MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÙ DUNG HUYẾTChương 6: Những kẻ thu hoạch bóng đêm

PHÙ DUNG HUYẾT

Chương 6: Những kẻ thu hoạch bóng đêm

2,835 từ

Ánh sáng ban mai của thành phố không đem lại cảm giác ấm áp thường nhật. Nó mang một sắc vàng nhợt nhạt, đục ngầu như nước lắng cặn, hắt qua ô cửa kính vỡ nát của căn penthouse tầng 50. Luân đứng bên rìa vực thẳm của sự hiện đại, nơi những cơn gió rít gào luồn qua khe hở, mang theo mùi của khói bụi đô thị và một thứ hương thơm hăng nồng quen thuộc đến rợn người.

Phía dưới kia, cách mặt đất hàng trăm mét, lực lượng cảnh sát và cứu thương đang phong tỏa hiện trường. Những vệt đèn đỏ xanh nhấp nháy liên hồi như những nhịp tim đập loạn xạ của thành phố. Nhưng từ độ cao này, Luân không thấy xác của Mạnh. Anh chỉ thấy một khoảng trống đen ngòm giữa vòng vây của đám đông và những dải băng vàng phong tỏa. Điều kỳ quái là, ngay tại vị trí Mạnh rơi xuống, hàng ngàn cánh hoa phù dung đỏ rực đang tung bay theo gió, bao phủ lấy mặt đường nhựa như một tấm thảm hành hình.

“Hắn không chết đâu,” một giọng nữ lạnh lùng vang lên sau lưng anh.

Luân xoay người lại theo bản năng, tay đặt vào bao súng dù anh biết nó đã cạn sạch đạn. Đứng giữa đống đổ nát của phòng khách, cạnh cái xác đang treo lơ lửng của ông Thành, là một người phụ nữ. Cô ta mặc một chiếc áo măng tô màu xám tro, mái tóc cắt ngắn cá tính và đôi mắt ẩn sau gọng kính đen sâu thẳm, đầy vẻ quan sát. Trên tay cô ta không phải là vũ khí, mà là một chiếc máy ảnh kỹ thuật số loại cũ và một tập hồ sơ dày cộm bọc trong túi nilon chống nước.

“Cô là ai? Làm sao cô vào được đây?” Luân gằn giọng, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác.

“Tôi là Diệp, phóng viên tự do. Hoặc nếu anh thích một cái tên chuyên môn hơn, tôi là kẻ chuyên đi lượm lặt những mảnh linh hồn bị bỏ rơi bởi sự phát triển của thành phố này,” người phụ nữ tiến lại gần, không hề tỏ ra sợ hãi trước cảnh tượng kinh hoàng trong phòng. Cô ta thản nhiên giơ máy ảnh lên, chụp một tấm cận cảnh khuôn mặt bị laser gọt giũa của ông Thành. “Kỹ thuật thêu bằng laser... Thật là một sự kết hợp mỉa mai giữa công nghệ cao và hận thù cổ xưa.”

Luân bước tới, chắn trước ống kính của cô ta. “Đây là hiện trường vụ án. Cô đang xâm nhập trái phép.”

Diệp hạ máy ảnh xuống, nhìn thẳng vào mắt Luân. “Vụ án? Anh Luân, anh từng là cảnh sát hình sự, anh thừa biết những gì đang diễn ra ở đây không nằm trong bất cứ bộ luật tố tụng nào. Anh nghĩ cảnh sát phía dưới kia sẽ tìm thấy gì? Một vụ tự sát tập thể do ảo giác? Hay một tai nạn hy hữu? Họ sẽ không bao giờ nhìn thấy những sợi chỉ máu hay những mầm hoa đang mọc trong phổi của người đàn ông kia đâu.”

Cô ta chỉ tay về phía ông Thành. Luân nhìn theo và bàng hoàng nhận thấy từ trong hốc mắt và miệng của cái xác, những sợi rễ trắng muốt đang len lỏi bò ra, bám chặt vào sợi dây điện đang treo xác ông ta. Cái xác dường như đang trở thành một thứ giá thể cho một loài thực vật ký sinh đáng sợ.

“Anh đang tìm Mạnh đúng không?” Diệp mở tập hồ sơ của mình ra, rút ra một tấm ảnh chụp từ xa. “Nhìn đi. Đây là ảnh tôi chụp được từ tòa nhà đối diện cách đây năm phút, ngay khi gã rơi xuống.”

Trong ảnh, một bóng người đang lao xuống giữa không trung, nhưng không phải là một cú rơi tự do của một vật thể nặng. Cơ thể Mạnh dường như được nâng đỡ bởi hàng triệu cánh hoa đỏ. Khi gần chạm đất, bóng hình đó tan biến thành một làn khói sẫm màu và lặn mất dạng vào hệ thống cống ngầm của thành phố. Không có máu, không có xác chết va chạm vào bê tông. Chỉ có sự biến mất đầy tính liêu trai.

