2,194 từ
Rời khỏi vùng sông nước miền Tây đẫm mùi nhựa hoa thối rữa, chiếc xe bán tải của Luân và Diệp nhắm hướng cao nguyên lầm lũi lao đi. Đường lên Linh Đài không dành cho những kẻ yếu tim; đó là một dải lụa xám ngoằn ngoèo vắt vẻo bên sườn đại ngàn, nơi một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút mây phủ. Càng lên cao, áp suất không khí càng thấp khiến đầu óc con người trở nên mụ mị, nhưng vết sẹo trên ngực Luân thì ngược lại – nó tỉnh táo đến mức cực đoan.
Dấu ấn hình hoa trắng trên ngực anh giờ đây tỏa ra hơi lạnh thấu xương, đối chọi gay gắt với cái nóng hầm hập của những cánh rừng già đang bị "sốt" vì Phù Dung Huyết. Từ trên cao nhìn xuống, Luân rùng mình nhận thấy những mảng rừng nguyên sinh xanh thẫm vốn có giờ đã bị thay thế bởi những vệt đỏ bầm, trông như những vết lở loét trên cơ thể của Trái Đất. Loài hoa quỷ không còn mọc đơn lẻ; chúng kết lại thành những tấm thảm khổng lồ, bóp nghẹt mọi sự sống khác.
"Chúng ta đang đi vào vùng cấm của bộ tộc K’Mân," Diệp vừa lái xe vừa nói, đôi mắt cô hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ. "Đây là bộ tộc người rừng bí ẩn nhất Tây Nguyên. Họ tự nhận là hậu duệ của những 'Kẻ Gieo Hạt' cổ xưa. Cô Mận chính là một nhánh nhỏ ly hương từ bộ tộc này."
"Nếu họ là người bảo vệ, tại sao họ lại để loài hoa này lan tràn như vậy?" Luân hỏi, tay siết chặt Con Thoi Thần.
"Vì họ đã chia rẽ. Một phe, đứng đầu là Già làng Y-B’rông, muốn dùng Con Thoi Thần để phong ấn loài hoa mãi mãi. Nhưng phe còn lại, dẫn dắt bởi thủ lĩnh quân sự trẻ tuổi K’Lang, lại tin rằng Phù Dung Huyết là vũ khí để họ lấy lại vùng đất đã mất từ tay người kinh. K’Lang gọi đó là 'Cuộc gột rửa bằng màu đỏ'."
Khi xe đến gần chân núi Linh Đài – đỉnh núi Mẹ sừng sững giữa trời, một loạt tiếng cồng chiêng vang lên từ đỉnh núi, âm thanh trầm đục và đầy đe dọa. Đột nhiên, từ những tán lá rậm rạp hai bên đường, hàng chục mũi tên có gắn lông chim đại bàng lao vút ra, cắm phầm phập vào vỏ xe. Diệp đạp thắng gấp, chiếc xe xoay ngang giữa đường đèo.
"Xuống xe ngay! Đừng dùng súng!" Luân quát lớn khi thấy những bóng người mặc khố da thú, cơ thể vẽ đầy những hình thêu đỏ rực bắt đầu bao vây lấy họ.
Những chiến binh K’Mân này không giống người bình thường. Da họ có màu xanh tái, và trên bắp tay họ, những sợi chỉ đỏ luồn lách dưới da như những con giun đất. Dẫn đầu là K’Lang, một gã đàn ông vạm vỡ với ánh mắt sắc lạnh như dao cạo. Trên ngực gã thêu hình một đóa phù dung đang nở, và lạ thay, đóa hoa đó dường như đang đập theo nhịp tim của gã.
"Người Giữ Chỉ từ thành phố..." K’Lang bước tới, giọng gã vang như tiếng thú gầm. "Ngươi mang theo bảo vật của tổ tiên chúng ta, nhưng hơi thở của ngươi lại nồng nặc mùi của kẻ ngoại lai. Giao Con Thoi Thần ra, hoặc máu của ngươi sẽ nhuộm đỏ gốc cây Linh Đài tối nay."
"Con Thoi này không thuộc về các người nếu các người dùng nó để gieo rắc cái chết," Luân đứng thẳng, ánh sáng từ ngực anh xuyên qua lớp áo, đối chọi với sắc đỏ trên ngực K’Lang.
Cuộc chiến nổ ra ngay lập tức. Nhưng đây không phải là trận đấu súng thông thường. Các chiến binh K’Mân sử dụng một loại kỹ thuật gọi là "Thêu khí". Họ vung tay vào không trung, những sợi chỉ đỏ vô hình từ đầu ngón tay họ phóng ra, biến không gian xung quanh thành một chiếc lưới thòng lọng đầy gai độc.
Diệp dùng gậy gỗ khắc phù chú chống trả quyết liệt, cô tạo ra những luồng gió mạnh để thổi bay những sợi chỉ đang quấn tới. Trong khi đó, Luân đối đầu trực diện với K’Lang. Gã thủ lĩnh dùng một thanh đao lớn được rèn từ đá núi lửa, lưỡi đao rung lên bần bật mỗi khi chạm vào Con Thoi Thần.
