MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÙ DUNG HUYẾTChương 13: Mê cung tơ và nút thắt linh hồn

PHÙ DUNG HUYẾT

Chương 13: Mê cung tơ và nút thắt linh hồn

2,003 từ

Thung lũng Phù Dung chào đón họ trở về bằng một sự im lặng rợn người. Không còn tiếng côn trùng rỉ rả, không còn tiếng gió xào xạc qua những tán thông. Cả một vùng trời rộng lớn bị bao phủ bởi một thứ sương mù đặc quánh màu tím hồng, thứ sương được tạo ra từ hàng triệu bào tử hoa phù dung đang lơ lửng trong không trung.

Chiếc xe bán tải dừng lại ở đầu con dốc dẫn vào thung lũng. Từ đây nhìn xuống, ngôi biệt thự từng bị thiêu rụi giờ đây không còn là những đống đổ nát đen kịt. Thay vào đó, nó đã được bao bọc bởi một hệ thống tơ lụa khổng lồ, trông giống như một cái kén vĩ đại đang đập nhịp nhàng theo hơi thở của lòng đất. Những sợi tơ to bằng cổ tay, đỏ rực và lấp lánh như những mạch máu lộ thiên, chăng ngang dọc khắp thung lũng, biến toàn bộ không gian thành một mê cung tơ lụa kinh hoàng.

Luân bước xuống xe, cảm giác mỗi bước chân của anh đều đang dẫm lên một thực thể sống. Vết sẹo hình hoa trắng trên ngực anh giờ đây không còn phát sáng, nó im lìm một cách lạ thường, nhưng hơi lạnh tỏa ra từ đó khiến phổi anh thắt lại. Anh nắm chặt Con Thoi Thần – vật bảo bối lúc này đã trở nên trong suốt như pha lê, bên trong chứa đựng loại tơ linh hồn mỏng manh nhưng mang sức mạnh của sự hóa giải cuối cùng.

“Anh có cảm nhận được không?” Diệp hỏi, giọng cô run rẩy. Cô lấy từ trong túi ra một nắm lá ngải cứu khô, đốt lên để xua bớt mùi hương phù dung đang cố thâm nhập vào tâm trí. “Cái kén đó... nó không phải mọc ra từ biệt thự. Nó mọc ra từ sự oán hận của mười năm qua đang hội tụ về đây.”

“Đi thôi,” Luân nói, mắt anh dán chặt vào tâm điểm của mê cung. “Nút thắt thứ tư đang chờ ở đó.”

Họ tiến vào thung lũng. Mỗi khi Luân chạm tay vào một sợi tơ chắn lối, anh lại nghe thấy những tiếng thầm thì vang vọng. Đó là tiếng van xin của ông Thành, tiếng cười điên dại của bà Nhàn, tiếng khóc của những thiếu nữ thợ thêu ở Huế và cả tiếng gầm gừ của những xác sống hoa ở miền Tây. Tất cả những gì họ đã trải qua trong suốt hành trình qua ba nút thắt trước đó đều đang hiện hữu ở đây, trong cái kén khổng lồ này.

Càng đi sâu vào trung tâm, những sợi tơ càng trở nên dày đặc và nhạy cảm. Chỉ cần một chuyển động nhỏ, cả mê cung sẽ rung lên, báo hiệu cho thực thể cai quản nơi này biết sự hiện diện của kẻ xâm nhập. Đột nhiên, từ dưới lớp lá mục, những cánh tay được kết bằng tơ đỏ vươn lên, tóm lấy cổ chân họ.

“Luân! Cẩn thận!” Diệp dùng con dao đồng chém đứt những xúc tu tơ, nhưng chúng mọc ra nhanh hơn những gì cô có thể làm.

Luân không dùng súng, anh giơ Con Thoi Thần lên cao. Một luồng ánh sáng trong suốt tỏa ra, khiến những sợi tơ đỏ phải co rúm lại như gặp lửa. Anh nhận ra rằng ở nơi khởi nguồn này, chỉ có tơ linh hồn mới có thể tạo ra lối đi.

Họ tiến đến sảnh chính của biệt thự cũ – nơi giờ đây là tâm kén. Giữa không gian rộng lớn được bao phủ bởi tơ đỏ, một người phụ nữ đang ngồi trên một chiếc khung dệt làm bằng ánh sáng sương mù. Bà ta mặc bộ áo dài trắng tinh khôi, mái tóc dài xõa xuống tận gót chân. Đó chính là cô Mận. Nhưng gương mặt bà không còn vẻ u sầu như trong những ảo giác trước đây. Đôi mắt bà trống rỗng, tỏa ra một sắc đỏ quyền năng. Cạnh bà, “Thằng Câm” đang đứng im lặng, tay nó cầm một chiếc kim thêu khổng lồ bằng xương người.

