MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÙ DUNG HUYẾTChương 11: Phiên chợ phù du trên dòng nước thối

PHÙ DUNG HUYẾT

Chương 11: Phiên chợ phù du trên dòng nước thối

2,423 từ

Càng về phía Nam, bầu trời càng trở nên nặng nề như thể một tấm lụa xám xịt bị tẩm nước, chực chờ đổ ập xuống đầu những kẻ lữ hành. Chiếc xe bán tải của Luân và Diệp phải bỏ lại bên bìa rừng tràm, nhường chỗ cho một chiếc xuồng máy cũ kỹ để len lỏi vào sâu trong những kênh rạch chằng chịt của miền Tây. Nước ở đây không còn màu phù sa đỏ đặc trưng, mà chuyển sang một sắc tím sẫm lạ lùng, bốc lên mùi hăng nồng của nhựa cây và một thứ mùi ngọt lịm, gây nôn mửa của xác hoa phù dung đang phân hủy.

Dọc hai bên bờ kênh, những rặng tràm bị quấn chặt bởi các loại dây leo có lá hình tim, xanh biếc một cách giả tạo. Vết sẹo hình hoa trắng trên ngực Luân bắt đầu nhói lên từng nhịp, mỗi nhịp đập lại kèm theo một luồng khí lạnh buốt lan tỏa ra khắp tứ chi. Anh nắm chặt cây sào gỗ, đôi mắt sắc lẹm quét qua mặt nước. Anh thấy những xác cá nổi lềnh bềnh, nhưng trên mang của chúng không phải là vết loét mà là những đóa phù dung nhỏ xíu đang nở rộ, hút lấy những chút tàn tích của sự sống.

"Chúng ta sắp đến chợ nổi Cái Răng, nhưng theo tin báo của những người dân chài đã bỏ trốn, nơi đó không còn là chợ nổi bình thường nữa," Diệp nói, tay cô không ngừng điều chỉnh chiếc la bàn đồng. Kim la bàn giờ đây không quay vòng tròn mà nó chỉ thẳng xuống mặt nước, rung bần bật như đang sợ hãi một thứ gì đó dưới đáy bùn.

"Tại sao họ lại ăn nó?" Luân hỏi, giọng anh khản đặc. "Họ không thấy những gì nó đã làm ở thành phố sao?"

"Ở đây nghèo đói và dịch bệnh đã hành hạ họ trước khi hoa đến. Một kẻ lạ mặt xuất hiện, tự xưng là Sứ giả của Mẹ Đất, đã mang đến loài hoa này như một loại 'thần dược'. Ăn vào sẽ không còn cảm thấy đói, vết thương sẽ tự lành, và người ta sẽ luôn sống trong một trạng thái hưng phấn cực độ. Họ gọi đó là 'Trái Cấm Phù Dung'."

Khi chiếc xuồng lách qua một khúc quanh hẹp, một khung cảnh kinh hoàng hiện ra trước mắt họ. Phiên chợ nổi Cái Răng lừng danh giờ đây trông giống như một nghĩa địa trên sông. Hàng chục chiếc ghe, xuồng lớn nhỏ tụ tập lại một chỗ, nhưng trên sào tre (cây bẹo) không treo dứa, dưa hấu hay khoai lang. Thay vào đó, người ta treo những chùm hoa phù dung đỏ rực, cánh hoa dài và uốn lượn như những xúc tu của mực.

Tiếng ồn ào của phiên chợ vẫn còn đó, nhưng nó mang một âm hưởng quái dị. Đó không phải là tiếng ngã giá, tiếng cười nói, mà là những tiếng gầm gừ, tiếng nhai ngấu nghiến phát ra từ những bóng người đang ngồi bệt trên mạn thuyền.

Luân ra hiệu cho Diệp tắt máy xuồng, để mặc cho dòng nước đẩy họ trôi vào giữa phiên chợ. Khi đến gần một chiếc ghe lớn, anh thấy một gia đình bốn người đang ngồi quanh một rổ hoa phù dung lớn. Da thịt họ tái nhợt, xanh xao đến mức nhìn thấy cả những đường gân tím rịm dưới da. Đôi mắt họ đỏ ngầu, không có đồng tử, chỉ có một màu đỏ đồng nhất như được nhuộm bởi dịch hoa.

