MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÙ DUNG HUYẾTChương 10: Huyết họa kinh thành

PHÙ DUNG HUYẾT

Chương 10: Huyết họa kinh thành

2,007 từ

Dòng sông Hương đêm nay không mang vẻ thơ mộng trầm mặc thường thấy. Dưới ánh trăng khuyết mờ ảo, mặt nước phẳng lặng như một tấm gương đen kịt, thỉnh thoảng lại sủi lên những bong bóng khí có mùi tanh nồng của bùn lầy và thực vật thối rữa. Chiếc xe của Diệp dừng lại bên vỉa hè đường Lê Lợi, nơi những hàng cây long não cổ thụ đứng im lùm như những hộ vệ trung thành của quá khứ.

Luân bước xuống xe, hơi lạnh của cố đô thấm qua lớp áo khoác. Vết sẹo hình hoa trắng trên ngực anh bắt đầu rung động nhè nhẹ, một cảm giác bồn chồn khó tả lan tỏa khắp cơ thể. Con Thoi Thần nằm trong túi áo anh bỗng trở nên nóng hổi, như thể nó đang phản ứng với một thứ năng lượng cổ xưa và tà ác đang lẩn khuất giữa những bức tường gạch rêu phong của kinh thành.

"Tọa độ chỉ về phía Kim Long," Diệp nói, tay cầm chiếc la bàn đồng mà kim quay đang nhảy múa loạn xạ. "Gia tộc họ Trần – một dòng họ danh gia vọng tộc có truyền thống may mặc và thêu thùa từ thời phong kiến. Có tin đồn rằng họ đang sở hữu một kho báu bí mật liên quan đến tơ lụa của hoàng cung."

"Nhưng những gì chúng ta tìm thấy ở bệnh viện tâm thần và Động Phù Vân cho thấy loài hoa này không chọn nạn nhân ngẫu nhiên," Luân nhìn về phía những lăng tẩm ẩn hiện trong bóng tối. "Họ Trần có liên quan gì đến Phù Dung Huyết?"

"Theo ghi chép của tôi, họ Trần chính là những kẻ đã từng mua tơ của cô Mận mười năm trước. Và gần đây, có ít nhất năm thiếu nữ là thợ thêu giỏi nhất vùng đã biến mất sau khi được mời đến tư dinh của họ để thực hiện một đơn hàng 'đặc biệt'."

Họ tìm đến phủ đệ họ Trần khi đồng hồ điểm mười hai giờ đêm. Đó là một ngôi nhà rường cổ kính, nằm sâu trong một khu vườn rộng lớn đầy những gốc mai già vặn vẹo. Không khí ở đây đặc quánh mùi hương trầm quyện với mùi hắc của một loài hoa nở về đêm. Ngay tại cổng vào, Luân nhận thấy những đóa phù dung đỏ rực đang leo bám trên những bức bình phong, cánh hoa sẫm màu như máu đọng.

Khi họ lẻn qua bức tường bao để tiến vào sân sau, một âm thanh đều đặn vang lên trong tĩnh lặng: Cộp... cạch... cộp... cạch...

Đó là tiếng khung dệt. Nhưng nó không phát ra từ xưởng thêu, mà phát ra từ dưới lòng đất, ngay phía sau bàn thờ tổ tiên của gia đình. Luân và Diệp men theo bóng tối, tiến gần đến gian nhà chính. Qua khe cửa gỗ chạm trổ tinh xảo, họ thấy lão gia nhà họ Trần – một ông già với bộ râu dài và đôi mắt rực lên vẻ tham độc – đang quỳ trước một tấm áo hoàng bào thêu dở.

Tấm áo không mang màu vàng rực rỡ của đế vương. Nó được thêu bằng những sợi tơ đỏ tươi, lấp lánh một cách kỳ dị dưới ánh nến. Những họa tiết rồng phượng trên áo dường như đang uốn lượn, co bóp như những sinh vật sống.

"Cần thêm... thêm chút nữa thôi," lão Trần thào thào, đôi bàn tay gầy guộc như cành củi khô vuốt ve tấm áo. "Máu của những trinh nữ thợ thêu chính là tinh túy để đánh thức hoàng đế."

Luân nhìn sang bên cạnh. Ở góc tối của gian phòng, năm cô gái trẻ đang ngồi bất động trên những chiếc ghế gỗ. Họ không chết, nhưng đôi mắt họ vô hồn, môi bị khâu chặt bằng chỉ đỏ. Từ đầu ngón tay của họ, những sợi tơ đỏ sẫm đang được rút ra liên tục, nối thẳng vào khung dệt nơi tấm hoàng bào đang thành hình. Họ đang bị biến thành những "con tằm người", bị vắt kiệt sự sống để nuôi dưỡng tấm áo quỷ.