“Mạnh đã trở thành một phần của lời nguyền,” Diệp tiếp tục, giọng cô ta trầm xuống. “Anh có biết tại sao giống hoa này được gọi là Phù Dung Huyết không? Bởi vì nó không mọc lên từ đất bình thường. Nó được nuôi dưỡng bằng sự phản bội. Mỗi khi một lời thề bị phá vỡ, một mạng người bị tước đoạt một cách bất công, một hạt mầm sẽ nảy nở. Và thung lũng nơi anh vừa trở về... đó chỉ là vườn ươm thôi. Thành phố này mới là nơi chúng thu hoạch.”

Luân cảm thấy lồng ngực mình lại nhói lên. Những đường gân tím trên ngực anh bắt đầu rung động nhẹ nhàng theo nhịp nói của Diệp.

“Cô biết về cô Mận?” Luân hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Mận không chỉ là một thợ thêu. Bà ấy là người cuối cùng của dòng họ giữ ấn – những người có khả năng thêu linh hồn vào vật thể. Ông Thành đã muốn chiếm đoạt khả năng đó để tạo ra những món đồ phong thủy trấn yểm cho các dự án bất động sản của lão. Khi bà ấy từ chối, lão đã dùng lửa,” Diệp đưa cho Luân một tờ giấy cũ nát, có vẻ như được xé ra từ một cuốn nhật ký. “Nhưng lão không biết rằng, khi một người giữ ấn chết trong lửa hận, toàn bộ những đóa hoa họ từng chăm sóc sẽ biến thành quỷ.”

Luân đọc những dòng chữ viết tay run rẩy trên giấy: “Khi màu đỏ che lấp ánh đèn đường, kẻ không mặt sẽ mượn mặt người sống để kể lại chuyện xưa. Đừng nhìn vào gương, vì trong gương không phải là bạn, mà là người bạn đã giết.”

Bất chợt, một tiếng động lớn vang lên từ phía thang máy. Tiếng kim loại bị xé toạc, tiếng rít gào của những bánh răng bị kẹt. Hệ thống điện của tòa nhà lại một lần nữa chập chờn rồi tắt ngóm. Bóng tối đặc quánh tràn vào.

“Họ đến rồi,” Diệp thì thầm, cô ta nhanh chóng lấy từ trong túi ra một lọ bột màu trắng, rắc thành một vòng tròn quanh chỗ cô và Luân đang đứng. “Đứng yên trong này nếu anh không muốn bị ‘khâu’ vào tường.”

Từ trong bóng tối của hành lang, những bóng đen bắt đầu bò vào. Chúng không đi bằng hai chân, mà trườn đi bằng những tư thế vặn vẹo, xương cốt kêu rắc rắc như những cành cây khô bị bẻ gãy. Luân bật đèn pin, ánh sáng quét qua và anh thấy đó là những gã bảo vệ đã chết ở biệt thự, cùng với Hùng “Sẹo”. Nhưng giờ đây, họ không còn là người. Da thịt họ xám xịt, được khâu nối lại với nhau bằng những sợi dây leo phù dung. Khuôn mặt họ không có ngũ quan, chỉ là một mảng da phẳng lì với một đóa hoa đỏ rực nở ngay chính giữa nơi lẽ ra là mũi.

“Những kẻ thu hoạch bóng đêm,” Diệp nói nhỏ. “Chúng đi tìm những mảnh da còn thiếu để hoàn thiện tấm thảm máu của Mạnh.”

Một bóng đen lao tới, nhưng ngay khi chạm vào vòng bột trắng, nó rít lên một tiếng đau đớn và lùi lại, lớp da xám xịt bốc khói đen. Luân rút ra mảnh vụn của đóa hoa trắng mà “Thằng Câm” đã tặng. Lạ thay, khi anh cầm nó trên tay, những bóng đen kia khựng lại, chúng nghiêng đầu nhìn anh với một vẻ sợ hãi và kính trọng kỳ lạ.

“Anh có thứ đó sao?” Diệp nhìn đóa hoa khô trong tay Luân, đôi mắt cô ta ánh lên sự ngạc nhiên. “Đó là Tâm Hoa – thứ duy nhất còn giữ được sự lương thiện của cô Mận. Anh là người được chọn để kết thúc chuyện này, Luân ạ.”

“Tôi không muốn làm người hùng, tôi chỉ muốn chấm dứt cơn ác mộng này,” Luân đáp, mắt anh vẫn không rời khỏi những sinh vật quái dị đang bao vây.

