MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÙ DUNG HUYẾTChương 14: Những tấm lụa không bóng

PHÙ DUNG HUYẾT

Chương 14: Những tấm lụa không bóng

2,202 từ

Thành phố bước vào mùa mưa với những cơn giông bất chợt, gột rửa đi lớp bụi bặm của những tòa nhà chọc trời nhưng lại không thể làm sạch được những góc tối âm u trong lòng người. Ba tháng kể từ sau biến cố tại Thung lũng Phù Dung, Luân đã cố gắng quay trở lại với cuộc sống bình lặng. Anh mở một cửa hiệu nhỏ chuyên phục chế cổ vật và dệt thêu thủ công nằm sâu trong một con ngõ hẹp ở khu phố cổ. Không bảng hiệu phô trương, khách hàng của anh chỉ là những người thực sự am hiểu hoặc những kẻ mang trong mình những "vết rách" tâm linh cần được vá lại.

Con Thoi Thần giờ đây đã tan biến vào huyết quản, nhưng mỗi khi Luân cầm kim thêu, anh lại cảm thấy một luồng điện nhẹ chạy dọc từ tim ra các đầu ngón tay. Anh không còn thêu hoa phù dung, anh thêu những giấc mơ bình yên lên gối lụa cho những đứa trẻ hay giật mình, thêu những lời chúc phúc lên khăn tay cho những đôi lứa chia lìa. Thế nhưng, sự tĩnh lặng đó bị xé toạc vào một đêm mưa bão, khi Diệp xuất hiện tại cửa tiệm của anh với một bộ dạng kinh hoàng chưa từng thấy.

Cô không đi một mình. Trên vai cô là một người đàn ông mặc quân phục cấp cao, nhưng toàn thân ông ta cứng đờ như một bức tượng sáp. Điều kỳ lạ là dù mưa xối xả, quần áo của người này vẫn khô ráo một cách bất thường, như thể có một lớp màng vô hình bao bọc lấy ông ta.

"Luân... cứu ông ấy," Diệp hổn hển, gương mặt cô tái mét. "Họ đã bắt đầu hành động. Những kẻ thợ thêu bóng tối đã len lỏi vào tận bộ tham mưu."

Luân nhanh chóng giúp Diệp đưa người đàn ông vào gian phòng trong. Khi anh đưa tay chạm vào ngực vị tướng quân, các đầu ngón tay anh lập tức tê dại. Không có nhịp tim, không có hơi ấm, nhưng cơ thể ông ta vẫn đang duy trì một trạng thái sinh học ổn định. Luân bật chiếc đèn kính lúp chuyên dụng, soi thật kỹ vào lớp da cổ của nạn nhân.

Dưới ánh sáng quang phổ rộng, anh rùng mình nhận thấy một thứ mà mắt thường không thể thấy: một tấm lụa mỏng như cánh ve, hoàn toàn trong suốt, đang bao phủ toàn bộ cơ thể người đàn ông. Tấm lụa này được dệt từ một loại tơ kỳ quái, nó không phản chiếu ánh sáng và dường như nuốt chửng mọi bóng đổ xung quanh.

"Tơ Tàng Hình," Luân thầm thì, gương mặt anh trở nên đanh lại. "Đây là kỹ nghệ thất truyền của giáo phái U Ảnh – những kẻ tin rằng thế giới nên được điều hành bởi những con rối không có bóng."

"Ông ấy là Tướng Giáp, người nắm giữ chìa khóa hệ thống phòng thủ quốc gia," Diệp nói, tay cô vẫn còn run. "Tôi theo dõi ông ấy từ một buổi tiệc ngoại giao và thấy ông ấy đột nhiên đứng khựng lại như một cỗ máy hết điện. Khi tôi chạm vào, tôi cảm thấy một luồng khí lạnh buốt và nhận ra ông ấy đã bị 'bao kén'."

Luân cầm lấy một cây kim bạc, hơ qua lửa nến rồi khéo léo đâm vào không trung, ngay phía trên làn da của vị tướng. Thay vì đâm vào thịt, cây kim bị chặn lại bởi một lực đàn hồi cực mạnh. Một tiếng rít nhỏ vang lên, và từ chỗ mũi kim, một sợi chỉ đen tuyền bắt đầu lộ ra, quằn quại như một con rắn nhỏ bị đau.

"Họ không chỉ khâu miệng hay mắt như loài phù dung huyết," Luân giải thích, đôi mắt anh rực lên một sắc xám thâm trầm. "Họ thêu một lớp nhân cách mới đè lên nhân cách cũ. Tấm lụa tàng hình này sẽ dần thấm vào đại não, biến nạn nhân thành một kẻ thừa hành trung thành mà không ai có thể phát hiện ra điều bất thường. Người ta vẫn thấy họ đi làm, nói chuyện, ra quyết định, nhưng thực chất đó chỉ là những sợi chỉ đang vận động theo ý muốn của kẻ cầm thoi."

