MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÙ DUNG HUYẾTChương 4: Tro tàn của sự phản bội

PHÙ DUNG HUYẾT

Chương 4: Tro tàn của sự phản bội

2,187 từ

Ngọn lửa liếm sạch những gì còn sót lại của sự hào nhoáng giả tạo. Biệt thự Phù Dung trong đêm rằm giống như một lò bát quái khổng lồ, nơi những cột khói đen đặc bốc lên, cuộn xoắn vào nhau rồi tan loãng vào màn sương xám xịt của thung lũng. Tiếng nổ của những chai rượu đắt tiền trong hầm rượu vang lên đều đặn như những phát súng tiễn biệt. Sức nóng hầm hập tỏa ra, khiến những cánh phù dung chưa kịp cháy rụi cũng phải héo quắt lại, rụng xuống như những vảy máu khô.

Dưới căn hầm ngầm chật chội và ẩm thấp, Luân có thể cảm nhận được độ rung chấn của những mảng tường phía trên đổ sập xuống. Anh ngồi tựa lưng vào bức tường đá lạnh ngắt, hơi thở nặng nề. Trước mặt anh là ba bóng hình thảm hại của một gia đình từng đứng trên đỉnh cao quyền lực. Ông Thành nằm bất tỉnh, toàn thân cứng đờ như gỗ, những mầm hoa phù dung trên da thịt ông dường như đã ngừng phát triển khi lửa bùng lên, nhưng chúng để lại những lỗ thủng rướm máu trông ghê rợn. Bà Nhàn co quắp ở góc tường, miệng không ngừng lẩm bẩm những lời sám hối vô nghĩa. Mạnh thì vẫn chìm trong cơn mê man sau cú đòn của Luân.

Luân đưa tay chạm vào cánh hoa phù dung đang dính chặt trên ngực áo mình. Một cơn đau nhói như kim châm truyền thẳng vào tim. Anh nhận ra đây không phải là một sự tình cờ. Sợi chỉ đỏ khâu cánh hoa vào da anh có cùng một chất liệu với những sợi chỉ trên môi ông Thành. "Thằng Câm" đã để lại một dấu ấn, hoặc một lời nguyền, hoặc một sự ủy thác mà anh chưa thể thấu hiểu.

Khoảng hai tiếng sau, tiếng nổ từ đám cháy thưa thớt dần. Luân quyết định phải rời khỏi đây. Căn hầm này không còn an toàn nếu toàn bộ kiến trúc phía trên sụp đổ hoàn toàn. Anh cố gắng xốc ông Thành lên vai, tay kia kéo Mạnh dậy.

"Bà Nhàn, đi thôi! Nếu muốn sống thì đứng dậy ngay!" Luân gắt lên.

Bà Nhàn ngước đôi mắt đờ đẫn nhìn anh, rồi lảo đảo đứng lên như một bóng ma. Luân dẫn họ đi ngược theo con đường hầm dẫn ra phía sau biệt thự, lối ra nằm sau một bụi cây lớn cạnh vách đá. Khi họ bước ra ngoài, không khí lạnh buốt của đại ngàn ùa vào phổi, làm dịu đi cái nóng cháy da thịt.

Trước mắt họ, ngôi biệt thự giờ chỉ còn là một bộ khung đen kịt, lở dở giữa nền trời đêm. Lửa vẫn còn cháy âm ỉ ở những gốc cột gỗ lim lớn. Nhưng điều khiến Luân sửng sốt hơn cả là khu vườn phù dung. Ngọn lửa lẽ ra phải thiêu rụi tất cả, nhưng kỳ lạ thay, chỉ có những bụi cây gần biệt thự bị cháy. Những đóa hoa ở xa hơn vẫn vươn mình ra trong bóng tối, sắc đỏ của chúng dưới ánh trăng rằm trông còn đậm đặc và u ám hơn cả lúc trước.

"Chúng chưa chết..." Bà Nhàn thốt lên, giọng run rẩy. "Hoa... chúng đang uống tro của người chết."

Luân không quan tâm đến lời cảm thán của bà. Anh đặt gia đình ông Thành xuống một bãi cỏ khô rồi kiểm tra lại khẩu súng. Chỉ còn ba viên đạn. Trong bóng tối của khu rừng bao quanh, anh cảm nhận được những ánh mắt đang theo dõi. Không phải là linh hồn, mà là những thực thể sống bằng xương bằng thịt.

"Ai đó? Bước ra!" Luân quát lớn, họng súng hướng về phía rặng cây phía tây.

Một tràng vỗ tay chậm rãi vang lên. Từ sau những gốc thông già, ba bóng người bước ra. Họ không mặc đồng phục bảo vệ, mà mặc những bộ đồ phượt tối màu, gọn gàng, trên tay lăm lăm những khẩu súng tiểu liên hiện đại. Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên với vết sẹo dài chạy dọc má – kẻ mà Luân nhận ra ngay lập tức: Hùng "Sẹo", một tay sai đắc lực của đối thủ chính trị của ông Thành ở thành phố.

