MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÙ DUNG HUYẾTChương 5: Tiếng thêu trong đêm trắng

PHÙ DUNG HUYẾT

Chương 5: Tiếng thêu trong đêm trắng

2,435 từ

Tiếng động cơ của chiếc SUV gầm rú, cố gắng xé toạc màn sương đặc quánh để lao về phía ánh sáng văn minh. Thế nhưng, dù kim đồng hồ tốc độ đã chỉ con số 100, Luân vẫn có cảm giác họ đang dậm chân tại chỗ trong một vòng lặp không gian vô tận. Con đường đèo uốn lượn như ruột của một con rắn khổng lồ, và mỗi khúc cua lại mở ra một khung cảnh quen thuộc đến mức rợn người: những rặng thông già đứng im lìm và mùi hương hoa phù dung vẫn nồng nặc trong khoang lái, bất chấp việc anh đã bật điều hòa ở chế độ lấy gió trong.

Bên cạnh anh, ông Thành vẫn bất động. Những vết lồi lõm trên da thịt nơi từng bị mầm hoa đâm chồi giờ đã xẹp xuống, để lại những hố mắt tím bầm, rỉ ra một thứ dịch trong suốt có mùi hăng hắc. Bà Nhàn ngồi ở ghế sau, đầu tựa vào cửa kính, đôi mắt vô hồn dõi theo những vệt sương mù lướt qua. Ở hàng ghế cuối cùng, Mạnh im lặng tuyệt đối. Luân không dám nhìn vào gương chiếu hậu quá lâu, bởi mỗi khi liếc mắt, anh lại thấy đôi tay của Mạnh đang chuyển động đều đặn, nhịp nhàng như một nghệ nhân đang thêu thùa trên một tấm lụa vô hình.

Về đến thành phố khi kim đồng hồ chỉ đúng 4 giờ sáng. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt đường nhựa phẳng lì, tạo ra một cảm giác an toàn giả tạo. Luân đưa gia đình ông Thành về căn penthouse sang trọng nằm ở tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời giữa trung tâm. Đây là pháo đài cuối cùng của ông ta, với hệ thống an ninh tối tân, cửa từ và kính cường lực. Nhưng khi bước chân vào không gian hiện đại, tối giản với đầy đồ điện tử thông minh, Luân vẫn không thể xua tan được cái cảm giác lạnh lẽo đang bò dọc sống lưng.

“Anh Luân, anh có thể về nghỉ được rồi,” Mạnh nói khi vừa đặt chân vào phòng khách. Giọng nói của gã giờ đây trầm và vang, không còn chút hơi hướm nào của một kẻ nghiện ngập đang vật thuốc.

“Tôi được thuê để bảo vệ gia đình cậu cho đến khi mọi chuyện thực sự kết thúc,” Luân đáp, mắt đảo quanh căn phòng rộng lớn. “Cậu nên đưa bố đi bệnh viện ngay.”

“Không cần đâu. Bố tôi cần sự yên tĩnh của gia đình. Bác sĩ riêng sẽ đến vào sáng mai,” Mạnh trả lời bằng một nụ cười nhạt, rồi gã lẳng lặng đi về phía phòng riêng của mình, tay khư khư ôm lấy cái túi xách cũ nát mà gã đã mang theo từ biệt thự.

Luân không thể rời đi. Bản năng của một người lính không cho phép anh buông lỏng cảnh giác khi mọi thứ đang diễn ra một cách quá đỗi lạ lùng. Anh quyết định tá túc tại căn phòng dành cho khách ở tầng dưới. Tuy nhiên, giấc ngủ không đến với anh. Mỗi khi nhắm mắt, hình ảnh đứa trẻ không mặt đứng giữa biển lửa lại hiện ra, đôi bàn tay nó đưa về phía anh như muốn nhắn nhủ một điều gì đó chưa kịp nói.

Khoảng 2 giờ đêm, một âm thanh lạ vang lên từ phía trên trần nhà.

Sột soạt... sột soạt...