“Muốn chấm dứt nó, anh phải tìm đến gốc rễ của mọi chuyện. Mạnh không đi đâu xa đâu. Hắn đang ở dưới hầm móng của tòa nhà này. Nơi đây từng là một nghĩa trang cũ mà ông Thành đã san lấp trái phép để xây chung cư. Hắn đang dùng máu của chính mình và tàn dư của tệp hồ sơ để đánh thức những linh hồn bị vùi lấp bên dưới.”

Luân nhìn bà Nhàn đang ngồi co rúc ở góc phòng. Bà ta đột nhiên đứng dậy, chỉ tay ra phía cửa sổ vỡ. “Nó... nó đang gọi tên tất cả chúng ta! Các người có nghe thấy tiếng thoi đưa không? Tiếng dệt của cái chết!”

Bà Nhàn lao thẳng ra phía cửa sổ trước khi Luân kịp ngăn lại. Nhưng thay vì rơi xuống, cơ thể bà bị hàng chục sợi chỉ đỏ từ trong bóng tối phóng ra, quấn chặt lấy và kéo ngược lên trần nhà. Bà bị treo cạnh chồng mình, trở thành một cặp hình nhân bằng thịt trong bức tranh kinh dị của penthouse.

“Đi thôi! Ở đây không cứu được ai nữa đâu!” Diệp kéo tay Luân, đẩy anh về phía cầu thang bộ thoát hiểm.

Họ chạy xuống những bậc thang tối om. Tiếng bước chân của những kẻ không mặt vang vọng khắp lồng cầu thang, đuổi sát nút sau lưng. Luân có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo và mùi hoa phù dung nồng nặc đang áp sát gáy mình. Mỗi tầng họ đi qua, những cánh cửa thoát hiểm đều rung lên bần bật như có hàng ngàn bàn tay đang đập vào từ bên kia.

Xuống đến tầng hầm gửi xe, khung cảnh còn tồi tệ hơn. Những chiếc xe hơi đắt tiền bị phủ kín bởi những dây leo mọc ra từ những kẽ nứt của bê tông. Máu từ đâu đó chảy ra, lênh láng trên sàn, phản chiếu ánh đèn pin yếu ớt của Luân.

Ở cuối tầng hầm, ngay khu vực trạm biến áp, một cái hố lớn đã xuất hiện. Đất đá bị xới tung, để lộ ra những mảnh quan tài mục nát và những bộ xương trắng hếu bị quấn chặt bởi rễ hoa đỏ. Mạnh đang đứng đó, giữa tâm điểm của cái hố. Gã đã khâu xong khuôn mặt của ông Thành lên mặt mình, nhưng đường chỉ thô bạo khiến gương mặt gã trông giống như một chiếc mặt nạ quỷ đang khóc.

“Anh Luân, anh đến đúng lúc lắm,” giọng nói của Mạnh giờ đây đa âm sắc, như thể hàng chục người đang cùng nói một lúc. “Tôi vừa tìm thấy mảnh ghép cuối cùng. Anh biết không, thung lũng Phù Dung không phải là khởi đầu. Khởi đầu là ở đây, nơi tình yêu của bố tôi và cô Mận bị chôn vùi dưới lớp bê tông này.”

Gã giơ cao một chiếc sọ người nhỏ, có lẽ là của một đứa trẻ. “Đây là đứa con đầu tiên của họ, anh trai của Thằng Câm. Nó đã bị lão Thành giết ngay khi vừa chào đời để che giấu tội lỗi. Giờ tôi sẽ trả lại cho nó một cơ thể.”

Mạnh bắt đầu dùng kim thêu đâm vào chính ngực mình, rút ra những sợi chỉ đỏ và quấn quanh chiếc sọ người. Luân thấy tấm thảm thêu bằng máu lúc trước đang bay lơ lửng quanh Mạnh, nó như một sinh vật sống, không ngừng hấp thụ những linh hồn oán hận đang trồi lên từ mặt đất.

“Dừng lại đi Mạnh! Cậu đang hủy hoại chính mình!” Luân hét lên, anh lao tới, tay cầm đóa hoa trắng.

Ánh sáng từ đóa hoa trắng bùng lên khi Luân tiến gần đến cái hố. Nó tỏa ra một làn hơi mát lạnh, làm dịu đi không khí nồng nặc tử khí. Những dây leo phù dung chạm vào ánh sáng đó đều héo rũ và tan thành tro. Mạnh gầm lên một tiếng đau đớn, khuôn mặt ông Thành trên mặt gã bắt đầu bong tróc.

“Anh nghĩ một đóa hoa tàn có thể ngăn được đại dương máu sao?” Mạnh cười điên cuồng. Gã vung tay, những sợi chỉ đỏ phóng ra như những tia chớp, quấn chặt lấy tay chân Luân, găm anh vào một cột bê tông lớn.

