MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÙ DUNG HUYẾTChương 8: Những bệnh nhân của hoa quỷ

PHÙ DUNG HUYẾT

Chương 8: Những bệnh nhân của hoa quỷ

2,190 từ

Cơn mưa rào bất chợt của thành phố không thể gột rửa được cái nóng hầm hập bốc lên từ mặt nhựa đường. Luân ngồi trong quán cà phê vắng khách, ngón tay lơ đãng chạm vào vết sẹo trắng tinh khôi trên ngực qua lớp áo sơ mi. Đã một tuần kể từ khi họ trở về từ làng Chàm. Thành phố có vẻ bình yên, nhưng đó là thứ bình yên giả tạo của một mặt hồ lặng sóng trước khi cơn bão ngầm trỗi dậy.

Diệp bước vào, chiếc măng tô màu xám của cô sũng nước. Cô đặt một xấp ảnh hiện trường lên bàn, khuôn mặt thanh tú hiện rõ vẻ mệt mỏi và lo âu.

"Bệnh viện tâm thần số 3. Khu vực cách ly đặc biệt," Diệp nói ngắn gọn, đẩy ly cà phê đen về phía Luân. "Ba vụ án mạng trong vòng hai đêm. Nạn nhân là điều dưỡng và bác sĩ trực. Phương thức gây án... anh sẽ không muốn tin đâu."

Luân cầm lấy những bức ảnh. Máu trong người anh như đông cứng lại. Các nạn nhân không bị sát hại bằng hung khí thông thường. Họ bị cố định vào giường bệnh bằng những sợi dây leo phù dung bò ra từ hệ thống thông gió. Miệng, mắt và tai của họ đều bị khâu chặt bằng chỉ đỏ – thứ chỉ tơ tằm đặc trưng của làng Chàm. Nhưng điều kinh khủng nhất là lồng ngực họ đều bị mổ banh ra, bên trong không còn nội tạng, mà được lấp đầy bởi những đóa phù dung đỏ rực đang kỳ nở rộ, hút lấy dưỡng chất từ những dòng máu cuối cùng.

"Bà Nhàn đang ở đó đúng không?" Luân hỏi, giọng trầm xuống.

"Đúng. Sau cái đêm tại penthouse, bà ta bị chẩn đoán tâm thần phân liệt thể nặng và được chuyển vào đó. Nhưng hồ sơ bệnh án nói rằng bà ta không hề cử động, chỉ ngồi nhìn vào bức tường trắng cả ngày. Cho đến khi những vụ án này xảy ra," Diệp ghé sát lại, hạ thấp giọng. "Có người báo cáo thấy bà ta thì thầm với bức tường, và từ những kẽ nứt của bê tông, hoa phù dung bắt đầu mọc ra."

Luân đứng dậy, khoác chiếc áo da lên vai. "Chúng ta phải đi ngay. Bà ta không điên, bà ta đang dệt."

Bệnh viện tâm thần số 3 nằm tách biệt ở vùng ngoại ô, được bao quanh bởi những hàng rào kẽm gai và những bức tường cao vút bám đầy rêu mốc. Bầu không khí nơi đây đậm đặc mùi thuốc sát trùng trộn lẫn với mùi nhang trầm – một sự kết hợp lạ lùng và bất an.

Khi Luân và Diệp bước vào sảnh chính, vết sẹo trên ngực Luân bắt đầu phát sáng nhẹ. Nó không còn là sự cảnh báo đau đớn như trước, mà là một sự rung động cộng hưởng. Luân cảm nhận được sự hiện diện của Phù Dung Huyết ở khắp mọi nơi: trong những đường ống nước, dưới những tấm gạch lát nền và cả trong hơi thở của những bệnh nhân đang vật vờ ở hành lang.

"Anh Luân, tôi cảm thấy âm khí ở đây rất lạ," Diệp thì thầm, tay nắm chặt chiếc túi xách chứa đầy bùa chú và dụng cụ hành nghề. "Nó không phải là sự oán hận hỗn loạn, mà là một sự tập trung có chủ đích. Giống như... người ta đang gom góp linh hồn để chuẩn bị cho một nghi lễ hiến tế lớn."

Họ tiến về phía khu cách ly tầng 4. Dọc hành lang, những bóng đèn tuýp nhấp nháy liên hồi, phát ra những tiếng kêu "tè tè" nhức óc. Luân nhận thấy trên các bức tường, những đường gân màu đỏ sẫm đang bò lan như mạng nhện. Đó không phải là vết nứt, đó là những sợi chỉ đỏ đang len lỏi trong lòng bê tông, biến cả tòa nhà thành một chiếc khung dệt khổng lồ.

Trước cửa phòng bệnh số 402 – nơi giam giữ bà Nhàn, hai cảnh sát gác cửa nằm gục trên bàn. Luân tiến lại kiểm tra, họ không chết, nhưng họ đang rơi vào một cơn mê sâu. Trên môi họ, những sợi chỉ đỏ nhỏ xíu đã được khâu kín một cách tinh vi đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ không thể nhận ra.