"Khốn kiếp!" Luân nghiến răng. Anh không thể chờ đợi thêm.

Anh đạp tung cánh cửa, khẩu súng nạp đạn bạc hướng thẳng về phía lão Trần. "Dừng ngay cái trò điên rồ này lại!"

Lão Trần từ từ quay đầu lại, nụ cười trên môi lão khiến Luân rùng mình. "Người Giữ Chỉ mới đó sao? Ngươi đến muộn rồi. Nghi lễ 'Huyết Họa' đã hoàn thành."

Ngay khi lão nói xong, tấm hoàng bào đỏ rực đột ngột bay lên không trung. Nó không cần người mặc mà tự động phồng lên, tạo thành một hình thể to lớn, uy nghiêm nhưng mang theo một sát khí lạnh thấu xương. Những sợi chỉ đỏ phóng ra từ gấu áo, nhanh như chớp quấn lấy tay chân Luân và Diệp.

"Diệp! Dùng bùa ngăn chặn tơ!" Luân quát lớn.

Diệp nhanh tay ném ra những lá bùa chu sa, tạo thành một vòng bảo vệ quanh hai người. Nhưng tấm hoàng bào quá mạnh, nó gầm lên một tiếng vang vọng như tiếng sấm, những móng vuốt rồng thêu bằng tơ cứng như sắt thép cào nát vòng bảo vệ.

Luân rút Con Thoi Thần ra khỏi túi. Ngay khi chạm vào không khí của cố đô, Con Thoi phát sáng rực rỡ một màu vàng kim thuần khiết. Một sợi chỉ bạc phóng ra, đối đầu trực diện với những sợi chỉ đỏ của hoàng bào.

Cuộc chiến giữa hai thế lực thêu thùa diễn ra dữ dội giữa gian phòng cổ kính. Sợi chỉ bạc của Luân mang theo hơi ấm của sự thanh tẩy, trong khi chỉ đỏ của lão Trần mang theo sự oán hận của những linh hồn bị giam cầm. Mỗi khi chỉ bạc chạm vào hoàng bào, những tiếng thét thảm thiết của các cô gái bị cướp máu lại vang lên.

"Luân! Phải cứu những cô gái đó trước! Tấm áo này đang dùng họ làm nguồn năng lượng!" Diệp hét lên khi cô đang cố gắng dùng con dao đồng cắt đứt những sợi tơ nối từ tay các thiếu nữ vào khung dệt.

Luân tập trung toàn bộ tâm trí vào Con Thoi. Anh nhận ra rằng mình không thể dùng sức mạnh thô bạo để phá hủy tấm áo này, vì như vậy sẽ giết chết cả năm cô gái. Anh cần phải "dệt lại" cấu trúc của nó.

Vết sẹo trên ngực Luân nóng bừng lên. Anh bắt đầu di chuyển Con Thoi theo một quỹ đạo phức tạp, miệng đọc những lời chú mà anh vô thức học được từ cô Mận trong ảo giác. Những sợi chỉ bạc từ Con Thoi bắt đầu đan xen vào tấm hoàng bào đỏ, không phải để phá hủy, mà để trung hòa tà tính.

Lão Trần thấy vậy thì điên cuồng lao vào, tay lão cầm một cây kim thêu lớn bằng đồng, nhắm thẳng vào tim Luân. "Ngươi không được phá hủy kiệt tác của ta!"

Diệp lao tới ngăn cản lão, hai người vật lộn giữa đống vải vóc và hương trầm cay nồng. Lão Trần tuy già nhưng sức mạnh của kẻ bán linh hồn cho quỷ dữ khiến lão vô cùng dẻo dai.

Luân mặc kệ những gì đang xảy ra xung quanh. Anh chỉ thấy tấm hoàng bào và những sợi chỉ. Anh thấy linh hồn của một vị hoàng đế quá cố đang bị lão Trần ép buộc phải quay trở lại nhân gian trong một hình hài đầy máu.

"Hỡi những linh hồn bị xiềng xích, hãy trở về với sự yên nghỉ!" Luân gầm lên.

Con Thoi Thần phóng ra một luồng ánh sáng chói lòa, xuyên qua tâm điểm của tấm hoàng bào – nơi có hình thêu một con rồng đỏ rực. Ánh sáng vàng kim lan tỏa, biến những sợi chỉ đỏ thành màu trắng xám. Những sợi tơ nối với các cô gái lập tức đứt lìa.

