2,303 từ
Thành phố bỏ lại sau lưng như một vết sẹo lớn trên mặt đất, một đống bê tông và sắt thép cố gắng che đậy những tội ác dưới tầng hầm móng. Luân ngồi trong chiếc xe bán tải cũ kỹ của Diệp, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những dãy nhà cao tầng dần thưa thớt, thay thế bằng những cánh rừng cao su thẳng tắp và những ngọn đồi nhấp nhô của vùng cao nguyên đất đỏ.
Vết sẹo hình hoa phù dung trên ngực anh chợt nhói lên. Nó không còn đau buốt như khi Mạnh còn sống, nhưng mỗi khi xe đi qua những khu vực có âm khí nặng, nó lại âm ỉ nóng, như một chiếc la bàn sinh học đang phản ứng với những luồng năng lượng tiêu cực. Luân đưa tay chạm vào ngực áo, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình dường như hòa cùng nhịp rung động của vết sẹo đó.
“Nó lại phản ứng à?” Diệp hỏi, mắt vẫn không rời khỏi con đường phía trước. Cô ta lái xe điêu luyện qua những khúc cua gắt, đôi bàn tay mảnh khảnh nhưng rắn rỏi nắm chặt vô lăng.
“Nó đang nhắc nhở tôi rằng mọi chuyện chỉ mới bắt đầu,” Luân đáp, giọng khàn đặc. “Chúng ta đang đi đâu? Cô nói có thông tin về gốc gác của giống hoa này ngoài thung lũng của ông Thành?”
Diệp gật đầu, cô lấy từ hộc xe ra một bản đồ cũ kỹ, trên đó có một vị trí được đánh dấu bằng mực đỏ nhòe nhoẹt. “Làng Chàm. Một ngôi làng cổ nằm sâu trong hẻm núi Voi. Người dân ở đó có nghề dệt lụa truyền thống, nhưng thứ lụa họ tạo ra không giống bất kỳ nơi nào trên thế giới. Người ta đồn rằng họ dùng tơ của một loài hoa nở về đêm, loại tơ dai như thép và đỏ như máu.”
“Phù dung huyết,” Luân lẩm bẩm.
“Đúng. Và điều quan trọng là, theo những ghi chép tôi tìm được, cô Mận từng là người của làng này trước khi bị ông Thành quyến rũ và mang đi. Nếu muốn hóa giải hoàn toàn mầm mống trong người anh và chấm dứt sự lây lan của loài hoa quỷ này, chúng ta phải tìm đến nơi nó được sinh ra.”
Càng tiến sâu vào hẻm núi Voi, sương mù càng đặc lại. Nó không phải thứ sương sớm thanh khiết, mà đục ngầu, mang theo vị mặn của muối và mùi hôi nồng của thực vật thối rữa. Ánh đèn pha xe bán tải chỉ xuyên qua được vài mét trước khi bị bóng tối nuốt chửng. Đột nhiên, chiếc xe khựng lại. Một cây cổ thụ lớn đã ngã ngang đường, chắn lối đi duy nhất.
“Chúng ta phải đi bộ thôi,” Diệp nói, giọng cô đầy kiên định. Cô mở thùng xe, lấy ra hai chiếc ba lô chuyên dụng và một cây gậy gỗ có khắc những ký tự bảo hộ.
Họ bắt đầu cuốc bộ dọc theo con đường mòn nhỏ xíu. Không gian tĩnh lặng đến mức Luân có thể nghe thấy tiếng rễ cây đang len lỏi dưới lớp lá khô. Vết sẹo trên ngực anh bắt đầu phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, xuyên qua lớp áo thun mỏng. Nó không còn là màu tím bầm nữa, mà chuyển sang sắc đỏ lân quang.
“Nhìn kìa,” Diệp chỉ tay về phía trước.
Thấp thoáng sau những bụi rậm là một cổng làng bằng đá, xám xịt và rêu phong. Hai bên cổng không phải là những cây đa cổ thụ, mà là hai cột đá lớn được quấn quanh bởi những sợi chỉ đỏ chằng chịt. Những sợi chỉ này không hề mục nát theo thời gian, chúng căng mịn và rung lên bần bật mỗi khi có cơn gió thổi qua, tạo thành một thứ âm thanh u uất như tiếng khóc của phụ nữ.
Khi bước qua cổng làng, Luân cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Ngôi làng hiện ra với những nếp nhà sàn san sát nhau, nhưng tuyệt nhiên không có một bóng người. Những chiếc khung dệt vải đặt ngoài hiên nhà đứng im lìm, nhưng trên những con thoi vẫn còn vương lại những sợi tơ đỏ tươi, như thể những người thợ vừa mới rời đi chỉ vài giây trước.
“Có gì đó không ổn. Không có tiếng gà gáy, không có tiếng chó sủa,” Luân rút khẩu súng – giờ đã được Diệp nạp loại đạn bạc có khắc phù chú – và thận trọng tiến bước.