Đột nhiên, từ ngoài ngõ vang lên tiếng bước chân đều đặn. Không phải tiếng bước chân của một người, mà là hàng chục người đang đi cùng một nhịp điệu, cơ hồ như một đội quân robot. Luân tắt đèn, kéo Diệp lùi vào góc tối.

"Họ tìm đến nhanh quá," Diệp thì thầm, tay nắm chặt những lá bùa mới mà cô đã luyện chế từ tro của Con Thoi Thần.

Cánh cửa gỗ của tiệm thêu bị đẩy ra một cách nhẹ nhàng, không có tiếng động của bản lề khô dầu. Bước vào là ba bóng người cao lớn, mặc áo choàng đen trùm kín đầu. Điểm kinh dị nhất là họ không có khuôn mặt; nơi lẽ ra là ngũ quan chỉ là một tấm vải phẳng lì, nhẵn thín. Và quan trọng nhất, dưới chân họ không hề có bóng đổ, dù ánh đèn đường chiếu xiên qua cửa sổ.

"Người Giữ Chỉ," một giọng nói không âm sắc phát ra từ bóng đen dẫn đầu. "Sứ mệnh của ngươi đã kết thúc tại thung lũng. Đừng cố vá lại những gì mà chúng ta đã quyết định xé bỏ. Giao Tướng Giáp ra đây, và ngươi sẽ được ban cho tấm lụa trường cửu."

Luân bước ra khỏi bóng tối, trên tay anh là chiếc khung thêu bằng gỗ sưa đỏ đã được truyền qua nhiều đời. "Trường cửu của các người là sự trống rỗng. Một thế giới không có bóng cũng là một thế giới không có ánh sáng."

Trận chiến nổ ra trong không gian chật hẹp của tiệm thêu. Những kẻ thợ thêu bóng tối không dùng vũ khí thông thường. Họ vung tay, hàng vạn sợi chỉ không màu phóng ra, biến căn phòng thành một chiếc mạng nhện chết chóc. Những sợi chỉ này có thể cắt đứt gỗ và kim loại dễ dàng như cắt giấy.

Diệp ném những lá bùa chu sa ra, tạo thành những vòng tròn lửa để đốt cháy các sợi chỉ tàng hình. Ánh lửa bùng lên làm lộ ra những đường tơ chằng chịt đang vây hãm lấy họ. Luân không lùi lại, anh đưa tay vào không trung, thực hiện những động tác thêu thùa cực nhanh. Tơ linh hồn từ lòng bàn tay anh tuôn ra, đan bện vào những sợi chỉ không màu của đối phương.

Đây là một cuộc đấu về ý chí và kỹ thuật. Kẻ địch cố gắng "phân rã" không gian, còn Luân cố gắng "khâu" nó lại. Mỗi khi một sợi chỉ bạc của Luân chạm vào tấm áo choàng của kẻ thù, một mảng vải đen lại bị cháy sém, lộ ra bên trong không phải là da thịt con người mà là những khối tơ vò đen đặc.

"Họ không còn là người nữa, Luân ạ!" Diệp hét lên khi cô bị một sợi tơ quấn lấy cổ tay. "Họ là những hình nhân được dệt hoàn toàn từ oán niệm!"

Luân gầm lên một tiếng, anh dùng Con Thoi Thần ẩn trong huyết quản phát động một chiêu thức tối thượng: Thiên Địa Đồng Nhất. Một vòng tròn ánh sáng bạc lan tỏa từ chân anh, biến toàn bộ sàn nhà thành một tấm vải lụa khổng lồ. Những kẻ thợ thêu bóng tối bị hút chặt vào tấm lụa này, đôi chân không bóng của chúng bắt đầu bị những sợi chỉ bạc khâu chặt xuống đất.

Tên dẫn đầu rít lên một tiếng chói tai, cơ thể hắn bắt đầu tan chảy thành một vũng nhựa đen. "Chủ nhân... sẽ không... bỏ qua... tấm lụa hoàng cung... đã hoàn thành..."

Khi ba bóng đen tan biến hoàn toàn, căn phòng trở lại sự tĩnh lặng. Diệp ngã quỵ xuống, hơi thở hổn hển. Luân nhanh chóng kiểm tra Tướng Giáp. Nhờ trận chiến vừa rồi, tấm lụa tàng hình bao phủ ông ta đã bị ánh sáng linh hồn làm suy yếu. Luân dùng kim bạc thực hiện chín mũi khâu định thần vào những đại huyệt trên người vị tướng.

Hộc!

Tướng Giáp bật dậy, phun ra một ngụm dịch đen hôi thối. Đôi mắt ông ta dần lấy lại được tiêu cự. "Tôi... tôi đang ở đâu? Buổi tiệc... người thợ thêu mặc áo tím..."

"Ông đã an toàn, thưa Tướng quân," Luân nói, giọng anh có chút mệt mỏi. "Nhưng ông vừa nói gì? Người thợ thêu mặc áo tím?"

