Cơn mưa rào bất chợt của Sài Gòn trút xuống, biến không gian xung quanh căn biệt thự tại khu Thảo Điền trở nên nhòe nhoẹt. Gia Khiêm đứng dưới mái hiên rộng, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt quai chiếc ba lô đã sờn cũ. Bên trong đó, ngoài xấp tài liệu ôn thi là tờ hóa đơn viện phí đỏ chót của mẹ anh – một con số đủ để bóp nghẹt tương lai của một chàng sinh viên Y khoa năm cuối.
Cánh cổng sắt nặng nề mở ra, người quản gia dẫn anh đi qua một hành lang dài tràn ngập mùi tinh dầu gỗ đàn hương. Sự xa hoa của nơi này khiến Khiêm thấy ngột ngạt. Mỗi bước chân của anh trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng như đang dẫm lên chính lòng tự trọng đang vụn vỡ của mình.
— Bà chủ đang chờ cậu trong phòng làm việc tầng hai.
Khiêm hít một hơi thật sâu, gõ nhẹ vào cánh cửa gỗ gụ. Một giọng nói lười biếng, trầm thấp nhưng mang theo sức nặng của quyền lực vang lên: — Vào đi.
Căn phòng chỉ thắp vài ngọn đèn tường vàng nhạt, tạo nên những mảng sáng tối đầy ám muội. Thục Anh đang ngồi trên ghế bành cao, đôi chân dài vắt chéo che khuất một phần chiếc váy ngủ bằng lụa satin mỏng dính màu đen. Cô không nhìn anh ngay, mà chậm rãi xoay ly rượu vang trong tay, để chất lỏng đỏ thẫm sóng sánh chạm vào thành ly.
— Gia Khiêm, 22 tuổi, sinh viên loại ưu, hồ sơ trong sạch… và đang rất cần tiền.
Thục Anh ngước mắt lên. Đôi mắt phượng của cô sắc sảo như muốn lột trần mọi suy nghĩ của anh. Khiêm đứng sững lại, hơi thở bỗng chốc trở nên khó khăn. Người đàn bà trước mặt không chỉ đẹp, mà còn tỏa ra một thứ từ trường đầy nhục dục, một thứ quyền năng của kẻ săn mồi đã nhắm trúng con mồi.
— Vâng, thưa chị. Tôi đến để phỏng vấn vị trí gia sư cho con trai chị.
Thục Anh khẽ cười, tiếng cười rung lên từ lồng ngực khiến lớp lụa mỏng manh xao động, lộ ra những đường cong chết người. Cô đứng dậy, từng bước chậm rãi tiến về phía anh. Tiếng vải lụa sột soạt theo mỗi nhịp chân, hương hoa nhài nồng nàn từ cơ thể cô bắt đầu bao vây lấy Khiêm.
— Thằng bé đã đi ngủ rồi. Và thực ra… tôi mới là người cần được "giáo dục" về cách tận hưởng cuộc sống này. — Cô dừng lại khi chỉ cách anh nửa bước chân. Hơi ấm từ cơ thể người đàn bà trưởng thành phả vào mặt Khiêm, khiến lý trí của anh bắt đầu lung lay.
Khiêm cố giữ ánh mắt cương nghị, nhưng anh không thể ngăn mình nhìn vào đôi môi đỏ mọng đang khẽ hé mở của cô. Thục Anh đột ngột đưa tay lên, những ngón tay thon dài lướt nhẹ từ yết hầu của anh xuống đến hàng cúc áo sơ mi sơ sài.
— Cậu rất trẻ, rất sạch sẽ. — Cô thì thầm, bàn tay luồn vào bên trong vạt áo, chạm trực tiếp vào làn da săn chắc, nóng hổi của anh. — Nhưng cậu có dám đánh đổi sự "sạch sẽ" đó để lấy mạng sống cho mẹ mình không?
Một luồng điện xẹt qua, Khiêm run rẩy. Bản năng đàn ông trong anh trỗi dậy khi cảm nhận được sự mềm mại của lòng bàn tay cô đang miết nhẹ trên cơ ngực mình. Anh biết đây là một cái bẫy, một bản giao kèo bằng xác thịt, nhưng sự khao khát thoát khỏi cái nghèo và sự hấp dẫn của người đàn bà này đã đánh bại mọi rào cản đạo đức.
Thục Anh không để anh kịp suy nghĩ thêm. Cô bất ngờ kéo cà vạt của anh, ép môi mình vào môi anh. Nụ hôn mang theo vị chát của rượu vang và sự ngọt ngào chết chóc. Khiêm như kẻ chết đuối vớ được cọc, anh xoay người ép cô vào cạnh bàn làm việc gỗ gụ, đôi bàn tay thô ráp của chàng trai trẻ bấu chặt vào vòng eo thon gọn của phu nhân quyền quý.
Dưới ánh đèn mờ, cuộc "vờn bắt" chính thức bắt đầu. Thục Anh chủ động vén chiếc váy ngủ lên cao, để lộ cặp đùi mật ngọt đang quấn lấy hông anh. Sự đối lập giữa bộ đồ sơ mi phẳng phiu của người trí thức và vẻ lả lơi, trần trụi của người đàn bà giàu có tạo nên một khung cảnh kịch tính tột độ.
— Khiêm… chứng minh cho tôi thấy giá trị của cậu đi. — Cô rên rỉ bên tai anh, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng mưa gõ liên hồi vào cửa kính.
Trong không gian đặc quánh mùi hoan lạc, Khiêm nhận ra mình đã bước vào một trò chơi mà ở đó, anh không còn là thầy giáo, mà là nô lệ của chính những dục vọng thầm kín nhất. Từng tấc da thịt chạm nhau đều bùng nổ như ngọn lửa thiêu rụi mọi quy tắc xã hội. Anh cảm nhận được sự ẩm ướt, nóng bỏng và khao khát của Minh Anh đang bao trùm lấy mình.
Mọi thứ diễn ra cuồng nhiệt như một cơn bão. Tiếng thở dốc, tiếng va chạm của cơ thể và sự cọ xát của vải vóc tạo nên một bản giao hưởng đầy tội lỗi. Trong khoảnh khắc đó, Khiêm không còn nghĩ đến hóa đơn viện phí, anh chỉ thấy trước mắt mình là một vực thẳm đầy mê hoặc mà anh sẵn sàng gieo mình xuống.
Khi cơn sóng triều dâng cao đến đỉnh điểm, Thục Anh bám chặt vào vai anh, những móng tay xinh đẹp ghim sâu vào da thịt anh như muốn để lại dấu ấn vĩnh viễn. Căn phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đặn bên ngoài.
Thục Anh buông lỏng vòng tay, cô chỉnh lại mái tóc rối, ánh mắt lại trở về vẻ lạnh lùng như chưa từng có cuộc hoan lạc vừa rồi. Cô lấy từ trong ngăn kéo ra một xấp tiền dày đặc, ném nhẹ lên bàn.
— Đây là phí "nhập học". Đêm mai, đúng giờ này, đừng để tôi phải đợi.
Khiêm đứng lặng trong bóng tối, nhìn xấp tiền rồi nhìn bóng lưng người đàn bà đang khuất dần sau tấm rèm cửa. Anh biết, bản giao kèo lúc nửa đêm này sẽ là khởi đầu cho một chuỗi ngày đen tối nhưng đầy khoái cảm, nơi anh sẽ đánh mất chính mình để cứu lấy gia đình.