"Ngươi không hiểu đâu!" K’Lang gào lên giữa những chiêu thức đầy sát khí. "Loài người các ngươi đã hủy hoại thiên nhiên, đã chà đạp lên linh hồn rừng già. Phù Dung Huyết chỉ là sự phản hồi của mẹ thiên nhiên mà thôi!"
"Sự phản hồi không có nghĩa là hủy diệt tất cả, kể cả những người vô tội!" Luân dùng Con Thoi phóng ra một sợi chỉ bạc, quấn chặt lấy lưỡi đao của K’Lang.
Giữa lúc cuộc chiến đang ở thế giằng co, một luồng ánh sáng trắng xanh từ trên đỉnh núi chiếu xuống, kèm theo tiếng gậy chống nện xuống đất đều đặn. Đám chiến binh K’Mân lập tức dừng tay, quỳ rạp xuống. Một ông già gầy gò, râu tóc bạc phơ, mặc áo vỏ cây, chậm rãi bước ra từ màn sương mù. Đó là Già làng Y-B’rông.
"Dừng lại, K’Lang. Ngươi đang mưu cầu sức mạnh, không phải sự công bằng," Già làng nói, giọng ông tuy nhỏ nhưng tràn đầy uy lực. Ông quay sang nhìn Luân, đôi mắt mờ đục nhưng dường như nhìn thấy tận sâu trong linh hồn anh. "Con trai, ngươi mang theo dấu ấn của Mận. Nó đã chọn đúng người, nhưng hành trình của ngươi đến đây là một cái bẫy."
Y-B’rông dẫn Luân và Diệp lên đỉnh núi Mẹ. Tại đây, có một hang động khổng lồ, bên trong là một cây cổ thụ ngàn năm có tên là Cây Chỉ Mệnh. Toàn bộ tán cây không có lá, mà chỉ có hàng triệu sợi tơ bạc và đỏ đan xen. Dưới gốc cây, một khối pha tinh thạch lớn đang chứa đựng một thứ dịch lỏng màu đỏ sẫm – đó chính là trái tim của loài phù dung huyết.
"K’Lang đã thỏa hiệp với bóng tối dưới lòng đất," Già làng giải thích. "Hắn muốn đánh thức 'Nút thắt thứ ba' – sự phẫn nộ của Cao Nguyên – để tạo ra một cơn sóng thần bằng tơ đỏ quét sạch vùng hạ lưu."
Đúng lúc đó, mặt đất rung chuyển dữ dội. K’Lang không hề bỏ cuộc, gã đã lén đột nhập vào khu vực trái tim của cây cổ thụ từ một lối đi khác. Gã dùng thanh đao đá núi lửa đâm mạnh vào khối pha tinh thạch. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Dịch lỏng đỏ sẫm trào ra, thấm vào bộ rễ của Cây Chỉ Mệnh.
Ngay lập tức, những sợi tơ bạc trên cây bị nhuộm đỏ hoàn toàn. Cây cổ thụ rùng mình, những cành cây biến thành những xúc tu khổng lồ, bắt đầu tấn công mọi thứ xung quanh. Những chiến binh phe K’Lang rú lên trong sự hưng phấn điên dại, cơ thể họ bị những sợi chỉ đỏ xuyên qua, biến họ thành những sinh vật bán thực vật đáng sợ.
"K’Lang, ngươi đã làm gì thế này?" Già làng Y-B’rông gào lên trong đau đớn khi thấy linh hồn của rừng già bị ô uế.
K’Lang giờ đây không còn là người. Cơ thể gã phình to, da dẻ nứt toác để hoa phù dung mọc ra từ bên trong. Gã cười điên cuồng: "Nhìn đi! Đây là sức mạnh của Thần Linh!"
Luân biết đây là thời khắc sinh tử. Nếu không dừng K’Lang lại, nút thắt thứ ba sẽ hoàn toàn bị phá vỡ, và một thảm họa sinh học sẽ bùng phát từ đỉnh núi này. Anh cầm Con Thoi Thần, nhưng lần này anh không tấn công K’Lang. Anh chạy thẳng về phía Cây Chỉ Mệnh đang quằn quại.
"Luân! Anh định làm gì?" Diệp hét lên giữa đám rễ cây đang quất tới tấp.
"Tôi phải dệt lại nút thắt ngay tại gốc!"
Luân lao vào giữa những sợi tơ đỏ đang rít lên như những con rắn độc. Vết sẹo trên ngực anh giờ đây tỏa ra ánh sáng rực rỡ đến mức khiến đám chiến binh K’Mân phải che mắt. Anh áp Con Thoi vào thân cây đại thụ. Toàn bộ những đường thêu trên ngực Luân bắt đầu bong ra, hóa thành những sợi chỉ bạc ròng chảy thẳng vào mạch nhựa của cây.
