Sau đêm bùng nổ trong phòng thay đồ, mối quan hệ giữa Gia Khiêm và Thục Anh đã biến chuyển sang một trạng thái nguy hiểm hơn: Sự chiếm hữu. Khiêm không còn chỉ là kẻ nhận tiền, anh bắt đầu cảm thấy mình có quyền năng đối với người đàn bà quyến rũ này. Nhưng Thục Anh, bằng bản năng của một "nữ vương" sành sỏi, biết cách dập tắt sự ngạo mạn đó của anh ngay lập tức.
Sáng thứ Bảy, cô ném cho anh một bộ vest được may đo riêng từ một nhà mốt danh tiếng. — Tối nay, cậu sẽ đi cùng tôi đến buổi đấu giá từ thiện của hiệp hội doanh nhân. Tư cách là trợ lý riêng.
— Còn việc dạy học của Bin? — Khiêm ngạc nhiên.
— Tôi đã sắp xếp cho thằng bé về nhà ngoại. Đừng hỏi nhiều, tối nay cậu chỉ cần đứng sau lưng tôi, giữ im lặng và quan sát. — Thục Anh nói, mắt vẫn không rời khỏi màn hình iPad, sự lạnh lùng chuyên nghiệp ấy khiến Khiêm cảm thấy hụt hẫng sau những cuồng nhiệt đêm qua.
Buổi tiệc diễn ra tại một khách sạn 6 sao ngay trung tâm thành phố. Ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, tiếng nhạc cổ điển du dương và mùi hương của tiền bạc, quyền lực bao trùm không gian. Thục Anh xuất hiện như một nữ thần trong chiếc váy đuôi cá màu đỏ rượu vang, hở trọn tấm lưng trần nuột nà. Khiêm đi bên cạnh, vai rộng, lưng thẳng trong bộ vest đen, gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt cương nghị của anh thu hút không ít sự chú ý của các quý bà có mặt tại đó.
Tuy nhiên, tại đây, Khiêm nhận ra mình nhỏ bé đến nhường nào. Anh phải đứng nhìn Thục Anh mỉm cười, bắt tay và thậm chí là để những gã đàn ông quyền thế ôm eo xã giao. Cơn ghen tuông ngấm ngầm từ chương trước lại bắt đầu âm ỉ cháy, nhất là khi lão Hùng – gã đối tác biến thái – lại một lần nữa xuất hiện.
— Trợ lý mới của em trông "mướt" đấy, Thục Anh. — Lão Hùng nheo mắt nhìn Khiêm, ánh mắt đầy sự kinh tởm và khinh miệt. — Cẩn thận kẻo nuôi ong tay áo nhé.
Thục Anh khẽ nhấp một ngụm champagne, cô đưa tay vuốt nhẹ vạt áo vest của Khiêm, một hành động đầy vẻ nâng đỡ nhưng giọng nói lại lạnh băng: — Anh Hùng quá lo rồi, tôi luôn biết cách quản lý "người" của mình.
Bữa tiệc kéo dài khiến Khiêm cảm thấy ngạt thở. Anh lẻn ra ngoài ban công vắng người để hít thở không khí trong lành. Nhưng chưa đầy hai phút sau, tiếng giày cao gót lộc cộc vang lên phía sau. Thục Anh bước ra, hơi rượu champagne khiến đôi má cô ửng hồng, trông cô càng thêm lộng lẫy và đầy khiêu khích dưới ánh trăng.
— Cậu thấy khó chịu sao? — Cô tiến lại gần, ép Khiêm vào lan can ban công.
— Tôi không thích cách họ nhìn chị. Và tôi càng ghét cách chị để họ chạm vào mình. — Khiêm gằn giọng, bàn tay anh siết chặt lấy thành lan can đá.
Thục Anh bật cười, một tiếng cười lả lơi. Cô đưa đôi bàn tay lạnh ngắt áp vào cổ anh, luồn qua lớp áo sơ mi mỏng. — Khiêm, cậu nên nhớ, ngoài bóng tối của biệt thự kia, tôi là bà chủ, còn cậu chẳng là ai cả. Đừng cố đặt quy tắc cho tôi.
Sự kịch tính dâng cao khi từ bên trong bữa tiệc, tiếng gọi của lão Hùng vang lên: "Thục Anh, em đi đâu rồi?".
Trong cơn giận dữ vì bị xem thường và sự kích thích từ không gian mạo hiểm — nơi chỉ cần một người bước ra ban công là sẽ thấy tất cả — Khiêm bất ngờ xoay người Thục Anh lại. Anh nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi trên thành lan can cao vút, phía sau là vực thẳm của tầng 30 khách sạn, phía trước là sự cuồng nhiệt của chính anh.
— Vậy thì để tôi nhắc cho chị nhớ, chị đang thuộc về ai! — Khiêm nói, hơi thở dồn dập.
Anh không tháo bỏ quần áo, chỉ vén lớp váy đỏ kiêu sa lên. Trong tiếng nhạc du dương vọng ra từ sảnh tiệc và tiếng gió rít trên cao, cuộc ân ái này mang màu sắc của sự trừng phạt và trả thù. Sự mạo hiểm tột độ khi có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào khiến khoái cảm được đẩy lên mức điên rồ. Thục Anh bấu chặt vào vai anh, đôi mắt cô mở to vì sợ hãi lẫn phấn khích. Cô phải cắn chặt môi để tiếng rên rỉ không thoát ra ngoài, hòa lẫn vào tiếng cười nói của đám đông quý tộc cách đó chỉ một bức tường kính.
Dưới ánh đèn thành phố xa hoa phản chiếu, hình ảnh chàng trai trẻ đang chiếm lấy người đàn bà quyền lực tạo nên một bức tranh trần trụi về dục vọng. Khi mọi thứ kết thúc, Thục Anh tựa đầu vào ngực Khiêm, cả hai đều đầm đìa mồ hôi dù gió đêm rất lạnh.
— Cậu điên rồi... — Cô thào thào, nhưng trong ánh mắt không hề có sự giận dữ.
— Là chị biến tôi thành kẻ điên. — Khiêm lạnh lùng chỉnh lại bộ vest, ánh mắt anh giờ đây còn sắc lạnh hơn cả những doanh nhân bên trong.
Họ trở lại bữa tiệc như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng trong ánh mắt của Thục Anh đã có thêm một phần kiêng dè đối với gã sinh viên nghèo này. "Bản giao kèo" giờ đây đã không còn là một chiều, Khiêm đã bắt đầu biết cách dùng cơ thể mình để nắm giữ quyền kiểm soát.