Họ đứng im lặng, những khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào ông Thành.
Dì Năm bước tới, bà không còn vẻ sợ sệt thường ngày. Bà đứng giữa sảnh, giọng bà vang lên như một lời phán truyền:
"Nợ máu phải trả bằng máu. Đất của thung lũng này không chấp nhận những kẻ ngoại lai mang theo trái tim đen tối. Các người nghĩ rằng có thể dùng tiền để xóa nhòa ký ức sao?"
Luân đứng chắn trước gia đình ông Thành. Anh biết mình đang đối đầu với một thứ không thể dùng súng đạn để giải quyết. Sự hận thù tích tụ mười năm đã biến thung lũng này thành một vùng đất chết, và ngôi biệt thự này chính là nấm mồ lớn nhất.
"Tôi sẽ đưa họ ra tòa. Họ sẽ phải chịu tội trước pháp luật," Luân nói, giọng anh lạc đi.
"Pháp luật của các người đã ngủ quên mười năm rồi," dì Năm cười nhạt. "Hôm nay, chỉ có luật của Phù Dung."
Đứa trẻ không mặt tiến lên một bước. Nó đưa tay ra, và lạ kỳ thay, từ lòng bàn tay nó, một đóa hoa phù dung bắt đầu mọc ra, nở rộ ngay lập tức. Những cánh hoa đỏ thắm bay lơ lửng trong không trung rồi đậu lên vết thương trên môi ông Thành. Ngay khi cánh hoa chạm vào máu, ông Thành trợn mắt lên, cơ thể ông ta bắt đầu co giật dữ dội.
Trước mắt Luân, lớp da trên người ông Thành bắt đầu biến đổi. Nó khô héo lại, chuyển sang màu xám như vỏ cây, rồi nứt toác ra. Từ những vết nứt đó, những mầm hoa phù dung đâm chồi nảy lộc. Ông Thành không chết ngay, ông ta đang bị biến thành một "chậu cây" sống cho loài hoa quỷ dị này.
Bà Nhàn nhìn thấy cảnh đó thì rú lên một tiếng rồi đập đầu vào cột đá, ngất đi. Luân cảm thấy một sự bất lực trào dâng. Anh đã từng đối mặt với những tên tội phạm sừng sỏ nhất, nhưng trước sự báo thù mang màu sắc tâm linh này, anh thấy mình nhỏ bé như một hạt cát.
"Thả họ ra," Luân nói, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ khẩn cầu. "Họ có tội, nhưng đứa trẻ... nó không nên phải gánh vác sự hận thù này mãi mãi. Nó cần được siêu thoát."
Đứa trẻ không mặt khựng lại. Nó nhìn vào bàn tay mình, nơi đóa hoa vẫn đang nở rực rỡ. Một giọt nước mắt – hay là thứ gì đó tương tự – chảy ra từ hốc mắt trống rỗng của nó.
Dì Năm biến sắc: "Đừng nghe nó! Tiếp tục đi!"
Nhưng đứa trẻ đã hạ tay xuống. Nó tiến lại gần Luân, đôi bàn tay gầy guộc chạm vào vết thương trên cánh tay anh – vết thương do chính những cành phù dung gây ra. Một cảm giác ấm áp lạ thường lan tỏa, nỗi đau biến mất. Đứa trẻ nhìn Luân một hồi lâu, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó đã mất từ rất lâu trong trí nhớ của nó.
Đột nhiên, tiếng chuông đồng hồ trong sảnh biệt thự vang lên mười hai tiếng. Đêm rằm đã đi đến đỉnh điểm.
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau biệt thự. Lửa bắt đầu bùng cháy. Ai đó đã phóng hỏa khu vườn phù dung. Ánh lửa đỏ rực rỡ soi sáng cả bầu trời đêm, lấn át cả ánh trăng.
"Không! Khu vườn của tôi!" Dì Năm gào lên và lao ra ngoài.
Tận dụng sự hỗn loạn, Luân vác ông Thành và kéo bà Nhàn, Mạnh vào căn hầm ngầm mà anh đã khám phá ra trước đó. Anh biết biệt thự này sẽ sớm bị thiêu rụi. Sự hận thù của thung lũng cần một ngọn lửa sạch để thanh tẩy.
Khi đứng dưới hầm, nhìn qua khe cửa thông gió, Luân thấy đứa trẻ không mặt đứng giữa biển lửa. Nó không chạy trốn. Nó đứng đó, dang rộng vòng tay đón lấy những tàn lửa đỏ. Những đóa hoa phù dung xung quanh nó cháy rụi, biến thành những tro bụi đen kịt. Hình ảnh cuối cùng Luân thấy là gương mặt của đứa trẻ – trong một khoảnh khắc ngắn ngủi của ngọn lửa, nó dường như đã tìm lại được khuôn mặt thực sự của mình, một gương mặt trẻ thơ đang mỉm cười thanh thản.
Biệt thự Phù Dung chìm trong hỏa hoạn. Bí mật của mười năm trước đang bị thiêu cháy, nhưng Luân biết, đây chưa phải là kết thúc. Những mảnh da của ký ức vẫn còn đó, và tệp hồ sơ đen trên bàn đá ngoài kia vẫn chưa bị lửa chạm tới.
Anh ngồi thụp xuống sàn hầm ẩm ướt, nhìn ba con người đang thoi thóp xung quanh mình. Anh đã cứu được mạng sống của họ, nhưng tâm hồn họ đã chết từ lâu. Và chính anh, Luân, cũng nhận ra rằng mình đã bị lôi cuốn vào một vòng xoáy mà ở đó, ranh giới giữa người và quỷ chỉ mỏng manh như một cánh hoa phù dung.
Trong bóng tối của căn hầm, Luân sờ tay lên ngực áo. Anh bàng hoàng nhận thấy một cánh hoa phù dung đỏ rực đã được khâu chặt vào da thịt mình từ lúc nào không hay. Sợi chỉ đỏ thẫm vẫn còn vương mùi hương nồng nặc, như một lời nhắc nhở rằng anh đã được chọn để làm chứng cho những tội ác tiếp theo sẽ bị phanh phui trong thung lũng này.