Họ bốc từng đóa hoa tươi, nhét đầy vào miệng, nhai một cách điên cuồng. Từ kẽ răng họ, thứ nhựa đỏ sẫm chảy ra, thấm xuống áo, trông như thể họ đang uống máu tươi. Kinh khủng hơn, từ những lỗ chân lông trên cánh tay họ, những sợi tơ đỏ nhỏ xíu bắt đầu đâm ra, đan bện vào nhau thành một lớp màng bao phủ lấy cơ thể.

"Họ đang biến đổi," Diệp thì thầm, tay cô run rẩy rút ra một lọ nước thánh. "Loài hoa này đang sử dụng cơ thể họ làm vật chủ để ươm mầm tơ lụa ngay trong máu thịt."

Bất thình lình, một bóng người từ trên ghe lao xuống nước, nhắm thẳng về phía xuồng của Luân. Đó là một người đàn ông lực lưỡng, nhưng cơ thể đã bị biến dạng hoàn toàn. Toàn bộ khuôn mặt gã đã bị một đóa phù dung khổng lồ nuốt chửng, chỉ còn lại đôi tai và một mảng tóc. Gã bơi một cách nhanh nhẹn như một con rái cá, tay cầm một con dao rựa bám đầy nhựa hoa đỏ.

"Cẩn thận!" Luân quát lớn, anh dùng cây sào đẩy mạnh gã ra xa.

Nhưng tiếng động đã đánh thức cả phiên chợ. Những "xác sống hoa" trên các ghe xuồng đồng loạt dừng việc ăn uống. Hàng trăm đôi mắt đỏ rực hướng về phía Luân và Diệp. Những tiếng rít gào chói tai vang lên, xé toác bầu không khí u ám của miền Tây.

"Kẻ ngoại lai! Kẻ mang theo ánh sáng giả dối!" Một giọng nói vang vọng từ chiếc ghe lớn nhất nằm ở giữa chợ.

Trên mui ghe, một người đàn ông mặc bộ đồ bà ba đen, quấn khăn rằn xuất hiện. Lão ta có gương mặt hiền hậu của một lão nông, nhưng nụ cười của lão lại chứa đựng một sự tà ác khôn cùng. Trên vai lão, một con chim bìm bịp đang đậu, nhưng thay vì bộ lông nâu đỏ, con chim lại có những cánh hoa phù dung mọc ra từ đôi cánh.

"Tôi là Sáu Nhàn, người canh giữ vườn địa đàng trên sông này," lão già nói, giọng lão vang vọng như tiếng sấm. "Các người mang theo Con Thoi Thần đến để phá hủy tương lai của dân nghèo chúng tôi sao?"

"Tương lai gì khi tất cả sẽ trở thành những cái kén thịt cho loài quỷ này?" Luân đứng thẳng trên xuồng, khẩu súng đạn bạc hướng thẳng vào lão Sáu Nhàn.

"Nhìn họ đi! Họ không còn đau đớn, không còn lo toan cơm áo gạo tiền. Họ là một phần của Mẹ Phù Dung!" Sáu Nhàn dang rộng vòng tay, và ngay lập tức, hàng chục chiếc ghe bắt đầu chuyển động, bao vây lấy xuồng của Luân.

Những xác sống hoa bắt đầu lao xuống nước, hoặc phóng những sợi tơ đỏ từ cơ thể chúng về phía hai người. Những sợi tơ này vô cùng dẻo dai, khi chạm vào mạn xuồng gỗ, chúng ngay lập tức bắt đầu ăn mòn lớp sơn và đục thủng gỗ.

Luân rút Con Thoi Thần từ trong túi ra. Ánh sáng vàng kim bùng lên, tạo thành một quầng hào quang bao phủ lấy chiếc xuồng, đẩy lùi những sợi tơ đỏ đang tấn công.

"Diệp! Dùng bột tro của cây tràm cổ để ngăn chặn mặt nước! Tôi sẽ xử lý lão Sáu Nhàn!"

