MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÙ DUNG HUYẾTChương 15: Vũ điệu của bóng và tơ

PHÙ DUNG HUYẾT

Chương 15: Vũ điệu của bóng và tơ

1,929 từ

Thành phố chao nghiêng trong một trạng thái phi thực. Ánh nắng buổi chiều rực rỡ một cách gay gắt, nhưng đó là một thứ ánh sáng trơ trọi, thiếu vắng sự ấm áp. Khi Luân bước ra khỏi con ngõ nhỏ để tiến về phía quảng trường trung tâm, anh nhận thấy những người dân xung quanh đang bắt đầu mất đi trọng lực của sự tồn tại. Những người đi bộ trên vỉa hè vẫn bước đi, nhưng tiếng bước chân của họ không còn vang vọng trên nền đá. Họ nói cười, nhưng âm thanh đó dường như phát ra từ một cõi xa xăm nào đó, bị bóp nghẹt bởi màn sương tàng hình đang dày đặc dần.

Tại quảng trường, không gian như bị bẻ cong. Những tòa cao ốc kính soi bóng lẫn nhau nay bỗng trở nên đục ngầu, phản chiếu một bầu trời không có mây, chỉ có những đường tơ chạy dọc ngang như mạng nhện khổng lồ. Trên bục cao, người phụ nữ áo tím vẫn đứng đó, đôi tay bà ta cử động nhịp nhàng như đang điều khiển một dàn nhạc giao hưởng của sự hư vô.

Luân dừng lại cách bục phát biểu khoảng năm mươi mét. Anh cảm thấy lớp tơ tàng hình đang cố bám chặt lấy vai mình, len lỏi vào từng thớ vải áo để khâu anh vào mặt đất. Anh khẽ nhắm mắt, tập trung vào luồng nhiệt từ Con Thoi Thần trong huyết quản. Ngay lập tức, bóng của Luân dưới chân anh bỗng vươn dài ra, đen đặc và sắc nét như mực tàu đổ trên nền giấy trắng. Cái bóng ấy không đứng yên mà bắt đầu di chuyển, nó tách khỏi chân anh, cầm lấy một chiếc kim bóng tối và bắt đầu "cắt" đứt những sợi tơ vô hình đang vây hãm chủ nhân.

“Ngươi đến sớm hơn ta tưởng, đứa con nuôi của dòng họ giữ ấn,” người phụ nữ áo tím lên tiếng. Giọng bà ta không phát ra từ miệng mà vang lên trực tiếp trong đầu Luân, mang theo âm hưởng của những tiếng lụa xé.

“Bà là ai? Tại sao bà lại mang kỹ nghệ của U Ảnh đến đây?” Luân gằn giọng, mỗi bước tiến của anh đều để lại một dấu chân đen thẫm trên mặt đất vốn đang mất đi bóng đổ.

Người phụ nữ từ từ tháo lớp mạng che mặt. Gương mặt bà ta mang những nét tương đồng kỳ lạ với cô Mận, nhưng thay vì vẻ sầu bi, nơi đó chỉ có một sự lạnh lẽo tột cùng. Đôi mắt bà ta không có con ngươi, chỉ là hai hốc sáng màu tím nhạt.

“Ta là Tím, chị gái của kẻ đã để hận thù làm mờ mắt tại thung lũng phù dung,” bà ta cười nhạt. “Em gái ta đã sai khi chọn cách nhuộm đỏ thế gian. Màu đỏ quá ồn ào, quá dễ bị phát hiện. Sự im lặng của bóng tối và sự trong suốt của hư vô mới là quyền năng thực sự. Ta không tiêu diệt họ, Luân ạ. Ta chỉ đang ‘lưu trữ’ họ vào tấm lụa hoàng cung, nơi không có nỗi đau, không có thời gian, và quan trọng nhất là không có sự phản bội.”

“Một thế giới không có cảm xúc là một thế giới chết,” Luân đáp lại. Anh giơ cao tay phải, tơ linh hồn bạc ròng tuôn ra, đan quyện với bóng tối dưới chân để tạo thành một chiếc khung thêu khổng lồ chắn giữa anh và người đàn bà áo tím.

“Vậy thì hãy xem ngươi có đủ sức để giữ lại thực tại này không!”

