1,900 từ
Cơn mưa đỏ ở thành phố chỉ là một sự khởi đầu cho một chuỗi những hiện tượng dị thường kéo dài suốt dải miền Trung. Chiếc xe bán tải của Diệp lầm lũi tiến sâu vào vùng lõi của rừng rậm Nam Cát Tiên, nơi những tán cây đại thụ đan cài vào nhau tạo thành một mái vòm tự nhiên, che khuất hoàn toàn ánh nắng mặt trời. Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh và mang theo vị tanh nồng của bùn lầy cùng mùi hắc đặc trưng của loài phù dung huyết đang âm thầm phát tán bào tử.
Vết sẹo trên ngực Luân không còn phát sáng dịu nhẹ như ở làng Chàm. Giờ đây, nó đập liên hồi, nóng hổi và căng tức như một sinh vật sống đang cố thoát ra khỏi lồng ngực anh. Luân cảm nhận được sự hiện diện của Con Thoi Thần – món bảo vật mà cô Mận đã nhắc đến. Nó đang mời gọi, nhưng đồng thời cũng đang cảnh báo về một mối hiểm họa không tên đang rình rập trong bóng tối xanh thẳm của rừng già.
“Bản đồ chỉ dẫn Động Phù Vân nằm ngay phía sau thác nước Ba Tầng này,” Diệp vừa nói vừa dùng con dao rừng gạt những bụi cây dại chắn lối. “Nhưng có vẻ chúng ta không phải là những kẻ duy nhất biết về bí mật này.”
Luân dừng lại, bản năng của một cảnh sát hình sự khiến anh chú ý đến những dấu vết lạ trên mặt đất. Đó không phải là dấu chân thú, mà là dấu ủng quân dụng loại chuyên dụng cho địa hình rừng núi. Gần đó, một vài bụi cây bị chặt bằng dao sắc, vết cắt vẫn còn rỉ nhựa tươi. Đặc biệt, trên một phiến đá phẳng, Luân tìm thấy một ống tiêm đã qua sử dụng, bên trong vẫn còn sót lại một thứ chất lỏng màu đỏ sậm đặc quánh.
“Kẻ săn tơ,” Luân lẩm bẩm, mắt liếc nhìn quanh. “Bọn chúng là những kẻ khai thác trái phép hoa phù dung để chiết xuất thuốc trường sinh hoặc các loại dược liệu cấm trên thị trường đen. Với chúng, loài hoa này không phải là lời nguyền, mà là mỏ vàng.”
Họ tiến gần đến thác nước. Tiếng nước đổ ầm ầm vang dội khắp thung lũng, tung bọt trắng xóa. Đằng sau màn nước khổng lồ đó là một lối vào hẹp, tối om dẫn sâu vào lòng núi. Luân và Diệp thận trọng bước qua bức tường nước, ánh đèn pin chiếu rọi vào một không gian rộng lớn đầy nhũ đá và những sợi dây leo phù dung bò chằng chịt như mạch máu của hang động.
Sâu bên trong Động Phù Vân, họ không thấy sự tĩnh lặng. Thay vào đó là tiếng động cơ máy phát điện cầm tay và ánh sáng của những ngọn đèn pha cao áp. Một toán người khoảng mười đứa, trang bị súng trường và mặt nạ phòng độc, đang bận rộn lắp đặt các thiết bị hút tơ từ những đóa phù dung khổng lồ đang mọc dọc theo vách hang. Ở giữa hang động, một chiếc lồng sắt lớn chứa đựng một thực thể đang quằn quại – đó là một kẻ bị nhiễm mầm hoa nhưng đang bị bọn chúng dùng thuốc để duy trì sự sống nhằm “thu hoạch” tơ liên tục từ cơ thể sống.
“Chúa ơi, bọn chúng đang nuôi cấy hoa ngay trên người sống,” Diệp thốt lên, giọng run rẩy vì ghê tởm.
“Ai đó?” Một tên lính gác hét lên, họng súng hướng về phía bóng tối nơi Luân và Diệp đang đứng.