Diệp nhanh chóng mở một bao tải nhỏ, tung một thứ bột màu xám trắng xuống mặt nước xung quanh xuồng. Ngay khi bột chạm nước, một phản ứng hóa học xảy ra, mặt nước sôi sùng sục và tạo thành một lớp màng ngăn cách khiến những xác sống hoa không thể lại gần. Chúng chạm vào lớp bột và rít lên đau đớn như bị tạt axit.

Luân nhảy lên một chiếc ghe gần đó, dùng Con Thoi Thần như một thứ vũ khí cận chiến. Mỗi khi anh vung tay, một sợi chỉ bạc phóng ra, cắt đứt những sợi tơ đỏ và hóa giải tà khí trong cơ thể những nạn nhân. Nhưng số lượng họ quá đông. Những xác sống hoa này dường như không biết đau đớn, dù bị bắn trúng hay bị chém, chúng vẫn tiếp tục lao tới với một sự cuồng tín đáng sợ.

Lão Sáu Nhàn thấy vậy thì rút ra một cây sáo làm bằng xương người, bắt đầu thổi một giai điệu u uất. Tiếng sáo vang lên đến đâu, nước sông tím sẫm dưới đáy chợ bắt đầu cuộn xoáy đến đó. Từ dưới đáy sông, những khối tơ khổng lồ, to như những ngôi nhà, bắt đầu trồi lên. Đó là những "Tổ Hoa" – nơi tích tụ linh hồn của những người đã chết đuối trong vùng sông nước này từ hàng trăm năm qua, giờ đây bị đánh thức bởi sức mạnh của Phù Dung Huyết.

Những Tổ Hoa này mở ra, phóng ra hàng vạn bào tử li ti bay lơ lửng trong không khí như một cơn mưa bụi đỏ. Luân cảm thấy khó thở, những bào tử này đang cố gắng chui vào phổi anh.

"Luân! Phải phá hủy cây sáo của lão ta!" Diệp gào lên khi cô đang phải vật lộn với những sợi tơ đang quấn chặt lấy máy xuồng.

Vết sẹo trên ngực Luân nóng rực như lửa đốt. Anh cảm nhận được Con Thoi Thần trong tay mình đang run rẩy mạnh mẽ. Nó đang chỉ dẫn cho anh một chiêu thức mới. Luân quỳ xuống mạn ghe, áp Con Thoi vào lòng bàn tay đẫm máu của mình.

"Hỡi linh hồn của sông nước, đừng để sự hận thù nhuộm đỏ dòng phù sa!"

Luân tung Con Thoi Thần lên không trung. Thay vì rơi xuống, Con Thoi tự động quay tròn với tốc độ cực nhanh, kéo theo hàng ngàn sợi chỉ bạc tinh khiết. Những sợi chỉ này đan bện vào nhau thành một tấm lưới khổng lồ bao phủ lên toàn bộ phiên chợ nổi.

Ánh sáng từ tấm lưới bạc chiếu xuống, chạm vào những đóa phù dung đỏ và những xác sống hoa. Một sự thanh tẩy diễn ra trên diện rộng. Những bào tử đỏ trong không khí bị đốt cháy thành tro bụi trắng. Những Tổ Hoa dưới nước rùng mình rồi tan rã.

Lão Sáu Nhàn kinh hoàng nhìn cây sáo xương trên tay mình nứt toác rồi vỡ vụn thành từng mảnh. Lão ta rống lên một tiếng rồi cơ thể lão bắt đầu biến đổi. Lớp da người bong ra, lộ ra một hình hài quái dị được kết bằng rễ cây và hoa thối. Lão chính là vật chủ đầu tiên của loài phù dung tại miền Tây này.

"Ngươi... ngươi không thể thắng được... Mẹ đã bén rễ vào tận tâm trái đất!"

Luân lao tới, Con Thoi Thần trong tay anh đâm thẳng vào tim của con quái vật Sáu Nhàn. Một luồng ánh sáng vàng kim xuyên thấu qua cơ thể lão, đốt cháy toàn bộ hệ thống rễ cây bên trong. Lão Sáu Nhàn nổ tung thành hàng triệu cánh hoa đen kịt trước khi tan biến vào dòng nước tím sẫm.