Diệp đứng phía xa, cô ta nhanh chóng lấy ra một xấp bùa chú bằng vải, thêu những ký tự lạ mắt và ném về phía Mạnh. Những lá bùa nổ tung thành những đốm lửa xanh, nhưng Mạnh chỉ cần một cái gạt tay đã dập tắt tất cả.

“Phóng viên nhỏ bé, cô biết quá nhiều nhưng lại làm được quá ít,” Mạnh rít lên.

Luân cảm thấy những sợi chỉ đang siết chặt vào da thịt mình, chúng bắt đầu luồn vào dưới lớp da, tìm cách chạm đến tim anh. Cơn đau khiến anh gần như ngất đi. Nhưng trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy bóng dáng của "Thằng Câm" hiện lên sau lưng Mạnh. Đứa trẻ không mặt không tấn công Mạnh, nó chỉ lặng lẽ đặt bàn tay nhỏ bé lên vai gã.

Một dòng ký ức ùa vào tâm trí Luân. Anh thấy cô Mận, thấy tình yêu mù quáng của bà dành cho ông Thành, thấy sự phản bội và tiếng thét trong lửa. Anh hiểu ra rằng, đóa hoa trắng này không phải là vũ khí. Nó là sự tha thứ.

Luân dùng chút sức lực cuối cùng, áp đóa hoa trắng vào lòng bàn tay đang bị chỉ đỏ đâm xuyên qua. “Mạnh... hãy nhìn đi... đây là những gì mẹ cậu muốn để lại... không phải là hận thù, mà là sự giải thoát!”

Ánh sáng từ đóa hoa trắng không còn dịu nhẹ nữa, nó bùng phát thành một cột sáng chói lòa, bao trùm lấy toàn bộ hầm móng. Tiếng thét của hàng ngàn linh hồn vang lên một lần rồi tắt hẳn. Tấm thảm thêu bằng máu của Mạnh bắt đầu tự phân hủy, những sợi chỉ đỏ hóa thành những cánh hoa trắng rụng xuống.

Mạnh đứng sững sờ. Khuôn mặt giả tạo của ông Thành rơi xuống đất, để lại gương mặt thật của gã – một gương mặt đầy nước mắt và sự hối hận. Gã nhìn xuống đôi tay đầy máu của mình, rồi nhìn sang đứa em trai không mặt đang đứng cạnh.

“Mẹ... con xin lỗi...” Mạnh thầm thì.

Cơ thể gã bắt đầu tan rã thành những cánh hoa trắng tinh khôi. Đứa trẻ không mặt cầm lấy tay anh mình, cả hai cùng biến mất vào lòng đất sâu thẳm. Cái hố lớn từ từ khép lại, những rễ cây phù dung đỏ rực cũng héo khô và tan thành bụi.

Mọi thứ trở lại tĩnh lặng. Chỉ còn lại Luân đang quỵ dưới sàn hầm và Diệp đang đứng lặng người nhìn theo. Ánh đèn hầm bật sáng trở lại, soi rõ sự tan hoang nhưng không còn u ám. Những đường gân trên ngực Luân đã hoàn toàn biến mất, chỉ để lại một vết sẹo hình đóa hoa nhỏ xíu, nhạt màu.

Luân đứng dậy, nhặt lấy chiếc sọ người nhỏ lúc nãy – giờ đây nó đã được bao bọc bởi một lớp lụa trắng mịn màng.

“Kết thúc rồi sao?” Diệp bước tới cạnh anh, giọng cô ta có chút run rẩy.

“Có lẽ là kết thúc cho gia đình ông Thành. Nhưng giống hoa phù dung này... nó vẫn còn ở đâu đó, đúng không?” Luân nhìn ra phía lối lên, nơi những đóa hoa đỏ trên vỉa hè thành phố đang dần héo tàn.

“Chừng nào con người còn mang trong mình sự bội tín, loài hoa đó vẫn sẽ nở,” Diệp thở dài. “Nhưng ít nhất, đêm nay thành phố này đã được thanh lọc.”

Luân bước ra khỏi tòa nhà. Thành phố đã bắt đầu một ngày mới thực sự. Mọi người lại hối hả đi làm, không ai biết về trận chiến kinh hoàng vừa diễn ra dưới chân họ. Luân hít một hơi thật sâu không khí ban mai. Anh nhìn thấy ở một góc vườn hoa công cộng gần đó, một đóa phù dung trắng đang khẽ rung rinh trong gió.

Anh biết mình sẽ không bao giờ quay lại làm cảnh sát nữa. Anh có một nhiệm vụ mới – cùng với Diệp, đi tìm và hóa giải những mầm mống của Phù Dung Huyết trước khi chúng kịp thu hoạch thêm một linh hồn nào nữa.