Họ dừng lại trước ngôi nhà lớn nhất ở giữa làng. Cửa nhà mở toang. Bên trong, hàng trăm tấm lụa đỏ được treo từ trên trần xuống, tạo thành một mê cung màu máu. Dưới ánh đèn pin, những tấm lụa dường như đang thở. Những họa tiết trên vải không phải được thêu bằng tay, mà dường như chúng tự mọc ra từ thớ vải – những hình thù kỳ dị về những con quái vật không mặt và những đóa phù dung đang nuốt chửng con người.
“Chào mừng những người khách từ thành phố,” một giọng nói thều thào vang lên từ phía sau những bức màn lụa.
Một bà lão nhỏ bé, lưng còng gập xuống như một dấu hỏi, bước ra từ bóng tối. Bà mặc bộ đồ chàm truyền thống, nhưng đôi mắt đã hoàn toàn bị kéo mây trắng xóa. Tuy nhiên, bà vẫn đi lại một cách chính xác, như thể bà nhìn bằng một thứ giác quan khác.
“Bà là trưởng làng?” Diệp hỏi, tay vẫn nắm chặt cây gậy gỗ.
“Ta là người giữ chỉ. Các người mang theo hơi thở của đứa con tội lỗi nhà họ Trần, và cả ánh sáng của Tâm Hoa,” bà lão dừng lại trước mặt Luân, đôi bàn tay gầy guộc chạm vào ngực anh, ngay vị trí vết sẹo. “Vết thêu này... nó đang tìm đường về nhà.”
Bà lão dẫn họ vào gian phòng trong. Ở đó, một chiếc khung dệt khổng lồ được làm bằng xương thú đứng sừng sững. Trên khung dệt là một tấm lụa đang được hoàn thiện, nhưng người thợ dệt không phải là con người. Đó là một thực thể mờ ảo, trông giống như một cái bóng không hình thù, đôi tay nó đưa thoi nhanh thoăn thoắt. Thứ tơ nó đang dùng để dệt không phải lấy từ kén tằm, mà được rút ra từ một chậu hoa phù dung lớn đặt cạnh đó – đóa hoa đang hút máu từ một xác chết tươi rói đặt dưới gốc.
Luân rùng mình khi nhận ra cái xác đó. Đó là một trong những gã bảo vệ đã mất tích ở thành phố, kẻ mà họ ngỡ đã chết dưới hầm móng.
“Bà đang làm gì vậy?” Luân quát lên, họng súng hướng về phía cái bóng.
“Dệt lại trật tự,” bà lão thản nhiên đáp. “Mận đã mang hạt giống quý giá nhất của làng đi và để nó bị uế tạp bởi lòng tham của con người. Giờ đây, chúng ta phải dệt một tấm thảm mới để bao phủ lấy những tội lỗi đó. Máu của những kẻ tội đồ là thứ nhuộm màu tốt nhất.”
“Đây không phải là dệt vải, đây là tà thuật!” Diệp lên tiếng. cô ném một lá bùa về phía khung dệt, nhưng bà lão chỉ khẽ phất tay, tấm lụa đỏ bay lên bao bọc lấy lá bùa và nuốt chửng nó.
Bà lão quay sang nhìn Luân, đôi mắt trắng dã của bà dường như xuyên thấu tâm hồn anh. “Cậu cảnh sát, cậu nghĩ mình cứu được Mạnh sao? Cậu chỉ giúp hắn tan biến thành những hạt mầm mới. Giờ đây, hàng vạn bào tử phù dung đã theo gió bay khắp đất nước này. Trong vòng một tháng nữa, mỗi ngôi nhà có sự dối trá sẽ mọc lên một đóa hoa đỏ.”
Vết sẹo trên ngực Luân đột ngột nóng cháy dữ dội. Anh gục xuống, hơi thở dồn dập. Anh nhìn thấy những sợi chỉ đỏ từ tấm lụa trên khung dệt bắt đầu bay ra, chúng quấn lấy tay chân anh, kéo anh về phía chiếc khung xương.
“Cậu có tố chất của một người giữ chỉ,” bà lão thì thầm bên tai anh. “Trái tim cậu có sự công chính, nhưng máu cậu có sự căm hờn. Đó là nguyên liệu hoàn hảo để dệt nên tấm thảm vĩnh cửu.”
Diệp không đứng nhìn. Cô dùng cây gậy gỗ đập mạnh xuống sàn nhà, một luồng sóng xung kích tỏa ra làm rung chuyển ngôi nhà sàn. “Luân! Đừng nghe bà ta! Dùng Tâm Hoa!”
Luân cố gắng tập trung tư tưởng. Anh nhớ về khoảnh khắc đứa trẻ không mặt mỉm cười thanh thản. Anh nhận ra rằng sự hận thù của làng Chàm này cũng giống như hận thù của cô Mận – nó bắt nguồn từ sự tổn thương nhưng lại nuôi dưỡng bằng sự tàn độc.
Anh đưa tay vào túi, tìm kiếm mảnh vụn của đóa hoa trắng, nhưng bà lão đã nhanh hơn. Bà ta dùng một cây kim thêu bằng đồng đâm vào cổ tay Luân, khiến anh đánh rơi đóa hoa trắng xuống sàn. Đóa hoa ngay lập tức bị những sợi chỉ đỏ quấn chặt và kéo vào đống tơ lụa bẩn thỉu.