"Anh Luân, đúng là cảnh sát giỏi có khác. Trong hoàn cảnh này mà vẫn giữ được mạng cho gia đình ông chủ, tôi nể anh thật," Hùng Sẹo cười khẩy, ánh mắt gã dán chặt vào tệp hồ sơ đen mà ông Thành đang ôm khư khư trong lồng ngực dù đang bất tỉnh.

"Mày đến vì tệp hồ sơ?" Luân hỏi, chân trụ vững vàng.

"Thông minh lắm. Giao nó ra đây, tôi sẽ cho anh và gia đình này một lối thoát. Bằng không, cái thung lũng này sẽ có thêm vài xác chết để bón cho đám hoa kia thôi."

Luân nhìn tệp hồ sơ. Đó là thứ đã gây ra bao tang tóc, là nguyên nhân khiến "Thằng Câm" trở thành một quái vật và dì Năm trở thành một kẻ tiếp tay cho quỷ dữ. Anh nhìn sang ông Thành – người đàn ông đã gây ra tội ác mười năm trước – giờ đây đang nằm đó như một đống thịt phế thải. Công lý của pháp luật hay công lý của sự báo thù? Trong đầu Luân đang diễn ra một cuộc chiến gay gắt.

"Nếu tao nói không?" Luân siết cò súng.

"Thì mày chết," Hùng Sẹo lạnh lùng ra lệnh cho đám đàn em.

Nhưng trước khi bất kỳ ai kịp bóp cò, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ dưới lòng đất. Tiếng rễ cây chuyển động, tiếng đất đá nứt toác. Từ dưới chân của Hùng Sẹo và đám đàn em, những sợi dây leo phù dung đỏ rực bất ngờ đâm xuyên qua lớp đất, quấn chặt lấy chân chúng như những chiếc thòng lọng.

"Cái quái gì thế này?" Một gã đàn em thét lên khi thấy một cái gai dài đâm thấu qua ủng, găm chặt vào xương cổ chân gã.

Luân tận dụng cơ hội, nổ súng. Đoàng! Một gã ngã xuống. Anh không dừng lại, lao tới dùng báng súng hạ gục gã thứ hai. Hùng Sẹo nhanh tay hơn, gã lăn lộn trên đất để tránh những sợi dây leo và nổ súng trả đũa. Đạn bay sượt qua tai Luân, găm vào gốc cây phía sau.

Cuộc chiến giữa người với người và giữa người với thiên nhiên ma quái diễn ra hỗn loạn. Những đóa phù dung dường như có ý chí riêng; chúng không tấn công Luân và gia đình ông Thành, mà chỉ nhắm vào những kẻ lạ mặt mang theo vũ khí nóng. Trong màn sương, Luân thấy thấp thoáng bóng dáng dì Năm. Bà đứng trên vách đá cao, tay cầm một con búp bê vải nhỏ, đôi môi cử động liên tục như đang đọc một bài chú cổ xưa.

"Dì Năm! Dừng lại!" Luân hét lên, nhưng tiếng của anh bị át đi bởi tiếng gào thét của Hùng Sẹo.

Dây leo phù dung lúc này đã quấn lên đến ngực gã Sẹo. Gã điên cuồng dùng dao cắt đứt những sợi dây, nhưng chúng mọc ra nhanh hơn những gì gã có thể làm. Một sợi dây đặc biệt lớn, có những cánh hoa nở rộ dọc thân, quấn chặt lấy cổ gã, từ từ nhấc bổng gã lên không trung. Gương mặt gã đỏ bừng, mắt lồi ra, đôi chân quẫy đạp trong vô vọng.

Luân đứng nhìn cảnh tượng đó với một cảm giác tê tái. Anh thấy mình giống như một khán giả trong một vở kịch kinh dị mà đạo diễn chính là sự hận thù của đất đai.

Đột nhiên, từ phía sau, một bàn tay nhỏ nhắn chạm vào vai anh. Luân giật mình xoay lại, súng lên nòng. Nhưng đó lại là Mạnh. Đứa con trai nghiện ngập của ông Thành đã tỉnh dậy từ lúc nào. Đôi mắt gã không còn dại ra nữa, mà lạnh lùng một cách đáng sợ.

"Anh Luân, đưa tệp hồ sơ cho tôi," Mạnh nói, giọng bằng phẳng không chút cảm xúc.

"Mạnh? Cậu tỉnh rồi à?" Luân hạ súng xuống một chút.

"Tôi tỉnh lâu rồi. Tôi đã thấy hết tất cả. Bố tôi, mẹ tôi... và cả sự hèn nhát của anh nữa." Mạnh tiến lại gần ông Thành, giật lấy tệp hồ sơ.

"Cậu định làm gì?"

Mạnh không trả lời. Gã mở tệp hồ sơ ra, lấy bật lửa đốt ngay lập tức. Ngọn lửa vàng rực thiêu rụi những bằng chứng tội ác, những mảnh da người dán trên giấy cũng cháy thành tro đen. "Mọi thứ nên kết thúc ở đây. Không có công lý nào bù đắp được mười năm qua đâu."

