MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhu Nhân Sa NgãChương 6

Phu Nhân Sa Ngã

Chương 6

983 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm cuồng loạn trên ban công khách sạn, Gia Khiêm bước vào biệt thự với một thái độ tự tin đến mức ngạo mạn. Anh bắt đầu mơ tưởng về một vị thế khác trong cuộc đời Thục Anh, không chỉ là một gã gia sư, mà là người đàn ông duy nhất có thể sưởi ấm trái tim và cơ thể cô. Nhưng sự tự tin đó đã tan vỡ ngay khi anh nhìn thấy một chiếc vali bọc da cá sấu nằm giữa sảnh chính.

Không gian biệt thự hôm nay ngột ngạt đến lạ thường. Không có mùi hương nhài quyến rũ, chỉ có mùi thuốc xì gà nồng đậm – mùi hương của quyền lực và sự áp chế.

— Thầy Khiêm đến rồi à? — Thục Anh bước xuống cầu thang.

Hôm nay cô mặc một bộ đồ lụa kín đáo, gương mặt trang điểm nhạt, ánh mắt nhìn Khiêm hoàn toàn xa lạ, không một chút dư âm của những nụ hôn cháy bỏng tối qua. Ngồi trên ghế sofa là một người đàn ông khoảng 45 tuổi, gương mặt chữ điền, đôi mắt sắc lạnh như dao cạo. Đó là ông Hoàng – chồng Thục Anh.

— Đây là gia sư mới của Bin à? — Hoàng cất giọng trầm đục, nhả ra một làn khói trắng xóa. Hắn nhìn Khiêm từ đầu đến chân như đang định giá một món hàng rẻ tiền. — Trông thư sinh đấy. Hy vọng cậu dạy chữ thì giỏi, chứ đừng dạy những thứ ngoài luồng.

Khiêm cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Bản năng đàn ông của anh bị đè bẹp dưới uy thế của người chồng chính thức. Anh chỉ biết cúi đầu chào xã giao, nhưng đôi tay đan chặt sau lưng đang run lên vì phẫn nộ và nhục nhã.

Suốt buổi học hôm đó, Thục Anh không hề ghé qua phòng đọc sách. Thay vào đó, Khiêm nghe thấy tiếng cười nói từ phòng ngủ của họ, tiếng mở sâm panh và cả những âm thanh thân mật khiến anh như phát điên. Cơn ghen tuông nung nấu trong lòng anh giờ đây trở thành một khối thuốc nổ chỉ chực chờ bùng phát.

10 giờ tối, khi Khiêm định ra về, Thục Anh bất ngờ xuất hiện ở hành lang tối. Cô kéo anh vào căn phòng chứa đồ chật hẹp dưới gầm cầu thang. Không gian tối tăm, nồng mùi gỗ cũ và bụi bặm.

— Chị định làm gì? — Khiêm gằn giọng, cố đẩy cô ra — Để chồng chị thấy thì sao?

Thục Anh không trả lời, cô áp sát cơ thể mình vào anh, đôi bàn tay mảnh khảnh luồn vào tóc anh, kéo đầu anh xuống để thực hiện một nụ hôn mãnh liệt đến mức đau đớn. Nụ hôn này không có sự ngọt ngào, chỉ có sự điên cuồng và sợ hãi.

— Anh ấy sẽ ở lại đây một tuần. — Cô thì thầm, hơi thở dồn dập — Cậu phải cẩn thận. Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó trước mặt anh ấy.

— Chị sợ hắn đến thế sao? — Khiêm thô bạo xoay người cô lại, ép cô vào vách gỗ.

Sự hiện diện của người chồng ở phòng bên cạnh, chỉ cách một lớp tường, khiến sự kịch tính và khoái cảm tội lỗi được đẩy lên mức tột cùng. Trong bóng tối của căn phòng chật hẹp, Khiêm bắt đầu chiếm lấy cô một cách cuồng nhiệt và giận dữ. Anh muốn dùng sự va chạm thể xác này để xóa đi dấu vết của người đàn ông kia, để khẳng định rằng dù thế giới ngoài kia cô thuộc về ai, thì trong bóng tối này, cô chỉ là của anh.

Thục Anh rên rỉ nghẹn ngào, cô đưa tay bịt chặt miệng mình để tiếng động không thoát ra ngoài. Sự mạo hiểm khi có thể bị chồng phát hiện bất cứ lúc nào khiến cơ thể cô run rẩy theo từng nhịp chuyển động của Khiêm. Trong không gian hẹp, hơi nóng tỏa ra từ hai cơ thể hòa quyện, mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi nhục dục tạo nên một bầu không khí đặc quánh.

— Khiêm... dừng lại... anh ấy sẽ nghe thấy... — Cô thào thào, nhưng đôi chân lại quấn chặt lấy eo anh không rời.

Khiêm không dừng lại. Anh càng lúc càng hoang dại hơn, như thể đây là lần cuối cùng anh được chạm vào cô. Mỗi lần chuyển động là một sự thách thức đối với bóng ma đang hiện hữu ở phòng khách. Anh muốn cô nhớ rằng, người đàn ông mang lại cho cô cảm giác thực sự là anh, chứ không phải gã chồng quyền lực nhưng khô khan kia.

Khi mọi thứ kết thúc, họ đứng lặng trong bóng tối, chỉ có tiếng hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng mưa rơi trên mái tôn gác mái. Thục Anh vội vàng chỉnh lại quần áo, cô tát nhẹ vào mặt Khiêm, một cái tát đầy yêu đương nhưng cũng đầy cảnh cáo.

— Cậu điên thật rồi. Nếu anh ấy thấy, cả hai chúng ta sẽ chết.

Khiêm nhìn cô rời đi, biến mất sau cánh cửa hầm tối. Anh đứng một mình giữa đống đồ cũ, cảm nhận vị mặn của mồ hôi và vị đắng của sự thật. "Bản giao kèo" này giờ đây không còn là trò chơi giữa hai người, mà đã biến thành một cuộc chiến sinh tử, nơi anh là kẻ không có gì để mất, còn cô là kẻ có quá nhiều thứ để bảo vệ.

Bước ra khỏi biệt thự, Khiêm nhìn lên cửa sổ tầng hai nơi ánh đèn vàng vẫn sáng. Anh biết, tuần lễ này sẽ là những ngày địa ngục, nơi dục vọng và sự ghen tuông sẽ thiêu rụi mọi lý trí còn sót lại trong anh.