Bà Tím vung tay, hàng vạn tấm lụa không bóng từ trên không trung đổ ập xuống như những thác nước trong suốt. Chúng không tấn công vào cơ thể Luân mà tấn công vào cái bóng của anh. Trong thế giới của giáo phái U Ảnh, nếu cái bóng bị khâu chặt, cơ thể sẽ tan biến. Những tấm lụa này lướt qua các tòa nhà, và ngay lập tức, những tòa nhà đó trở nên mờ ảo, trông như những hình ảnh hologram bị nhiễu sóng.

Luân bắt đầu vũ điệu của mình. Anh không còn chiến đấu như một cảnh sát hay một vệ sĩ, anh chiến đấu như một nghệ nhân. Đôi tay anh đưa thoi trong không trung nhanh đến mức tạo thành những vệt sáng bạc. Anh đang dệt một "Mạng lưới định thần". Những sợi chỉ bạc từ Con Thoi Thần phóng ra, bám vào những điểm mấu chốt của thực tại – những cột đèn đường, những gốc cây già, những bức tượng đồng – để neo giữ thành phố lại với mặt đất.

Bà Tím kinh ngạc khi thấy tấm lụa hoàng cung của mình bị những sợi chỉ bạc của Luân khâu lại. “Ngươi dùng linh hồn để vá lại không gian sao? Ngươi sẽ kiệt sức trước khi mặt trời lặn!”

“Có lẽ vậy, nhưng tôi không dệt một mình,” Luân nói khẽ.

Đúng lúc đó, từ các hướng của thành phố, những chiếc bóng của người dân – vốn đang bị làm mờ đi – bỗng nhiên trỗi dậy. Đó là nhờ sự tác động của Tướng Giáp và Diệp ở vòng ngoài. Họ đã kích hoạt những thiết bị phát sóng mang tần số của linh hồn mà Luân đã chuẩn bị sẵn trong tiệm thêu. Những cái bóng vốn bị áp chế nay tìm thấy điểm tựa, chúng bắt đầu vùng vẫy, bứt phá khỏi lớp lụa tàng hình.

Cảnh tượng trở nên kỳ vĩ và rợn người: hàng triệu cái bóng đen đang chiến đấu với những tấm lụa trong suốt giữa quảng trường. Luân tận dụng cơ hội đó, anh phóng mình lên cao, hướng thẳng về phía bà Tím. Con Thoi Thần trong tay anh lúc này biến thành một cây kim khổng lồ, mang theo toàn bộ sức mạnh của bốn nút thắt mà anh đã thu thập được.

Bà Tím lùi lại, đôi tay bà ta kết thành một ấn chú thêu thùa phức tạp. Một đóa hoa phù dung màu tím đen hiện ra, cánh hoa của nó không mềm mại mà sắc lẹm như những lưỡi dao. “Vô ích thôi! Kỹ nghệ U Ảnh đã hoàn thiện tấm lụa này bằng máu của chính ta!”

Hai luồng năng lượng va chạm nhau giữa không trung. Một bên là sắc tím của hư vô, một bên là sắc bạc của thực tại. Tiếng nổ không phát ra âm thanh, nhưng một làn sóng xung kích làm vỡ vụn toàn bộ cửa kính của các tòa nhà xung quanh.

Luân cảm thấy lồng ngực mình như bị xé toạc. Tơ linh hồn đang bị rút ra quá nhanh. Anh nhìn thấy gương mặt bà Tím, bà ta cũng đang đau đớn. Sự thật hiện ra trong tâm trí anh qua sợi chỉ liên kết: bà Tím không phải muốn thống trị, bà ta đang cố gắng "đóng băng" thế giới vì bà ta quá sợ hãi sự thay đổi và cái chết. Bà ta đã chứng kiến em gái mình bị hủy hoại và muốn tạo ra một nhà tù an toàn cho tất cả.

“Sự sợ hãi của bà... chính là nút thắt cuối cùng,” Luân thầm thì.

Thay vì dùng kim bạc đâm xuyên qua tim đối phương, Luân xoay chuyển mũi kim. Anh thực hiện một mũi khâu "Hồi Tâm". Anh không tấn công bà Tím, mà anh thêu một đường chỉ bạc nối liền trái tim anh và trái tim bà ta. Anh truyền cho bà ta cảm giác của sự ấm áp, của những buổi chiều nắng nhuộm vàng thung lũng trước khi bi kịch xảy ra, truyền cho bà ta niềm tin rằng cái chết không đáng sợ bằng việc sống trong một cõi hư vô không có ánh sáng.

