MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhu Nhân Sa NgãChương 2

Phu Nhân Sa Ngã

Chương 2

925 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng sớm mai len lỏi qua những tán lá bàng ngoài ban công, rọi thẳng vào gương mặt mệt mỏi của Gia Khiêm. Anh thức dậy trong căn phòng trọ chật hẹp, mùi hương nhài nồng nàn từ cơ thể Thục Anh dường như vẫn còn vương vấn trên da thịt, len lỏi vào từng sợi vải của chiếc áo sơ mi anh chưa kịp giặt.

Khiêm ngồi dậy, nhìn xấp tiền mệnh giá lớn nằm im lìm trên bàn. Nó là cứu cánh cho mẹ anh, nhưng cũng là bản án tử cho danh dự của một sinh viên ưu tú. Anh đưa tay xoa mặt, cảm nhận vết xước nhẹ trên vai – dấu tích của những cái móng tay sắc sảo đêm qua. Một cảm giác run rẩy chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ, mà vì một dư chấn dục vọng kinh hoàng vẫn chưa kịp tan biến.

9 giờ sáng, Khiêm quay lại căn biệt thự. Khác với vẻ u uất đêm qua, ngôi nhà giờ đây sáng rực và tĩnh lặng. Thục Anh đang ngồi ở bàn ăn dài, diện một bộ đồ công sở kín cổng cao tường, mái tóc búi cao quý phái. Cô đang thong thả nhấp cà phê, vẻ mặt điềm nhiên như thể cuộc hoan lạc cuồng nhiệt vài tiếng trước chỉ là một giấc mơ hoang đường.

— Cậu đến đúng giờ đấy. — Thục Anh không ngẩng đầu, giọng nói thanh tao nhưng lạnh lùng. — Đây là cu Bin, con trai tôi. Từ nay cậu sẽ phụ trách kèm cặp nó.

Đứa trẻ khoảng 8 tuổi, gương mặt lanh lợi nhưng ánh mắt có phần ương ngạnh, nhìn Khiêm với vẻ dò xét. — Chào thầy ạ. — Bin lí nhí, rồi quay sang mẹ — Mẹ ơi, tối qua con nghe thấy tiếng động lạ ở phòng làm việc, mẹ bị ngã ạ?

Chiếc thìa bạc trong tay Khiêm khẽ chạm vào thành tách sứ, vang lên một tiếng "keng" khô khốc. Tim anh như thắt lại, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Anh không dám nhìn thẳng vào đứa trẻ.

Thục Anh khẽ nhướng mày, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên một nụ cười đầy tà mị. Cô đặt tách cà phê xuống, ánh mắt lướt chậm rãi từ đôi mắt đang bối rối của Khiêm xuống đến cổ áo anh, nơi một vết hằn đỏ vẫn còn mờ nhạt. — À, chỉ là mẹ vô ý làm đổ vài cuốn sách thôi. Thầy Khiêm đã giúp mẹ... dọn dẹp rất tận tình. Đúng không, thầy giáo?

Câu hỏi của cô như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng của Khiêm. Anh chỉ biết gật đầu gượng gạo: — Vâng... tôi chỉ làm đúng trách nhiệm của mình thôi.

Buổi học diễn ra trong sự ngột ngạt tột độ. Khiêm ngồi trong thư viện, cố gắng giảng giải những phép tính cho Bin, nhưng tâm trí anh hoàn toàn bị xao nhãng bởi sự hiện diện của Thục Anh. Cô không rời đi mà ngồi cách đó không xa, vắt chéo chân đọc báo. Mỗi lần cô thay đổi tư thế, tiếng vải lụa cọ xát lại khiến Khiêm nhớ về cảm giác cơ thể nóng bỏng của cô quấn lấy anh đêm qua.

Đỉnh điểm của sự kịch tính là khi Bin làm rơi bút và chui xuống dưới gầm bàn để tìm. Thục Anh bất ngờ đứng dậy, tiến về phía bàn học. Trong lúc đứa trẻ đang loay hoay dưới chân Khiêm, Thục Anh thản nhiên đứng sát cạnh anh, tay đặt lên vai anh như thể đang kiểm tra bài vở của con.

Cô cúi xuống, mái tóc thơm nồng che khuất tầm nhìn của bên ngoài, rồi bất ngờ khẽ luồn những ngón tay vào sau gáy Khiêm, miết nhẹ lên vùng da nhạy cảm. — Cậu giảng bài rất hay, Khiêm ạ. — Cô thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai anh, giữa lúc đứa con trai chỉ cách chân anh vài centimet. — Nhưng tôi thích cách cậu "giảng bài" đêm qua hơn.

Cơ thể Khiêm cứng đờ. Sự kích thích từ cái chạm vụng trộm trong không gian có mặt người thứ ba khiến "bản năng đàn ông" của anh trỗi dậy một cách không thể kiểm soát. Anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc cột sống, sự hưng phấn pha lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng bị phát hiện đẩy khoái cảm lên một cung bậc méo mó.

Bin chui ra từ gầm bàn, hớn hở: — Con tìm thấy rồi! Ơ, thầy giáo sao mặt đỏ thế ạ? Thầy sốt à?

Thục Anh thu tay lại, mỉm cười dịu dàng với con trai nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự khiêu khích hướng về phía Khiêm. — Thầy chỉ hơi nóng một chút thôi. Bin ngoan, học tiếp đi nhé. Mẹ vào phòng nghỉ một lát.

Cô quay lưng đi, bước đi uyển chuyển đầy khiêu gợi. Trước khi khép cửa phòng, cô còn cố ý để lại một ánh nhìn lả lơi khiến Khiêm hiểu rằng, đêm nay sẽ còn khốc liệt hơn cả đêm qua.

Khiêm ngồi đó, cây bút trong tay run rẩy. Anh nhận ra mình không chỉ bán đi thời gian, mà đã bán linh hồn cho một con quỷ mang gương mặt thiên thần. Sự vờn bắt này không chỉ dừng lại ở xác thịt, mà nó là một trò chơi quyền lực, nơi anh là kẻ bị săn đuổi nhưng lại không hề muốn trốn thoát.