“Các người đã mang đủ ba mảnh vỡ trở về,” cô Mận lên tiếng, giọng bà vang vọng như tiếng chuông ngân giữa hư không. “Nhưng để dệt được nút thắt cuối cùng, cần một cái giá mà các người chưa sẵn lòng trả.”

Luân bước tới, đặt ba nút thắt bằng đồng, thạch anh và gỗ lên bệ đá trước khung dệt. “Sự hận thù của bà đã nhuộm đỏ cả đất nước này. Đã đến lúc kết thúc rồi, cô Mận.”

“Kết thúc?” Cô Mận cười, một nụ cười lạnh lẽo. “Ngươi nghĩ ta là kẻ gây ra chuyện này sao? Ta chỉ là chiếc khung dệt. Kẻ đưa thoi chính là lòng tham và sự phản bội của các ngươi. Nhìn xem, ngay cả ngươi, Người Giữ Chỉ, trong tim ngươi cũng đầy rẫy sự hoài nghi và hối hận.”

Cô Mận phất tay, những sợi tơ đỏ xung quanh bỗng chớp nháy, hiển thị lại những ký ức đau buồn nhất của Luân: những lần anh phải nổ súng vào đồng đội, những lỗi lầm trong quá khứ mà anh luôn cố chôn giấu. Mỗi ký ức đó lại biến thành một sợi chỉ đỏ, quấn lấy Con Thoi Thần trong tay anh, làm mờ đi vẻ trong suốt của nó.

“Đừng nghe bà ta, Luân!” Diệp hét lớn, cô cố gắng ném những lá bùa về phía cô Mận nhưng bị “Thằng Câm” dùng kim thêu đánh bật lại dễ dàng. “Bà ta đang cố nhuộm đỏ linh hồn anh để hoàn thiện tấm thảm vĩnh cửu!”

Luân cảm thấy mình đang chìm vào một vũng lầy của cảm xúc. Con Thoi Thần trong tay anh bắt đầu nặng nề như một khối chì. Anh nhận ra nút thắt thứ tư không phải là một vật hữu hình nằm đâu đó trong thung lũng. Nút thắt thứ tư chính là tâm trí anh.

“Nếu muốn hóa giải... hãy tự dệt chính mình vào tấm thảm này,” cô Mận thì thầm, bà đưa thoi nhanh thoăn thoắt, những sợi tơ đỏ bắt đầu bao vây lấy Luân, khâu anh vào khung dệt ánh sáng.

Cơn đau ập đến khi những sợi tơ đâm xuyên qua da thịt anh, nối thẳng vào hệ thần kinh. Luân thấy mình đang tan rã. Anh thấy Diệp đang tuyệt vọng chiến đấu với những bóng ma hoa phù dung đang trồi lên từ mặt đất. Anh thấy thành phố, cao nguyên, sông nước... tất cả đang bị bao phủ bởi một màu đỏ diệt vong.

Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Luân chợt nhớ đến đóa hoa phù dung trắng mà Thằng Câm đã tặng anh. Anh nhớ đến sự tha thứ của Mạnh trước khi tan biến. Anh nhận ra rằng loài hoa phù dung huyết chỉ mạnh mẽ khi người ta chống lại nó bằng bạo lực và hận thù. Để chiến thắng, anh phải chấp nhận nó, ôm lấy nó bằng sự bao dung.

Luân ngừng phản kháng. Anh thả lỏng cơ thể, cho phép những sợi tơ đỏ đi qua tim mình. Vết sẹo hình hoa trắng trên ngực anh bất ngờ bùng phát một luồng năng lượng chưa từng có. Không phải là ánh sáng trắng, cũng không phải đỏ, mà là một sắc thái trung hòa – màu hồng nhạt của những đóa phù dung lúc mới nở trong nắng sớm.

Con Thoi Thần trong tay anh tan chảy, biến thành một luồng tơ lụa trong suốt quấn quanh cơ thể anh. Luân đưa tay nắm lấy thoi đưa của cô Mận.

“Tôi sẽ không tiêu diệt bà, cô Mận. Tôi sẽ dệt lại nỗi đau của bà thành sự an yên.”