Nó không giống tiếng chuột chạy, mà giống tiếng vải bị kéo lê trên sàn, xen lẫn với tiếng rít khô khốc của những sợi chỉ được rút mạnh qua lỗ kim. Luân bật dậy, tay nắm chặt khẩu súng đã nạp đầy đạn. Anh rón rén bước lên cầu thang xoắn ốc dẫn lên tầng trên – nơi đặt phòng ngủ của Mạnh và phòng làm việc của ông Thành.

Hành lang chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn led xanh lè từ hệ thống an ninh nhấp nháy như con mắt của quỷ. Luân dừng lại trước cửa phòng Mạnh. Tiếng động phát ra từ bên trong rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh ghé mắt vào khe cửa khép hờ.

Dưới ánh trăng thành phố nhợt nhạt hắt qua cửa sổ sát đất, Mạnh đang ngồi bệt dưới sàn. Gã không mặc áo, để lộ tấm lưng gầy guộc đầy vết sẹo. Trên sàn nhà trải rộng một tấm vải trắng tinh khôi, dài đến vài mét. Và điều kinh hoàng nhất là Mạnh không dùng chỉ thêu thông thường. Gã đang cầm một cây kim lớn bằng xương, rút từ chính những vết thương hở trên người mình những sợi chỉ màu đỏ thẫm – vốn là gân hoặc mạch máu của gã – để khâu lên tấm vải.

Mạnh đang thêu một bức tranh. Một bức tranh chân thực đến mức đáng sợ về Biệt thự Phù Dung. Từng cánh hoa đỏ rực được hình thành dưới mũi kim của gã đều rỉ ra máu thật.

“Gần xong rồi... chỉ còn thiếu một chút nữa thôi,” Mạnh thì thầm, giọng gã run lên vì hưng phấn.

“Cậu đang làm cái quái gì thế?” Luân đạp cửa bước vào, họng súng hướng thẳng vào Mạnh.

Mạnh không hề giật mình. Gã từ từ quay đầu lại, đôi mắt giờ đây đã biến mất tròng đen, chỉ còn lại một màu trắng đục giống hệt như đứa trẻ không mặt ở thung lũng. Gã cười, một nụ cười vặn vẹo.

“Anh Luân, anh không thấy sao? Đây là cách duy nhất để họ có thể ở bên chúng ta. Đất không giữ được họ, lửa không đốt được họ, thì máu của tôi sẽ là nơi trú ngụ của họ.”

Mạnh giơ tấm vải lên. Luân nhận ra trên góc tấm thảm thêu bằng máu đó, hình ảnh một người đàn bà mặc áo dài trắng và một đứa trẻ không mặt đang dần hiện rõ. Những đường thêu tinh xảo đến mức Luân có cảm giác như những nhân vật trong đó đang thực sự chuyển động, đang thở và đang nhìn anh với ánh mắt căm hờn.

“Cậu đã mang thứ gì từ căn gác mái đó về?” Luân gằn giọng, tiến lại gần cái túi xách của Mạnh.

Mạnh cười khanh khách, một tràng cười lanh lảnh rồi gã bất ngờ lao về phía cửa sổ cường lực. Với một sức mạnh không tưởng, gã đập đầu vào kính, máu bắn tung tóe nhưng kính không vỡ. Luân lao tới khống chế gã, nhưng Mạnh khỏe một cách kỳ dị. Gã hất tung Luân ra xa như hất một bao cát.

“Anh không ngăn được đâu! Nghi lễ đã bắt đầu từ lúc anh bước chân vào biệt thự rồi. Cánh hoa trên ngực anh... anh nghĩ nó đã héo sao? Không, nó đang mọc rễ vào tim anh đấy!”

Luân vội vàng xé toạc áo ngực mình. Chỗ cánh hoa phù dung từng đậu lên giờ đây xuất hiện những đường gân xanh tím, chằng chịt như mạng nhện, lan tỏa ra khắp lồng ngực. Chúng không đau, nhưng mỗi khi tim đập, anh lại cảm thấy một sự thôi thúc điên cuồng muốn được thêu thùa, muốn được nhuộm đỏ mọi thứ bằng máu.