Luân sững sờ. Anh đã cố gắng giữ lại tệp hồ sơ để đưa mọi chuyện ra ánh sáng, nhưng Mạnh – đứa con trai của kẻ thủ ác – lại chọn cách xóa sổ nó. Có lẽ Mạnh đúng. Khi tội ác đã đi quá xa vào vùng lãnh địa của tâm linh, những con chữ trên giấy tờ trở nên vô nghĩa.

Khi tệp hồ sơ cháy hết, một sự yên lặng kỳ quái bao trùm thung lũng. Hùng Sẹo và đám đàn em đã tắt thở, cái xác của chúng bị những đóa phù dung phủ kín, trông như những nấm mồ lộ thiên bằng hoa đỏ. Dì Năm trên vách đá cũng biến mất vào làn sương xám.

Luân thở dài, anh cảm nhận được cánh hoa trên ngực mình bắt đầu héo đi và rơi rụng. Lời nguyền dường như đã được giải tỏa phần nào.

"Chúng ta phải đi khỏi đây trước khi trời sáng," Luân nói, giọng mệt mỏi.

Anh đỡ bà Nhàn dậy, dìu ông Thành vẫn còn hôn mê. Mạnh đi phía sau, đôi mắt nhìn đăm đăm vào đám tro tàn của tệp hồ sơ. Họ lầm lũi bước đi trong sương mù, hướng về phía con đường mòn dẫn ra khỏi thung lũng.

Khi đi ngang qua gốc cây cổ thụ nơi cái xác của gã bảo vệ từng bị treo, Luân khựng lại. Dưới gốc cây, "Thằng Câm" đang đứng đó. Nó không còn mặt nạ, gương mặt phẳng lì trắng bệch nhìn theo họ. Nó không tấn công, cũng không cười. Trong tay nó cầm một đóa phù dung trắng tinh khôi – đóa hoa duy nhất không có màu máu.

Nó ném đóa hoa về phía Luân. Anh đón lấy. Đóa hoa chạm vào tay anh rồi tan biến thành một làn khói thơm mùi phấn rôm trẻ em.

"Cảm ơn..." Luân thì thầm.

Ra đến bìa rừng, khi ánh sáng đầu ngày bắt đầu le lói ở chân trời, Luân quay đầu nhìn lại. Thung lũng Phù Dung giờ đây bị bao phủ bởi một lớp sương hồng nhạt. Ngôi biệt thự đã biến mất, chỉ còn lại những đống đổ nát lấp ló dưới những tán hoa đỏ rực. Anh biết, gia đình ông Thành sẽ phải đối mặt với một cuộc đời khác – một cuộc đời của sự ám ảnh và tàn phế, cả về thể xác lẫn tâm hồn. Còn anh, anh sẽ mang theo ký ức về đêm rằm này như một vết sẹo không bao giờ lành trong tâm trí.

Họ tìm thấy chiếc SUV đen vẫn còn đỗ ở cổng. Luân đưa mọi người lên xe. Khi xe lăn bánh rời khỏi cổng sắt han gỉ, anh nhìn vào gương chiếu hậu. Dì Năm đang đứng ở cổng, bà vẫy tay chào, bên cạnh bà là bóng dáng nhỏ bé của một đứa trẻ. Họ không còn vẻ đáng sợ nữa, mà trông như những người gác cổng trung thành của một nghĩa trang cổ xưa.

Chiếc xe lao nhanh về phía thành phố, bỏ lại sau lưng thung lũng của những bí mật đẫm máu. Nhưng trong lòng Luân, một nỗi nghi hoặc vẫn trỗi dậy. Anh liếc nhìn Mạnh qua gương chiếu hậu. Mạnh đang ngồi im lặng, nhưng đôi tay gã đang bắt chước những động tác của một thợ thêu – những đường kim mũi chỉ vô hình đang vẽ lên không trung một hình hài lạ lẫm.

"Mạnh, cậu đang làm gì vậy?" Luân hỏi, tim anh đập nhanh một nhịp.

Mạnh ngẩng lên, mỉm cười, một nụ cười giống hệt như nụ cười vẽ trên chiếc mặt nạ vải của "Thằng Câm".

"Tôi chỉ đang chuẩn bị... cho một mùa hoa mới thôi, anh Luân ạ."

Luân rùng mình, anh đạp mạnh ga. Thành phố đầy ánh đèn đang hiện ra phía trước, nhưng anh biết, bóng tối của Phù Dung đã ngấm vào máu thịt họ, và nó sẽ không bao giờ buông tha cho bất kỳ ai đã từng bước chân vào ngôi biệt thự đó.

Bên vệ đường, một nụ phù dung đỏ rực lẻ loi bỗng dưng đâm chồi từ kẽ đá, vươn lên đón lấy ánh nắng mặt trời đầu tiên của một ngày mới đầy u ám.