Luân bắt đầu điều khiển khung dệt bằng ý chí của mình. Anh dùng ba nút thắt trước đó làm điểm tựa, kết nối chúng bằng tơ linh hồn từ chính trái tim mình. Những sợi tơ đỏ oán hận dần dần bị chuyển hóa. Sắc đỏ gay gắt mờ đi, thay vào đó là màu trắng tinh khiết của sự buông bỏ.

Cô Mận sững sờ. Đôi mắt đỏ của bà bắt đầu rỉ ra những giọt nước mắt trong suốt. “Ngươi... ngươi dám dùng linh hồn mình để gánh vác tất cả?”

“Vì đó là cách duy nhất,” Luân thầm thì.

Một vụ nổ ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa từ tâm kén ra khắp thung lũng. Những sợi tơ khổng lồ bắt đầu héo rũ rồi tan biến thành những cánh hoa trắng rơi rụng như tuyết mùa hạ. Cái kén bao phủ biệt thự vỡ tan, để lộ ra bầu trời đêm đầy sao lấp lánh.

Cô Mận mỉm cười, hình bóng bà dần trở nên mờ ảo. Bà đặt tay lên đầu Thằng Câm, rồi cả hai cùng tan biến vào hư không, để lại một đóa phù dung trắng duy nhất trên khung dệt.

Khi ánh sáng tắt hẳn, Luân gục xuống sàn gỗ mục. Diệp lao tới, đỡ anh dậy. Luân trông hốc hác như vừa trải qua một thế kỷ, mái tóc anh đã điểm bạc, và đôi mắt anh mang một vẻ thâm trầm sâu thẳm. Vết sẹo trên ngực anh đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một hình xăm mờ nhạt hình một người thợ thêu đang mỉm cười.

“Chúng ta... đã làm được chưa?” Diệp hỏi, giọng nghẹn ngào.

Luân nhìn ra xung quanh. Thung lũng đã trở lại vẻ hoang sơ vốn có. Không còn tơ đỏ, không còn sương tím. Chỉ có mùi cỏ dại và mùi đất ẩm sau cơn mưa. Phía xa, những mảng rừng từng bị nhuộm đỏ đang dần hồi sinh sắc xanh.

“Nút thắt cuối cùng đã được buộc lại,” Luân nói, anh đưa tay nhặt đóa phù dung trắng cuối cùng. “Nhưng lời nguyền này không bao giờ mất đi hoàn toàn. Nó chỉ đang ngủ yên, chờ đợi một thế hệ khác mang theo lòng tham và sự bội tín đánh thức.”

Anh nhìn xuống lòng bàn tay, Con Thoi Thần đã biến mất, nhưng anh cảm nhận được nó vẫn hiện hữu bên trong mình. Anh đã trở thành hiện thân của Con Thoi – kẻ giữ gìn sự cân bằng của nhân gian.

Họ bước ra khỏi thung lũng khi bình minh thực sự bắt đầu ló rạng. Lần này, ánh mặt trời mang màu vàng óng ả, sưởi ấm những mầm xanh vừa mới nhú. Diệp lái xe đưa Luân về phía thành phố. Qua gương chiếu hậu, Luân thấy bóng dáng một người thợ thêu già đang đứng bên đường, mỉm cười gật đầu chào họ.

Thành phố vẫn hối hả như mọi ngày, nhưng những đóa phù dung đỏ rực trên vỉa hè đã biến mất không dấu vết. Người ta chỉ thấy những cánh hoa trắng nhỏ xíu rơi đầy trên mặt đường, nhẹ nhàng và thanh khiết.

Luân bước xuống trước căn hộ của mình. Anh nhìn lên bầu trời rộng lớn, hít một hơi thật sâu. Hành trình của anh đã kết thúc, nhưng một sứ mệnh mới lại bắt đầu. Từ nay, anh sẽ là người thợ thêu thầm lặng, đi khắp nhân gian để vá lại những tâm hồn rách nát, để loài phù dung huyết không bao giờ có cơ hội nở rộ thêm một lần nào nữa.

“Hẹn gặp lại, Người Giữ Chỉ,” Diệp vẫy tay chào khi xe của cô khuất dần sau ngã tư.

Luân mỉm cười, anh lấy trong túi ra một sợi chỉ trắng nhỏ xíu, khéo léo thêu một đóa hoa lên vạt áo mình. Một đóa hoa không bao giờ héo, đóa hoa của sự cứu rỗi.

Dưới chân anh, trong một kẽ nứt nhỏ của bê tông, một hạt mầm xanh mướt vừa đâm chồi. Nó không phải phù dung, nó chỉ là một mầm cỏ dại bình thường, vươn lên đón lấy ánh mặt trời.