"Họ bị cướp đi tiếng nói," Diệp nhận xét, gương mặt cô đanh lại.

Luân đạp cửa bước vào. Căn phòng trống rỗng, ngoại trừ một mùi hương phù dung nồng nặc đến mức muốn nghẹt thở. Trên bức tường đối diện cửa sổ, bà Nhàn đang đứng đó. Nhưng bà ta không đứng trên sàn nhà. Bà ta bị treo lơ lửng bởi hàng ngàn sợi chỉ đỏ rủ xuống từ trần nhà, quấn chặt lấy tứ chi như một con rối khổng lồ.

Bà Nhàn ngước mặt lên. Gương mặt bà ta đã không còn là của một người phụ nữ quý phái. Da mặt bà khô héo như vỏ cây, đôi mắt đen ngòm không có lòng trắng.

"Luân... anh đến muộn rồi," giọng nói của bà Nhàn phát ra không phải từ miệng, mà từ chính lồng ngực bà ta, nơi một đóa phù dung khổng lồ đang đập theo nhịp tim. "Ông ấy sắp về rồi. Tôi đã dệt xong cơ thể mới cho ông ấy."

Luân nhìn xuống dưới chân bà Nhàn. Một cái kén lớn được kết bằng chỉ đỏ và lá phù dung đang nằm giữa phòng. Cái kén co bóp đều đặn, bên trong phát ra những tiếng xương cốt gãy gập và tiếng rên rỉ của một người đàn ông.

"Bà đang cố hồi sinh ông Thành sao? Bà điên rồi! Ông ta đã chết, và linh hồn ông ta đã bị Phù Dung nuốt chửng!" Luân hét lên, anh rút khẩu súng nạp đạn bạc ra.

"Cái chết chỉ là sự bắt đầu của một đường thêu mới," bà Nhàn cười điên dại. "Làng Chàm đã dạy tôi... muốn có một tấm lụa hoàn hảo, phải dùng linh hồn của chính mình làm thoi đưa. Tôi đã cho ông ấy trái tim mình, gan phổi mình... nhìn đi!"

Bà Nhàn phanh vạt áo bệnh nhân rách nát. Lồng ngực bà trống rỗng, chỉ còn lại những sợi dây leo màu máu đang kết nối với cái kén dưới sàn. Bà ta đang dùng chính sự sống của mình để "nuôi" cái kén kia.

"Diệp, yểm trợ tôi!" Luân ra lệnh.

Diệp nhanh chóng rút ra một nắm muối sấm và bột chu sa, ném mạnh về phía bà Nhàn. Một vòng tròn ánh sáng đỏ rực bùng lên, cắt đứt vài sợi chỉ đang treo bà ta. Bà Nhàn rơi xuống sàn nhưng ngay lập tức, những sợi dây leo từ cái kén bò ra, bảo vệ lấy bà ta.

Luân lao tới, họng súng hướng thẳng vào cái kén. Đoàng! Đoàng! Những phát đạn bạc găm vào lớp chỉ đỏ, khói đen bốc lên nghi ngút nhưng cái kén không hề vỡ. Ngược lại, những lỗ thủng do đạn bắn ngay lập tức được những sợi chỉ mới khâu lại.

"Vô ích thôi," bà Nhàn thì thầm. "Ông ấy không hồi sinh bằng xương thịt. Ông ấy hồi sinh bằng hận thù của tất cả những người đã chết ở thung lũng!"

Từ trong bóng tối của các góc phòng, những linh hồn không mặt bắt đầu hiện ra. Đó là các bác sĩ và điều dưỡng đã bị giết, khuôn mặt họ giờ đây chỉ còn là những đóa phù dung đỏ rực. Họ tiến về phía Luân và Diệp với những tư thế vặn vẹo, tay cầm những cây kim thêu bằng xương dài nhọn.

"Luân, dùng Tâm Hoa! Chỉ có sự thanh tẩy mới dừng được cái kén đó!" Diệp hét lớn khi cô đang cố gắng dùng gậy gỗ chống đỡ sự tấn công của một hồn ma y tá.

Luân nhắm mắt lại, anh không nhìn bằng mắt thường nữa. Anh tập trung vào cảm giác ở lồng ngực. Vết sẹo hình hoa trắng bắt đầu tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ. Anh đặt bàn tay mình lên cái kén chỉ đỏ.

Một cảm giác lạnh buốt và những tiếng la hét oán hận ùa vào tâm trí Luân. Anh thấy ông Thành đang gào thét trong một biển lửa màu đỏ, tay lão cố gắng bám víu vào bất cứ thứ gì để trở lại nhân gian. Anh thấy bà Nhàn, trong sự cô độc và điên loạn, đã tình nguyện dâng hiến linh hồn cho quỷ dữ chỉ để tìm lại bóng hình của chồng.