"Bà ta... bà ta không có bóng," vị tướng thều thào. "Bà ta đứng cạnh Chủ tịch thành phố. Bà ta tặng tôi một chiếc khăn tay, và sau đó... mọi thứ chìm vào bóng tối."

Luân và Diệp nhìn nhau. Mối nguy hiểm lần này không chỉ dừng lại ở một thung lũng hay một gia tộc. Giáo phái U Ảnh đang thâm nhập vào giới thượng tầng của xã hội. Nếu họ có thể điều khiển những người nắm giữ vận mệnh của đất nước, thì thế giới sẽ sớm trở thành một xưởng thêu khổng lồ dưới quyền năng của bóng tối.

"Tấm lụa hoàng cung mà tên kia nhắc đến là gì?" Diệp hỏi, tay cô lật tìm trong tập hồ sơ bí mật.

"Đó là truyền thuyết về Tấm Lụa Vong Quốc," Luân trầm ngâm. "Người ta nói rằng có một loại lụa được dệt từ bóng của hàng vạn người chết oan. Khi tấm lụa đó bao phủ lên một vùng đất, vùng đất đó sẽ biến mất khỏi bản đồ thực tại, rơi vào một chiều không gian vĩnh hằng của bóng tối."

Đúng lúc đó, tivi trong tiệm thêu tự động bật sáng. Trên màn hình là bản tin thời sự đặc biệt. Chủ tịch thành phố đang đứng trên bục phát biểu trước tòa nhà trụ sở chính. Đứng ngay bên cạnh ông ta là một người phụ nữ mặc bộ áo dài màu tím đậm, gương mặt bà ta che khuất sau một tấm mạng lụa mỏng.

Luân nheo mắt nhìn thật kỹ. Dưới ánh nắng gắt của buổi chiều trên bản tin, Chủ tịch thành phố và tất cả những quan chức xung quanh đều có bóng đổ kéo dài trên mặt đất. Duy chỉ có người phụ nữ áo tím là không có. Dưới chân bà ta là một khoảng không trắng xóa, sạch sẽ đến rợn người.

"Bà ta đang bắt đầu dệt tấm lụa hoàng cung ngay tại trung tâm thành phố," Luân đứng dậy, anh thu dọn hộp kim thêu của mình. "Diệp, cô hãy đưa Tướng Giáp đến khu vực an toàn của quân đội. Tôi phải đến đó."

"Anh định đi một mình sao? Đó là hang cọp!" Diệp lo lắng.

"Tôi không đi một mình," Luân chỉ tay vào bóng của chính mình trên tường. Bóng của anh bỗng nhiên cử động, nó tách ra khỏi anh và cúi chào một cách lịch thiệp. "Con Thoi Thần đã dạy tôi cách điều khiển bóng của mình. Nếu họ muốn một thế giới không bóng, tôi sẽ cho họ thấy sức mạnh của bóng tối được thuần hóa."

Luân bước ra khỏi tiệm thêu, bóng của anh đi trước, mở đường qua những sợi chỉ tàng hình đang chăng đầy trong ngõ hẻm. Mưa vẫn rơi, nhưng mỗi giọt mưa khi chạm vào Luân đều bị biến thành một hạt ngọc bạc lấp lánh.

Anh biết, trận chiến lần này sẽ diễn ra ngay giữa ban ngày, giữa hàng triệu người dân đang vô hình chung bị biến thành những sợi chỉ trong tay người phụ nữ áo tím kia. Anh phải tìm ra nút thắt chính của tấm lụa hoàng cung trước khi nó hoàn toàn bao phủ lấy thành phố này.

Khi Luân đi khuất, Diệp nhìn lại vị tướng đang dần hồi phục, rồi nhìn vào chiếc khung thêu còn sót lại trên bàn. Một đóa phù dung trắng đang tự động hình thành trên tấm vải lụa, nhưng lần này, đóa hoa có một chiếc bóng đen tuyền đối lập hoàn toàn với sắc trắng của nó.

"Sự cân bằng..." Diệp thầm thì. "Lần này anh sẽ phải dệt cả ánh sáng lẫn bóng tối, Luân ạ."

Tại quảng trường trung tâm, người phụ nữ áo tím khẽ mỉm cười dưới lớp mạng. Bà ta đưa đôi tay đeo găng lụa lên không trung, những sợi chỉ tàng hình từ mười đầu ngón tay bà ta bắt đầu kết nối với bóng của hàng triệu người đang theo dõi buổi phát biểu. Thành phố bắt đầu rung chuyển nhẹ, một màn sương không màu đang từ từ bao phủ lấy những tòa cao ốc, chuẩn bị cho một cuộc di cư của cả một đô thị vào cõi hư vô.

Người Giữ Chỉ đã đến, nhưng lần này, anh sẽ không chỉ đấu với một loài hoa, mà đấu với chính sự tồn tại của thực tại.