Một cuộc chiến nội tại diễn ra trong lòng cây cổ thụ. Luân cảm nhận được sự phẫn nộ, nỗi đau và cả sự hận thù của rừng già đang cuộn xoáy. Anh dùng Con Thoi Thần để hướng dẫn những luồng năng lượng đó, thay vì để chúng phát tiết ra ngoài, anh cuộn chúng lại thành một vòng xoáy ngay tại trung tâm của Cây Chỉ Mệnh.
K’Lang lao tới nhắm thẳng vào lưng Luân. "Chết đi, kẻ phá hoại!"
Nhưng Diệp đã xuất hiện kịp lúc, cô ném toàn bộ số bùa chú còn lại vào thanh đao của K’Lang, tạo ra một vụ nổ ánh sáng kìm chân gã trong vài giây quý giá.
Luân hét lớn, anh dùng toàn bộ sức lực còn lại để thắt một nút thắt khổng lồ bằng chỉ bạc xuyên qua trái tim của cây. Ánh sáng vàng kim và bạc ròng bùng phát từ đỉnh núi Linh Đài, xuyên thấu qua màn đêm, có thể nhìn thấy từ khoảng cách hàng trăm cây số.
Cây Chỉ Mệnh rùng mình một lần cuối rồi dần tĩnh lặng trở lại. Những sợi tơ đỏ rút dần, nhường chỗ cho sắc bạc thanh khiết. K’Lang rú lên một tiếng rồi cơ thể gã bị chính những rễ cây quấn chặt, kéo sâu xuống lòng đất như một sự trừng phạt. Đám chiến binh bị nhiễm độc cũng ngã gục, mầm hoa trong người họ bị đóng băng bởi năng lượng của Con Thoi.
Khi mọi thứ kết thúc, Luân quỵ xuống, hơi thở đứt quãng. Anh nhìn thấy trên tay mình, giữa đống rễ cây vừa khô héo, một nút thắt bằng đá thạch anh tím đang lấp lánh.
"Nút thắt thứ ba: Cao Nguyên Linh Đài," Luân thều thào, tay anh run rẩy nhặt lấy phong ấn thứ ba.
Già làng Y-B’rông tiến lại gần, ông đặt bàn tay nhăn nheo lên đầu Luân. "Ngươi đã dùng máu của chính mình để dệt lại sự cân bằng. Nhưng hãy cẩn thận, người giữ chỉ. Nút thắt cuối cùng... nó không nằm ở đâu xa xôi đâu."
Diệp đỡ Luân dậy, cô nhìn vào bản đồ. Tọa độ cuối cùng hiện lên, nhấp nháy một màu đen đặc quánh ngay tại vị trí ban đầu của họ.
"Nút thắt thứ tư: Tâm Điểm Phù Dung - Biệt thự Phù Dung," Diệp đọc xong thì lặng người đi. "Chúng ta phải quay lại thung lũng đó... nơi mọi chuyện bắt đầu."
Luân nhìn xuống vết sẹo trên ngực. Hình thêu đóa hoa trắng giờ đây đã hoàn thiện hoàn toàn, nhưng nó mang theo một vẻ u buồn sâu thẳm. Anh nhận ra rằng, loài phù dung huyết không chỉ là một loài hoa, nó là một tấm gương phản chiếu chính phần tối trong tâm hồn anh và của cả nhân loại.
"Nó chờ tôi ở đó," Luân nói, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa thẳm, nơi thung lũng tử thần đang mời gọi họ quay về để kết thúc vở kịch cuối cùng. "Và lần này, sẽ không có đường lui."
Họ bước xuống núi trong tiếng cồng chiêng tiễn biệt buồn bã của bộ tộc K’Mân. Cao nguyên đã bình yên trở lại, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Những cánh rừng đỏ đã lụi tàn, để lại những khoảng trống đen kịt như những vết thương chưa lành trên da thịt đại ngàn.
Trên đường lái xe quay về, Luân nhận thấy Con Thoi Thần trong tay mình bắt đầu chuyển sang màu đen. Những sợi chỉ bạc đã cạn sạch, thay vào đó là một loại chỉ trong suốt như pha lê. Đó là loại tơ cuối cùng – tơ linh hồn. Để dệt được nút thắt thứ tư, anh sẽ phải dùng chính linh hồn của mình làm thoi đưa.
"Diệp này," Luân thầm thì khi xe lao đi trong đêm. "Nếu tôi không trở ra từ thung lũng đó... hãy đốt bỏ tất cả những gì liên quan đến loài hoa này. Đừng để bất kỳ một sợi chỉ nào còn sót lại."
Diệp không trả lời, cô chỉ siết chặt vô lăng, những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Hành trình của họ giờ đây không còn là cứu thế giới, mà là cuộc chạy đua với định mệnh của chính họ, hướng về nơi khởi nguồn của cái chết để tìm kiếm một sự hồi sinh cuối cùng.