MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhu Nhân Sa NgãChương 4

Phu Nhân Sa Ngã

Chương 4

906 từ · ~5 phút đọc

Ba ngày sau đêm ở phòng xông hơi, Gia Khiêm trở lại biệt thự với một tâm thế khác hẳn. Anh không còn cúi đầu lầm lũi, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi bất an vô hình. Anh bắt đầu để ý đến lịch trình của Thục Anh, để ý đến những chiếc xe sang đậu trước cửa nhà.

Tối hôm đó, khi đang giảng bài cho Bin ở phòng khách phụ, tiếng cười nói ồn ào từ sảnh chính vọng vào. Một người đàn ông trung niên, bụng phệ, mặc bộ vest đắt tiền nhưng phong thái đầy kệch cỡm đang đứng sát cạnh Thục Anh. Đó là lão Hùng, một đối tác làm ăn quan trọng của chồng cô.

— Thục Anh à, chồng em đi vắng lâu thế, để bông hồng đẹp nhất Sài Thành héo hon thế này thật là tội lỗi. — Lão Hùng cười hố hố, bàn tay thô kệch vỗ mạnh vào eo Thục Anh, rồi trượt dần xuống hông cô một cách công khai.

Khiêm siết chặt cây bút trong tay đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Từ góc nhìn của mình, anh thấy Thục Anh khẽ nhíu mày, nhưng cô vẫn giữ nụ cười xã giao chuyên nghiệp. Cô không đẩy lão ta ra, có lẽ vì lợi ích kinh doanh của gia đình.

— Anh Hùng khéo đùa. Mời anh vào dùng trà. — Cô nhẹ nhàng lách người, nhưng lão Hùng lại lấn tới, ghé sát vào cổ cô hít hà một hơi đầy thô thiển.

Máu trong người Khiêm như sôi lên. Hình ảnh người đàn bà tối qua còn cuồng nhiệt dưới thân mình, nay lại để một gã đàn ông khác đụng chạm khiến anh cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm. Một luồng điện giận dữ chạy dọc sống lưng, át đi cả sự sợ hãi về thân phận nghèo hèn.

— Bin, em tự làm nốt hai bài tập này nhé. Thầy ra ngoài lấy nước. — Khiêm nói giọng khàn đặc rồi bước thẳng ra sảnh.

Anh đi ngang qua họ, cố tình va mạnh vào vai lão Hùng khiến lão lảo đảo. — Xin lỗi, tôi không thấy có người đứng chắn đường. — Khiêm lạnh lùng nói, ánh mắt cương nghị xoáy thẳng vào lão già biến thái.

Thục Anh hơi bất ngờ trước sự bộc phát của Khiêm. Cô nhìn thấy ngọn lửa ghen tuông rực cháy trong mắt chàng sinh viên trẻ, và một thoáng thú vị hiện lên trên gương mặt cô.

Sau khi lão Hùng rời đi với vẻ hậm hực, Thục Anh gọi Khiêm vào phòng thay đồ của cô. Căn phòng ngập tràn ánh gương và mùi da thuộc xa xỉ. Cô đang đứng trước gương lớn, tháo đôi bông tai kim cương, vẻ mặt bình thản đến lạ kỳ.

— Cậu vừa làm gì thế, Khiêm? Cậu có biết lão ta là ai không?

Khiêm đóng sầm cửa lại, bước tới xoay người cô lại, ép cô vào tủ kính. — Tôi không cần biết lão ta là ai. Tôi chỉ biết lão ta không có quyền chạm vào chị như thế!

Thục Anh khẽ cười khẩy, ngón tay vuốt ve lồng ngực đang phập phồng vì giận dữ của anh: — Cậu ghen sao? Đừng quên vị trí của mình, Khiêm. Cậu chỉ là gia sư, và chúng ta chỉ có một bản giao kèo...

— Giao kèo đó không bao gồm việc tôi phải đứng nhìn chị để kẻ khác sàm sỡ! — Khiêm gằn giọng.

Sự giận dữ biến thành một nụ hôn bạo liệt. Không còn sự dịu dàng hay dẫn dắt, Khiêm chiếm lấy đôi môi cô như một cách khẳng định chủ quyền. Anh đẩy cô xuống thảm lông cừu giữa phòng, đôi bàn tay thô ráp xé toạc sự ngăn cách của lớp váy công sở kín đáo.

Trong không gian ngập tràn ánh gương, Thục Anh nhìn thấy chính mình đang tan chảy dưới sự hoang dại của Khiêm. Khác với sự sành sỏi của những gã đàn ông trung niên, sự cuồng nhiệt của một chàng trai trẻ đang yêu và đang ghen mang lại một cảm giác kích thích tột độ. Anh chiếm lấy cô một cách mãnh liệt, như muốn xóa sạch dấu vết của lão già kia trên da thịt cô.

Tiếng thở dốc hòa cùng tiếng kim loại của thắt lưng va chạm xuống sàn. Trong căn phòng đầy những tấm gương phản chiếu, ở bất cứ góc nào, họ cũng thấy hình ảnh hai cơ thể đang quấn quýt lấy nhau không rời. Thục Anh rên rỉ, vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng rộng của Khiêm, cảm nhận sự xâm chiếm đầy uy lực của anh.

Lần đầu tiên, cô nhận ra mình không còn làm chủ được trò chơi này nữa. Chàng trai trẻ mà cô nghĩ có thể dùng tiền để điều khiển, nay đang dùng chính bản năng và sự ghen tuông để bắt cô phải phục tùng.

Sau khi cơn bão qua đi, Khiêm gục đầu vào vai cô, hơi thở vẫn còn dồn dập. Thục Anh vuốt ve mái tóc anh, thì thầm: — Khiêm... cậu bắt đầu tham lam rồi đấy.

Khiêm ngẩng đầu, ánh mắt anh không còn vẻ rụt rè của một kẻ làm thuê, mà là sự kiên định của một người đàn ông đã xác định được mục tiêu: — Chị là của tôi. Ít nhất là trong bóng đêm này.