Đúng lúc đó, một tiếng thét vang lên từ phòng của ông Thành.

Luân bỏ mặc Mạnh, lao về phía phòng chủ tịch. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề bị khóa chặt từ bên trong. Luân dùng hết sức bình sinh đạp tung cửa. Cảnh tượng bên trong là một cơn ác mộng hiện đại.

Hệ thống y tế thông minh trong phòng đang phát ra những tiếng cảnh báo dồn dập. Ông Thành đang treo mình trên trần nhà bằng chính những dây dịch truyền và dây điện của các máy móc hỗ trợ. Nhưng ông ta không tự tử. Những sợi dây điện đó đang tự luồn lách dưới da thịt ông, khâu miệng và mắt ông lại bằng những đường chỉ nhựa màu sắc sảo.

Bà Nhàn đứng giữa phòng, trên tay cầm một chiếc điều khiển từ xa, đôi mắt bà trợn ngược. “Nó nói... phải thêu lại khuôn mặt cho bố. Bố đã cướp mặt của nó, giờ bố phải trả lại mặt cho tất cả mọi người.”

“Bà Nhàn! Bình tĩnh lại!” Luân lao tới tước lấy chiếc điều khiển nhưng bà Nhàn đã nhanh tay nhấn nút "Execute" (Thực hiện) trên bảng điều khiển hệ thống nhà thông minh.

Ngay lập tức, những cánh tay robot dùng để phẫu thuật từ xa được lắp đặt trong phòng bắt đầu chuyển động. Chúng cầm những lưỡi dao laser sắc lẹm, tiến về phía ông Thành. Luân nổ súng vào những cánh tay robot, nhưng chúng quá nhanh và linh hoạt.

Một màn trình diễn rùng rợn diễn ra. Những tia laser đỏ rực cắt vào da thịt ông Thành, không phải để giết chết, mà để "gọt giũa". Trong tiếng kêu rên thảm thiết của người đàn ông tội lỗi, những mảng da của ông bị bóc tách và khâu lại thành một đóa hoa phù dung khổng lồ ngay trên ngực.

Trong khoảnh khắc đó, Luân nhìn thấy dì Năm xuất hiện trên màn hình tivi lớn treo trên tường. Bà ta không có ở đó bằng xương bằng thịt, nhưng hình ảnh bà ta hiện lên sắc nét như một cuộc gọi video từ cõi âm.

“Cậu Luân, công lý của con người quá chậm chạp. Phù Dung không đợi được lâu như thế,” dì Năm nói, gương mặt bà trên màn hình từ từ biến đổi thành gương mặt của người đàn bà mặc áo dài trắng mười năm trước. “Hôm nay, nợ cũ sẽ được tất toán tại đây, ngay giữa lòng thành phố mà các người hãnh diện.”

Luân nhận ra mình đã sai lầm khi nghĩ rằng việc rời khỏi thung lũng là kết thúc. Thung lũng Phù Dung không phải là một địa danh, nó là một lời nguyền bám theo huyết quản. Kẻ sát nhân không chỉ là "Thằng Câm", mà là tất cả những ai mang trong mình mầm mống của sự bội tín.

Bất chợt, toàn bộ điện trong tòa nhà vụt tắt. Bóng tối bao trùm lấy penthouse. Luân chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của bà Nhàn, tiếng kim khâu của Mạnh từ phòng bên cạnh và tiếng máu nhỏ giọt đều đặn từ cái xác của ông Thành đang treo lơ lửng.

Anh bật đèn pin của súng lên. Luồng sáng vàng vọt quét qua căn phòng, và anh thấy Mạnh đang đứng ngay lối cửa. Trên tay Mạnh lúc này không phải là tấm vải thêu, mà là khuôn mặt thực sự của ông Thành đã bị lột sạch bằng laser. Mạnh đang tỉ mẩn dùng kim xương để khâu khuôn mặt đó lên chính khuôn mặt của mình.

