Buổi học kết thúc lúc 9 giờ tối. Bin đã được vú nuôi đưa đi ngủ. Căn biệt thự chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc ở sảnh chính. Gia Khiêm thu dọn sách vở, định rời đi thì người quản gia tiến lại gần, đưa cho anh một chiếc khăn bông trắng và một bộ đồ lụa nam giới còn thơm mùi mới.
— Bà chủ đang ở phòng xông hơi tầng mái. Bà ấy bảo cậu lên đó gặp để nhận nốt phần thù lao còn lại.
Khiêm nuốt khan một cái. Anh biết "phần thù lao" đó không đơn thuần là những tờ tiền polymer lạnh lẽo. Bước chân anh nặng nề bước lên cầu thang xoắn ốc dẫn lên tầng thượng. Không gian ở đây khác hẳn với sự uy nghiêm phía dưới; nó tràn ngập mùi hương của tinh dầu sả chanh và hơi nóng ẩm ướt bắt đầu tỏa ra từ sau cánh cửa kính mờ.
Anh đẩy cửa bước vào. Làn hơi nước dày đặc bao phủ lấy tầm nhìn, khiến mọi thứ trở nên ảo mộng. Qua lớp sương mờ, anh thấy bóng dáng Thục Anh đang ngồi trên băng ghế gỗ thông. Cô không mặc gì cả, chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm nhỏ xíu, làn da trắng sứ giờ đây ửng hồng vì sức nóng, những giọt mồ hôi li ti lăn dài từ cần cổ xuống thung lũng sâu thẳm giữa đôi gò bồng đảo.
— Đóng cửa lại đi, Khiêm. — Giọng cô khàn đục, vang vọng trong không gian kín.
Khiêm đứng chôn chân tại chỗ. Bộ quần áo trên người anh bắt đầu dính bết vào da thịt vì hơi ẩm. Thục Anh đứng dậy, chậm rãi tiến về phía anh. Mỗi bước chân của cô như dẫm lên nhịp tim đang đập loạn xạ của chàng trai trẻ.
— Cậu trông có vẻ mệt mỏi. Buổi học với Bin khó khăn lắm sao? — Cô đưa bàn tay nóng hổi chạm vào má anh, lướt nhẹ xuống cằm.
— Tôi... tôi ổn. Tôi chỉ đến để lấy tiền rồi về. — Khiêm cố giữ giọng mình bình thản, nhưng ánh mắt anh lại không thể rời khỏi bờ vai trần nuột nà của người đàn bà trước mặt.
Thục Anh khẽ cười, một tiếng cười mang đầy tính chiếm hữu. Cô bất ngờ đưa tay cởi chiếc khuy áo đầu tiên của anh, rồi thứ hai... — Cậu nói dối tệ lắm. Cơ thể cậu đang nói rằng cậu không hề muốn về.
Dưới tác động của hơi nóng và mùi hương kích thích, mọi sự phòng thủ của Khiêm hoàn toàn sụp đổ. Khi chiếc khăn tắm trên người Thục Anh rơi xuống sàn gỗ, phơi bày toàn bộ kiệt tác của tạo hóa trước mắt, hơi thở của Khiêm nghẹn lại. Anh không còn kiềm chế được nữa, vòng tay qua ôm lấy bờ eo thon thả, kéo cô sát vào lòng mình.
Sự va chạm giữa làn da ướt đẫm mồ hôi của cả hai tạo nên một cảm giác mãnh liệt chưa từng có. Trong phòng xông hơi chật hẹp, âm thanh duy nhất còn lại là tiếng thở dốc dồn dập và tiếng nhịp tim đập như trống trận. Khiêm xoay người, ép Thục Anh vào bức tường gỗ nóng ấm. Đôi bàn tay của gã sinh viên trẻ vốn chỉ quen cầm bút, nay lại trở nên tham lam, khám phá từng tấc da thịt mềm mại, nóng bỏng của người đàn bà sành sỏi.
Thục Anh ngửa cổ ra sau, tận hưởng sự cuồng nhiệt đầy bản năng của Khiêm. Cô thì thầm vào tai anh những lời lẽ khiến máu trong người anh như sôi sùng sục: — Đúng thế... hãy cứ mạnh mẽ như vậy. Đêm nay, tôi là của cậu, và cậu... là nô lệ của tôi.
Mối quan hệ của họ lúc này không còn là sự trao đổi tiền bạc khô khan. Nó là một sự cộng hưởng của hai linh hồn cô đơn tìm thấy nhau trong một bối cảnh sai trái. Khiêm cảm thấy mình như đang chìm đắm trong một vực thẳm ngọt ngào, nơi hơi nước làm nhòe đi gương mặt người mẹ đang chờ thuốc, nhòe đi tương lai của một bác sĩ tương lai, chỉ còn lại thực tại trần trụi và nồng cháy.
Sự va chạm cơ thể trong làn hơi nước mờ ảo ấy mang theo một sắc thái hoàn toàn khác so với đêm đầu tiên. Nó không còn là sự gượng ép, mà là sự khao khát đến điên dại. Thục Anh không chỉ thỏa mãn dục vọng, cô đang dùng chính cơ thể mình để thuần hóa sự cương nghị trong mắt Khiêm, biến anh thành một phần không thể thiếu trong căn biệt thự lạnh lẽo này.
Trận cuồng phong xác thịt kéo dài cho đến khi hơi nước trong phòng đã tan bớt. Khiêm ngồi phịch xuống ghế gỗ, hơi thở vẫn chưa ổn định, nhìn Thục Anh đang thản nhiên khoác lên mình chiếc áo choàng lụa.
Cô tiến lại gần, đặt một xấp tiền vào túi áo ướt sũng của anh, rồi khẽ đặt một nụ hôn lên vết xước trên vai anh. — Cậu vất vả rồi. Về nghỉ đi, thầy giáo.
Khiêm bước ra khỏi căn biệt thự, gió đêm lạnh buốt thổi vào người khiến anh rùng mình. Anh nhìn đôi bàn tay vẫn còn hơi run rẩy của mình, nhận ra một điều đáng sợ: Anh bắt đầu nghiện cảm giác này. Anh nghiện sự nguy hiểm, nghiện mùi hương của Thục Anh, và nghiện cả cái cách mình bị cô hủy hoại.