Không còn đường lùi, Luân đẩy Diệp sang một bên và nổ súng. Đoàng! Viên đạn bạc găm thẳng vào bình gas đặt cạnh máy phát điện, tạo ra một vụ nổ lớn xé toạc không gian hang động. Khói bụi mù mịt và lửa sùng sục bốc lên.
Trận đấu súng diễn ra khốc liệt trong không gian hẹp. Luân tận dụng những khối nhũ đá làm vật cản, vừa bắn trả vừa tìm cách tiến về phía trung tâm hang – nơi anh cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết tỏa ra từ một cái hốc đá cao. Đó chính là nơi đặt Con Thoi Thần.
“Giết bọn chúng! Không được để ai chạm vào Con Thoi!” Một gã đàn ông trung niên, mặc bộ đồ bảo hộ chuyên dụng, hét lên. Lão ta chính là Giáo sư Hắc – một kẻ điên rồ nổi tiếng trong giới sinh học ngầm, người đã dành cả đời để tìm kiếm bí mật của sự bất tử từ loài hoa máu.
Luân lao qua những tia đạn, lăn lộn trên sàn hang đầy những mảnh kính vỡ và dịch hoa nhớp nháp. Một gã thợ săn tơ lao đến dùng dao găm đâm vào vai Luân, nhưng vết sẹo trên ngực anh bất ngờ tỏa ra một luồng sáng đỏ rực, tạo thành một lớp màng bảo vệ khiến con dao gãy đôi. Luân bồi thêm một cú đấm móc khiến gã ngã gục.
“Diệp! Phá hủy hệ thống hút tơ! Tôi sẽ lấy Con Thoi!” Luân hét lên.
Diệp nhanh chóng rút ra những lá bùa nổ, dán lên các đường ống dẫn tơ đang nối với cái xác sống trong lồng sắt. Một loạt những tiếng nổ phụ họa vang lên, tơ phù dung đỏ rực bắn tung tóe, đốt cháy da thịt bất cứ tên thợ săn nào chạm phải.
Luân leo lên hốc đá cao nhất. Tại đó, trên một bệ đá được bao phủ bởi những cánh hoa phù dung trắng muốt – giống hệt đóa hoa mà "Thằng Câm" đã cho anh – là một vật thể bằng ngà voi chạm khắc tinh xảo. Con Thoi Thần. Nó không mang vẻ đáng sợ của hận thù, trái lại, nó tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ của lúa chín và sương sớm, khiến tâm hồn Luân phút chốc trở nên tĩnh lặng kỳ lạ.
Nhưng ngay khi tay Luân chạm vào Con Thoi, mặt đất dưới chân anh rung chuyển dữ dội. Toàn bộ hang động như rùng mình. Giáo sư Hắc đứng phía dưới cười điên dại, lão ta vừa kích hoạt một hệ thống tự hủy bằng thuốc nổ áp lực cao.
“Nếu ta không có được nó, thì không ai có được! Tất cả sẽ bị chôn vùi với loài hoa này!”
Đá từ trên trần hang bắt đầu đổ sập xuống. Luân chụp lấy Con Thoi Thần, cảm nhận một luồng nhiệt mạnh mẽ chạy dọc cánh tay vào tim. Anh nhìn thấy Diệp đang bị hai tên lính vây hãm gần lối thoát duy nhất. Với một sự thúc đẩy không tưởng, Luân phóng mình xuống từ bệ đá, Con Thoi trong tay anh bắt đầu phóng ra những sợi chỉ trắng lung linh.
Những sợi chỉ này không giống chỉ đỏ của làng Chàm. chúng mỏng manh nhưng dẻo dai vô cùng, chúng tự động đan bện thành một tấm lưới bảo vệ xung quanh Luân và Diệp, đánh bật mọi viên đạn và mảnh đá đang rơi xuống.
“Nắm lấy tay tôi!” Luân hét lên, kéo Diệp vào lòng mình khi một khối đá khổng lồ đổ sụp xuống lối vào thác nước.
Trong khoảnh khắc hang động sụp đổ hoàn toàn, Con Thoi Thần phát sáng rực rỡ, bao phủ lấy cả hai trong một kén ánh sáng trắng. Luân cảm thấy mình đang bị kéo qua một khoảng không gian không trọng lực, nơi tiếng thét của Giáo sư Hắc và tiếng súng nổ xa dần, thay vào đó là tiếng hát ru thê lương nhưng ngọt ngào của cô Mận.