Khi Sáu Nhàn chết, phiên chợ nổi rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Những xác sống hoa ngã gục xuống sàn ghe, lớp màng tơ trên người họ bắt đầu bong ra. Họ không chết, nhưng họ rơi vào một trạng thái kiệt quệ hoàn toàn.

Luân quỵ xuống mạn ghe, hơi thở hổn hển. Anh nhìn thấy từ giữa đống đổ nát của chiếc ghe lớn của Sáu Nhàn, một vật thể nhỏ bé lấp lánh đang trôi nổi. Anh với tay nhặt lấy.

Đó là một nút thắt bằng đồng thau, được chạm khắc hình một đóa sen đang bị tơ đỏ quấn chặt.

"Nút thắt thứ hai: Hỗn Loạn Miền Tây," Diệp bước lên ghe, đỡ lấy Luân. "Chúng ta đã giải trừ được phong ấn này."

Nhưng niềm vui chưa kịp nhen nhóm thì họ nhận thấy mặt nước sông không hề trở lại màu bình thường. Màu tím sẫm biến thành một màu đen kịt. Từ phía hạ lưu, hàng ngàn chiếc xuồng khác của những người dân ở các vùng lân cận đang đổ về phía chợ nổi. Họ không đến để mua bán, họ đến vì sự mời gọi của hương hoa phù dung vẫn còn phảng phất trong gió.

"Dịch bệnh đã lan quá rộng rồi, Luân ạ," Diệp nhìn đoàn người đang kéo đến với vẻ mặt lo âu. "Phá hủy một Sáu Nhàn không thể dừng được hàng vạn người đã lỡ ăn thứ trái cấm kia."

Luân nhìn vào Con Thoi Thần. Anh thấy cuộn chỉ bạc bên trong đã vơi đi một nửa. Nhiệm vụ của anh không chỉ là chiến đấu, mà là phải tìm ra cách để chữa trị cho những người này trước khi họ hoàn toàn mất đi nhân tính.

"Bản đồ chỉ đi đâu tiếp theo?" Luân hỏi, mắt vẫn nhìn về phía những người dân tội nghiệp đang lao về phía họ như những con thiêu thân.

Diệp mở mảnh lụa bạc. Vị trí thứ ba hiện lên, rực sáng hơn cả hai vị trí trước: "Cao Nguyên Linh Đài - Đỉnh Núi Mẹ".

"Đó là nơi cao nhất của vùng đất này," Diệp nói. "Theo truyền thuyết, đó là nơi cô Mận đã hái những hạt giống phù dung đầu tiên. Nếu có cách nào để chữa trị, nó phải nằm ở đó."

Luân đứng dậy, anh nhìn về phía dãy núi mờ ảo ở phương xa. Anh biết rằng trận chiến tại chợ nổi này chỉ là một cuộc chạm trán nhỏ so với những gì đang chờ đợi họ trên đỉnh núi linh thiêng kia.

Họ nhanh chóng rút lui trước khi đoàn người điên dại kịp bao vây. Chiếc xuồng máy của họ xé toác màn sương tím, để lại sau lưng một phiên chợ nổi đẫm máu và những tiếng kêu gào xé lòng.

Trên bầu trời, trăng rằm đã lên đến đỉnh điểm, và lạ kỳ thay, mặt trăng đêm nay không có màu vàng, mà bị bao phủ bởi một quầng sáng đỏ rực, trông giống như một đóa phù dung khổng lồ đang nhìn xuống nhân gian với một sự giễu cợt cay độc.

Luân nắm chặt nút thắt thứ hai trong tay, anh cảm nhận được sự rung động của đất đai dưới đáy sông. Loài phù dung huyết không chỉ nở trên da thịt người, chúng đang len lỏi vào từng mạch nước ngầm, chuẩn bị cho một sự trỗi dậy toàn diện có thể xóa sổ toàn bộ sự sống trên mảnh đất hình chữ S này.

"Chúng ta phải nhanh hơn nữa, Diệp," Luân thầm thì, mắt anh rực lên một quyết tâm sắt đá. "Trước khi cả thế giới này biến thành một vườn hoa của quỷ."