“Không còn sự cứu rỗi nào ở đây nữa,” bà lão cười đắc thắng.
Nhưng đúng lúc đó, ánh sáng từ vết sẹo trên ngực Luân bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Không phải là màu đỏ, mà là một màu vàng kim rực rỡ. Luân cảm thấy một nguồn sức mạnh lạ lẫm chảy vào huyết quản. Anh nhận ra rằng Tâm Hoa không nằm ở đóa hoa khô kia, mà nó đã hòa nhập vào máu thịt anh từ lúc anh được đứa trẻ không mặt chạm vào.
Luân đứng dậy, những sợi chỉ đỏ quấn quanh người anh bắt đầu bốc cháy. Anh không dùng súng, anh đưa tay nắm lấy tấm lụa đang dệt dở trên khung xương và giật mạnh.
“Dừng lại! Cậu sẽ hủy hoại linh hồn của làng!” Bà lão hét lên kinh hoàng.
“Linh hồn của làng đã chết từ khi các người dùng máu để dệt vải rồi!” Luân gầm lên.
Khi tấm lụa bị xé toạc, một tiếng thét vang trời dậy đất phát ra từ chiếc khung dệt. Cái bóng mờ ảo tan biến, và từ trong những thớ vải bị rách, hàng ngàn linh hồn bị giam cầm bấy lâu nay thoát ra ngoài. Ngôi nhà sàn bắt đầu rung lắc dữ dội. Những tấm lụa đỏ treo xung quanh tự bốc cháy, tỏa ra mùi khét lẹt của thịt người.
Diệp lao tới nắm lấy tay Luân. “Chạy mau! Ngôi nhà sắp sập rồi!”
Họ lao ra ngoài sân giữa lúc ngôi nhà lớn đổ sụp xuống trong biển lửa. Những sợi chỉ đỏ quấn quanh các cột đá ở cổng làng cũng bắt đầu đứt đoạn. Bà lão trưởng làng đứng giữa đám cháy, bà không chạy trốn, mà đưa đôi tay gầy guộc lên như muốn níu kéo những tấm lụa đang hóa thành tro bụi.
“Kẻ giữ chỉ... kẻ giữ chỉ cuối cùng đã phản bội...” Tiếng của bà tan biến trong tiếng nổ của gỗ đá.
Luân và Diệp chạy điên cuồng ra khỏi làng Chàm. Khi họ vượt qua cổng đá, sương mù đột ngột tan biến, để lộ ra ánh trăng bạc rạng rỡ của núi rừng. Họ dừng lại thở dốc bên lề đường. Luân nhìn lại phía sau, ngôi làng cổ đã biến mất, chỉ còn lại những đống hoang tàn cũ kỹ như thể nó đã bị bỏ hoang hàng trăm năm chứ không phải vừa mới có người ở.
Vết sẹo trên ngực Luân đã dịu lại, nhưng giờ đây nó để lại một dấu ấn mới: một hình thêu đóa hoa phù dung trắng tinh khôi, nằm ngay chính giữa trái tim anh.
“Chúng ta đã làm được?” Diệp hỏi, gương mặt cô lấm lem khói bếp nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời.
“Chúng ta vừa phá hủy vườn ươm chính,” Luân nhìn xuống đôi bàn tay mình, những đầu ngón tay anh vẫn còn vương chút chỉ đỏ. “Nhưng lời bà ta nói... về những bào tử đã bay đi... tôi sợ đó là sự thật.”
Diệp vỗ vai anh. “Thế thì hành trình của chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi. Ít nhất bây giờ chúng ta biết cách đối phó với chúng. Anh không còn là một vệ sĩ nữa, Luân ạ. Anh là một Người Giữ Chỉ mới – nhưng là người dệt nên sự tha thứ, không phải hận thù.”
Họ bước lên xe, tiếng động cơ nổ máy vang vọng giữa hẻm núi Voi yên tĩnh. Luân nhìn ra cửa sổ, lần này anh không thấy sợ hãi nữa. Anh thấy những đóa hoa dại ven đường đang rung rinh dưới ánh trăng. Chúng không phải phù dung huyết, chúng chỉ là những sinh linh bình thường đang cố gắng vươn lên từ đất mẹ.
Nhưng trong bóng tối sâu thẳm của rừng già, một đóa phù dung đỏ rực lẻ loi vừa hé nở trên xác một con thú rừng. Nó khẽ rung động, như thể đang lắng nghe tiếng xe của Luân đi xa dần, chuẩn bị cho một cuộc báo thù mới quy mô hơn, tinh vi hơn giữa lòng nhân thế.
Luân nhắm mắt lại, anh nghe thấy tiếng thoi đưa vang vọng trong đầu. Anh biết, cuộc đời anh từ nay sẽ là một chuỗi những đường kim mũi chỉ, khâu lại những vết thương của trần gian trước khi loài hoa máu kịp bén rễ.