“Anh Luân... nhìn tôi này. Tôi có giống bố không? Tôi có giống kẻ đã đốt nhà cô Mận không?” Mạnh hỏi, giọng nói giờ đây đã biến đổi thành giọng của ông Thành, y hệt không sai một li.

Luân cảm thấy một sự kinh tởm tột độ. Anh không thể nổ súng vào Mạnh – người có lẽ cũng chỉ là một nạn nhân của sự điên loạn này. Nhưng nếu không dừng gã lại, cả tòa nhà này sẽ biến thành một lò sát sinh mới.

Luân lao vào Mạnh, hai người vật lộn giữa bóng tối. Mạnh có sức mạnh của kẻ điên, gã đè nghiến Luân xuống sàn, cây kim xương nhọn hoắt chỉ còn cách mắt Luân vài milimet.

“Để tôi thêu cho anh một đôi mắt mới... đôi mắt để anh có thể thấy được linh hồn của hoa phù dung,” Mạnh thì thầm, hơi thở gã mang theo mùi tử khí của biệt thự cổ.

Giữa ranh giới cái chết, Luân chợt nhớ lại đóa hoa phù dung trắng mà "Thằng Câm" đã tặng anh ở bìa rừng. Anh đưa tay vào túi quần, nơi anh vẫn giữ lại một mảnh vụn của đóa hoa khô. Ngay khi anh chạm vào nó, một luồng ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa từ bàn tay anh.

Mạnh gào lên một tiếng đau đớn như bị bỏng. Gã buông Luân ra, lùi lại phía sau. Luân không bỏ lỡ cơ hội, anh đứng dậy, dùng tất cả sức lực còn lại đẩy Mạnh về phía cửa sổ kính vốn đã bị nứt do những cú đập đầu trước đó.

Choang!

Tiếng kính vỡ tan tác vang vọng khắp thành phố đêm. Mạnh cùng với tấm vải thêu đẫm máu rơi thẳng xuống từ tầng 50. Trong không trung, luồng ánh sáng từ đóa hoa trắng dường như bao bọc lấy gã, tạo thành một quầng sáng kỳ ảo trước khi tất cả chìm vào bóng tối của mặt đất.

Luân quỵ xuống, hơi thở đứt quãng. Anh nhìn sang bà Nhàn, bà đã hoàn toàn mất trí, đang ngồi cười khóc giữa đống dây rợ nhằng nhịt. Trên trần nhà, xác ông Thành đung đưa như một quả chuông báo tử.

Trời bắt đầu hửng sáng. Ánh bình minh len lỏi qua ô cửa vỡ, soi rõ những đường gân trên ngực Luân. Chúng đang mờ dần, nhưng anh biết chúng sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn. Anh đã thoát chết, nhưng cái giá phải trả là sự bình yên vĩnh viễn của tâm hồn.

Luân bước lại gần bàn làm việc của ông Thành, nơi có một ngăn kéo bí mật mà laser đã vô tình cắt mở. Bên trong không có tiền, không có vàng. Chỉ có duy nhất một chiếc hộp gỗ nhỏ. Mở hộp ra, Luân thấy một lọn tóc trẻ em và một mảnh giấy thêu tên: "Thằng Câm - 2015".

Hóa ra, ông Thành không chỉ giết gia đình cô Mận để cướp đất. Đứa trẻ đó... chính là đứa con riêng của ông ta với người phụ nữ đó. Một bi kịch loạn luân và tội ác chồng chất đã bị che đấu dưới lớp vỏ của một đại gia thành đạt.

Luân bước ra ban công, nhìn xuống dưới phố. Giữa quảng trường trung tâm, một điều kỳ diệu và kinh dị đang diễn ra: Hàng ngàn đóa hoa phù dung đỏ rực đang đồng loạt nảy mầm từ những kẽ nứt của vỉa hè, phủ kín những con đường dẫn vào tòa nhà.

Thành phố này, vốn dĩ được xây dựng trên những bất công và dối trá, giờ đây đang đến lúc phải nở hoa. Và Luân biết, hành trình của anh mới chỉ thực sự bắt đầu.