Bà Tím khựng lại. Đôi mắt tím của bà ta bắt đầu hiện lên những tia sáng màu người. Những tấm lụa tàng hình đang lơ lửng trên thành phố bỗng chốc mất đi sự kết nối, chúng hóa thành những mảnh vụn lấp lánh như bụi kim cương rồi tan biến vào không khí.

Bóng đổ của mọi vật đột ngột trở lại. Tiếng xe cộ, tiếng còi tàu, tiếng người gọi nhau xôn xao đồng loạt dội về, lấp đầy không gian. Thành phố đã được thả ra khỏi cái kén của giáo phái U Ảnh.

Bà Tím rơi xuống bục phát biểu, cơ thể bà ta mờ dần. Lần này không phải vì tàng hình, mà vì bà ta đã tiêu hao hết sinh mệnh cho tấm lụa hoàng cung. Bà nhìn Luân, một nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi.

“Ngươi... dệt giỏi hơn em gái ta... và cả ta,” bà thều thào. “Nhưng hãy nhớ lấy... U Ảnh chỉ là một trong mười hai giáo phái của Cấm Thêu. Những kẻ khác... sẽ không dùng sự sợ hãi... họ sẽ dùng sự ham muốn...”

Nói đoạn, bà Tím tan thành những sợi chỉ màu tím nhạt, bay theo gió rồi biến mất hoàn toàn. Chủ tịch thành phố và những quan chức xung quanh bừng tỉnh, họ ngơ ngác không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ thấy mình đang đứng giữa một đống đổ nát của kính vỡ và những sợi tơ lạ lùng đang tan chảy.

Luân đứng lặng giữa quảng trường. Anh cảm thấy kiệt sức hoàn toàn. Con Thoi Thần trong huyết quản giờ đây im lìm, dường như nó đã đi vào một giấc ngủ sâu để phục hồi. Bóng của anh trở lại dưới chân, bình thường và khiêm nhường.

Diệp chạy đến, đỡ lấy anh. “Luân! Anh ổn chứ? Thành phố... bóng đã trở lại rồi!”

“Ừ, nhưng đây mới chỉ là một nút thắt nữa thôi,” Luân nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đã bắt đầu xuất hiện trở lại. “Mười hai giáo phái... chúng ta mới chỉ chạm vào lớp vỏ ngoài của một âm mưu nghìn năm.”

Tại một nơi nào đó trên thế giới, trong một ngôi chùa cổ nằm trên đỉnh núi tuyết, một người thợ thêu khác đang ngồi trước một tấm bản đồ thế giới bằng lụa. Một sợi chỉ tím trên bản đồ vừa đứt đoạn. Gã thở dài, cầm lấy một sợi chỉ màu vàng rực rỡ như vàng ròng.

“U Ảnh đã thất bại. Đến lúc dùng đến sự ham muốn rồi,” gã nói, đôi mắt rực lên sắc vàng kim loại.

Luân quay trở lại tiệm thêu của mình khi trời sập tối. Anh ngồi xuống chiếc ghế cũ, cầm lấy khung thêu còn dở dang. Một đơn hàng mới vừa được gửi đến: một chiếc khăn thêu hình chim phượng hoàng cho một đám cưới ở vùng biên giới. Anh mỉm cười, luồn sợi chỉ vào kim.

Dù thế giới có bao nhiêu giáo phái bóng tối, dù có bao nhiêu âm mưu muốn xé nát thực tại, thì mỗi mũi khâu của anh vẫn sẽ mang theo niềm hy vọng. Anh không chỉ là Người Giữ Chỉ, anh là người bảo vệ những nhịp đập giản đơn nhất của nhân gian.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn. Những chiếc bóng đổ dài trên mặt đường, sống động và đầy hơi thở. Luân biết hành trình phía trước sẽ còn gian nan, nhưng lần đầu tiên anh cảm thấy mình thực sự thuộc về nơi này – một nghệ nhân dệt nên hòa bình giữa những sợi tơ định mệnh.