"Sự hồi sinh này chỉ là một sự dối trá!" Luân gầm lên. "Ông ta sẽ trở thành một con quái vật nuốt chửng cả bà!"

Luân không dùng sức mạnh để phá hủy cái kén. Anh dùng sự thấu cảm. Ánh sáng vàng kim từ lòng bàn tay anh len lỏi qua những kẽ hở của sợi chỉ, chạm vào thực thể bên trong. Anh mang đến cho ông Thành không phải là sự hận thù, mà là hình ảnh của thung lũng phù dung khi chưa có máu – một thung lũng yên bình với những đóa hoa trắng dưới nắng chiều.

Cái kén rung động dữ dội. Những sợi chỉ đỏ bắt đầu chuyển sang màu xám rồi mủn ra như tro. Bà Nhàn rú lên một tiếng đau đớn, cơ thể bà ta bắt đầu tan rã theo cái kén.

"Không! Thành ơi! Đừng bỏ em!"

Cái kén vỡ tung. Nhưng từ bên trong không phải là ông Thành, mà là một khối thịt đen kịt, bốc mùi hôi thối, hình thù gớm ghiếc với hàng chục khuôn mặt của các nạn nhân đang đau đớn. Nó gầm lên một tiếng rợn người rồi tan biến thành một làn khói đen đặc.

Bà Nhàn gục xuống sàn, hơi thở thoi thóp. Những sợi chỉ đỏ quấn quanh người bà đã biến mất, để lại một thân hình tàn tạ, già nua như hàng trăm tuổi.

Luân tiến lại gần, nâng đầu bà lên. Đôi mắt bà Nhàn lúc này đã lấy lại được chút ánh sáng của con người. Bà nhìn Luân, một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ.

"Cảm ơn... anh đã ngăn... tôi lại..." bà thều thào. "Trong phòng... dưới giường... có một chiếc hộp... của cô Mận..."

Nói xong, bà Nhàn trút hơi thở cuối cùng. Cơ thể bà nhẹ bẫng, tan biến thành những cánh hoa phù dung khô héo, bay lờ lững trong không gian rồi tan thành bụi.

Luân và Diệp đứng lặng giữa căn phòng tan hoang. Những linh hồn không mặt cũng đã biến mất. Bệnh viện trở lại sự tĩnh lặng chết chóc. Luân cúi xuống gầm giường bệnh, anh tìm thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ, chạm khắc hình những thỏi tơ.

Mở hộp ra, bên trong không phải là chỉ thêu, mà là một bản đồ cổ khác, chỉ dẫn đến một địa danh có tên: "Động Phù Vân". Kèm theo đó là một lá thư tuyệt mệnh của cô Mận gửi cho đứa con trai không mặt của mình.

"Diệp, nhìn này," Luân đưa bức thư cho cô. "Cô Mận biết về sự điên rồ của bà Nhàn. Bà ấy đã giấu 'Con Thoi Thần' – thứ duy nhất có thể dệt nên sự sống thực sự và hóa giải lời nguyền Phù Dung Huyết – tại Động Phù Vân."

Diệp đọc nhanh bức thư, đôi mắt cô sáng lên. "Nếu chúng ta tìm được Con Thoi Thần, chúng ta có thể dệt lại những linh hồn đã bị tổn thương, không chỉ là tiêu diệt loài hoa này."

Nhưng đúng lúc đó, từ hệ thống loa phát thanh của bệnh viện, một giọng cười trẻ con vang lên. Giọng cười của "Thằng Câm" nhưng lại mang một sắc thái kỳ lạ, như thể nó đang vui mừng vì Luân đã tìm ra manh mối tiếp theo.

"Trò chơi vẫn còn tiếp tục, Người Giữ Chỉ..." giọng nói vang vọng khắp hành lang.

Luân nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên sân bệnh viện, những hàng cây phượng vĩ vốn xanh tốt nay đột ngột rụng lá, và từ những cành khẳng khiu, những đóa phù dung đỏ rực bắt đầu nở rộ đồng loạt, chiếu sáng cả một vùng trời đêm bằng một màu đỏ nhức mắt.

"Thành phố này đang bị nhuộm đỏ nhanh hơn chúng ta tưởng," Luân nói, tay nắm chặt chiếc hộp gỗ. "Chúng ta không có nhiều thời gian. Động Phù Vân... đó là điểm đến tiếp theo."

Hai người bước ra khỏi bệnh viện giữa cơn mưa đỏ lạ lùng. Những hạt mưa mang theo màu sắc và mùi vị của máu, thấm đẫm vào lòng đất, báo hiệu một kỷ nguyên của hoa quỷ đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Luân biết, mỗi bước đi của anh giờ đây không chỉ là để trốn chạy quá khứ, mà là cuộc đua với tử thần để giữ lấy những mảnh linh hồn cuối cùng của nhân thế.