Tấm hoàng bào rũ xuống như một đống giẻ rách không sức sống. Lão Trần nhìn thấy vậy thì rít lên một tiếng đau đớn, cơ thể lão bắt đầu khô héo ngay lập tức. Máu của lão, vốn đã hòa cùng loài hoa quỷ để duy trì sự sống, giờ đây đang bị chính những bông phù dung xung quanh hút ngược trở lại.

"Không... đế quốc của ta... vinh quang của ta..." Lão Trần gục xuống, toàn thân biến thành một đống xương khô bị bao phủ bởi lớp tơ đỏ vụn nát.

Năm cô gái thợ thêu ngã xuống sàn, hơi thở yếu ớt nhưng mạng sống đã được bảo toàn. Diệp nhanh chóng kiểm tra và dùng bột thuốc thần để cầm máu ở đầu ngón tay họ.

Luân quỵ xuống, mồ hôi đầm đìa. Con Thoi Thần trong tay anh dần nguội lạnh, nhưng vết sẹo trên ngực anh lại để lại một cảm giác nhói đau mới. Anh nhìn xuống tấm hoàng bào đã bị hóa giải. Giữa những thớ vải trắng xám, một nút thắt màu bạc lấp lánh hiện ra.

Anh nhặt nút thắt đó lên. Nó chính là "Nút thắt thứ nhất" trong bốn phong ấn mà họ tìm kiếm.

"Chúng ta đã xong ở đây chưa?" Diệp hỏi, giọng cô vẫn còn run sau trận chiến.

"Mới chỉ là bắt đầu," Luân nhìn ra ngoài cửa sổ.

Phía chân trời, ánh bình minh của cố đô bắt đầu ló rạng, nhưng nó mang một màu tím tái kỳ lạ. Luân nhìn thấy trên những đỉnh tháp cổ kính của hoàng thành, hàng ngàn đóa phù dung đỏ rực đã nở rộ từ bao giờ, biến cả kinh thành thành một biển hoa máu trong sương sớm.

Dân chúng bắt đầu thức dậy, và những tiếng la hét kinh hoàng vang lên từ phía xa. Những đóa hoa đó không chỉ nở trên đất, chúng đang nở trên vai, trên lưng của những người dân đang đi dạo bên bờ sông Hương.

"Loài hoa này đang tiến hóa, Diệp ạ," Luân nói, gương mặt anh trở nên đanh lại. "Nó không cần sự phản bội hay tội ác lớn nữa. Chỉ cần một chút đố kỵ, một chút tham lam nhỏ nhoi, nó cũng có thể bén rễ."

Diệp nhìn tấm bản đồ trên mảnh lụa bạc. Vị trí tiếp theo hiện lên: "Hỗn Loạn Miền Tây".

"Nút thắt thứ hai nằm ở những rừng tràm ngập nước," Diệp thầm thì. "Nơi đó hẻo lánh hơn, và nếu loài hoa này lan đến đó, chúng ta sẽ không thể ngăn chặn nó bằng những cách thông thường được nữa."

Luân bước ra khỏi phủ họ Trần, tay nắm chặt Con Thoi Thần. Anh nhìn vào lòng bàn tay mình, những đường chỉ bạc vẫn còn vương lại. Anh hiểu rằng, mỗi nút thắt anh gỡ bỏ, gánh nặng của Người Giữ Chỉ trên vai anh sẽ càng nặng nề hơn.

Cố đô Huế trong buổi sáng hôm đó không có tiếng chuông chùa thanh tịnh. Chỉ có tiếng gió rít qua những tán phù dung đỏ và tiếng bước chân vội vã của hai kẻ độc hành trên con đường cứu rỗi nhân gian khỏi một màu đỏ diệt vong.

Luân quay đầu lại nhìn phủ họ Trần lần cuối. Toàn bộ ngôi nhà giờ đây đang bị sương mù che phủ, và từ trong bóng tối, một bóng dáng nhỏ bé không mặt đang đứng vẫy tay chào anh. Thằng Câm vẫn dõi theo anh, như một người dẫn đường thầm lặng giữa hai thế giới thực và ảo.

"Đi thôi Diệp, trước khi bông hoa tiếp theo kịp nảy mầm trong tim một ai đó," Luân nói, bước nhanh về phía chiếc xe bán tải đang chờ sẵn.

Hành trình của họ lại tiếp tục, giữa những cánh hoa máu đang bắt đầu rơi rụng như mưa trên mặt sông Hương, báo hiệu một thời kỳ đen tối nhất mà vùng đất này từng phải gánh chịu.