Khi Luân mở mắt ra, anh thấy mình và Diệp đang nằm trên bãi cỏ ven bờ suối, cách thác nước Ba Tầng một đoạn khá xa. Hang động đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một đống đổ nát của đất đá và những dây leo phù dung khô héo đang tàn lụi dưới ánh nắng chiều yếu ớt len qua tán lá.
Luân nhìn xuống bàn tay. Con Thoi Thần vẫn nằm đó, im lìm nhưng ấm áp. Vết sẹo trên ngực anh đã chuyển sang màu trắng hoàn toàn, hình thêu đóa hoa giờ đây trông sống động như thật.
“Chúng ta... chúng ta còn sống?” Diệp hỏi, cô ngồi dậy, kiểm tra lại những vết trầy xước trên người.
“Con Thoi đã cứu chúng ta,” Luân đáp, ánh mắt anh nhìn về phía đống đổ nát của hang động. “Nhưng Giáo sư Hắc và đám thợ săn... chúng đã trả giá. Tuy nhiên, tôi sợ rằng những mẫu tơ chúng đã chuyển ra ngoài trước đó sẽ là khởi đầu cho một tai họa khác.”
Diệp cầm lấy Con Thoi Thần, cô nhìn sâu vào những đường chạm khắc trên ngà voi. “Anh Luân, con thoi này không chỉ để bảo vệ. Nó có một bộ phận bí mật bên trong.”
Cô xoay nhẹ phần đuôi của Con Thoi, một ngăn nhỏ mở ra, tiết lộ một cuộn chỉ màu bạc li ti và một mảnh tơ lụa có ghi những tọa độ địa lý mới. Đó không phải là một địa điểm, mà là một hành trình – hành trình của “Bốn nút thắt” mà cô Mận đã để lại để phong ấn hoàn toàn loài phù dung huyết trên thế gian.
“Nút thắt đầu tiên: Huyết Họa Kinh Thành,” Diệp đọc to những dòng chữ cổ trên mảnh lụa. “Nó nằm ở cố đô Huế. Có vẻ như mầm mống hoa quỷ đã bén rễ vào những lăng tẩm cổ xưa từ lâu rồi.”
Luân đứng dậy, anh cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang luân chuyển trong người. Anh không còn là kẻ bị săn đuổi nữa. Với Con Thoi Thần trong tay, anh đã trở thành Người Dệt Mệnh.
“Chúng ta sẽ đi Huế chứ?” Diệp hỏi, nụ cười tự tin trở lại trên môi cô.
“Chúng ta phải đi. Trước khi bông hoa phù dung tiếp theo nở ra từ máu của một kẻ vô tội khác,” Luân nhìn về hướng Bắc, nơi những đám mây đen đang kéo đến che phủ bầu trời.
Họ bước ra khỏi rừng rậm khi bóng đêm bắt đầu buông xuống. Trên đường đi, Luân nhận thấy một đóa phù dung đỏ rực đang cố ngoi lên từ gốc cây mục. Anh đưa Con Thoi Thần lại gần. Một sợi chỉ bạc phóng ra, chạm vào đóa hoa. Ngay lập tức, màu đỏ biến mất, đóa hoa héo rũ rồi tan thành tro bụi trắng, không để lại bất kỳ bào tử nào.
“Hành trình này sẽ còn dài và đẫm máu hơn nhiều, Diệp ạ,” Luân thầm thì khi ngồi vào xe.
“Tôi biết. Nhưng ít nhất bây giờ, bóng tối đã có đối thủ,” Diệp đạp ga, chiếc xe lao vút đi trong đêm, hướng về phía những kinh thành cổ kính, nơi những bí mật đẫm máu nhất của lịch sử đang chờ đợi để được dệt lại bằng sợi chỉ của sự cứu rỗi.
Trong túi áo của Luân, Con Thoi Thần khẽ rung lên một nhịp, như một lời chào mừng Người Giữ Chỉ mới bắt đầu thực thi sứ mệnh của mình giữa một thế giới đang dần bị nhuộm đỏ bởi hoa quỷ.