MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhu Nhân Sa NgãChương 7

Phu Nhân Sa Ngã

Chương 7

1,556 từ · ~8 phút đọc

Ánh trăng đêm nay bị mây đen che khuất, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ phản chiếu lên cửa kính căn biệt thự Thăng Long. Gia Khiêm bước đi trên hành lang tầng hai, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng không phải vì gió máy điều hòa, mà vì sự tĩnh lặng đến bất thường của ngôi nhà. Ông Hoàng, chồng của Thục Anh, sáng nay đã tuyên bố sẽ bay đi Singapore trong ba ngày để ký kết một hợp đồng béo bở. Sự rời đi của hắn giống như việc mở toang cánh cửa lồng cho hai kẻ khát tình, nhưng với một người bản tính đa nghi như Khiêm, anh luôn cảm thấy có một đôi mắt vô hình đang dõi theo từng bước chân mình.

Khiêm gõ cửa phòng ngủ của Thục Anh. Cánh cửa không khóa, chỉ khép hờ như một lời mời gọi đầy tội lỗi. Bên trong, không gian nồng nàn mùi hương hoa ly – loài hoa tượng trưng cho sự thanh cao nhưng lại được đặt trong một căn phòng ngập ngụa dục vọng cấm kỵ. Thục Anh đang đứng bên cửa sổ, chiếc váy ngủ bằng lụa màu ngọc trai tuột xuống khỏi một bên vai, để lộ làn da trắng ngần dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Cô quay lại, đôi mắt phượng vương một chút lo âu nhưng nhanh chóng bị sự khao khát lấp đầy.

— Anh ấy đi rồi chứ? — Khiêm khàn giọng hỏi, anh tiến lại gần, đôi bàn tay gầy guộc nhưng mạnh mẽ của chàng trai trẻ ôm lấy vòng eo mềm mại của người đàn bà trưởng thành.

— Chuyến bay đã cất cánh từ hai tiếng trước. — Thục Anh thầm thì, cô áp mặt vào lồng ngực ấm áp của Khiêm, hít hà mùi hương nam tính thanh sạch mà cô hằng khao khát giữa những ngày sống cạnh người chồng già nua, gia trưởng. — Em sợ lắm Khiêm ạ. Cảm giác như Hoàng chưa bao giờ thực sự rời khỏi căn nhà này.

Khiêm không trả lời bằng lời nói. Anh nâng cằm cô lên, đặt một nụ hôn nồng cháy nhưng mang theo sự chiếm hữu điên cuồng. Anh muốn dùng sức mạnh của tuổi trẻ để xua tan đi bóng ma của người chồng kia trong tâm trí cô. Đôi bàn tay anh bắt đầu tháo bỏ những rào cản cuối cùng của lớp lụa mỏng manh. Mỗi tấc da thịt lộ ra đều như một mồi lửa thiêu rụi lý trí của gã sinh viên nghèo. Trong bóng tối của căn phòng vương giả, họ quấn lấy nhau như hai loài dây leo bám chặt vào một thân cây mục nát, cố gắng tìm kiếm nhựa sống từ sự va chạm xác thịt.

Tuy nhiên, Khiêm không hề biết rằng, ở một khách sạn sang trọng cách đó không xa, Hoàng đang ngồi trước màn hình laptop với một nụ cười nham hiểm. Hắn không hề đi Singapore. Cái bẫy đã được giăng ra từ lúc hắn cố tình nhắc về việc "gia sư không nên dạy những thứ ngoài luồng". Một chiếc camera siêu nhỏ được giấu kín sau kẽ hở của chiếc đồng hồ cổ trên kệ sách đang truyền trực tiếp từng hình ảnh trần trụi, từng tiếng thở dốc dồn dập của vợ hắn và gã tình nhân trẻ tuổi. Hoàng nhấp một ngụm rượu mạnh, ánh mắt hằn lên những tia máu. Hắn không định vào bắt quả tang ngay lập tức. Hắn muốn tận hưởng sự nhục nhã của Thục Anh đến tận cùng, muốn có đủ bằng chứng để khiến cô phải ra đi với hai bàn tay trắng, và khiến gã sinh viên kia phải trả giá bằng cả tương lai.

Lúc này, tại biệt thự, cuộc hoan lạc đã đẩy lên đến đỉnh điểm. Khiêm xoay người Thục Anh lại, ép cô vào tấm gương lớn ở góc phòng. Trong gương, hình ảnh hai cơ thể đang giao thoa hiện lên rõ nét, trần trụi và đầy hoang dại. Thục Anh nhìn chính mình trong gương, nhìn thấy sự sa ngã của một phu nhân danh giá dưới tay một kẻ làm thuê, nhưng chính sự hạ nhục đó lại mang đến cho cô một khoái cảm tột độ. Cô cắn chặt môi để không thốt ra những tiếng rên rỉ quá lớn, đôi bàn tay bấu chặt vào cạnh bàn trang điểm đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.

— Khiêm... anh có yêu em không? Hay chỉ là vì số tiền đó? — Cô thảng thốt hỏi giữa những nhịp thở dồn dập.

Khiêm dừng lại một nhịp, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt cô qua tấm gương. Sự cương nghị vốn có giờ đây nhuốm màu tình ái mãnh liệt. — Nếu vì tiền, tôi đã không liều mạng để ở lại đây đêm nay. Thục Anh, chị biết rõ câu trả lời mà.

Anh tiếp tục chiếm lấy cô bằng một sự cuồng nhiệt đầy giận dữ, như thể đang đáp trả lại tất cả những bất công của số phận đã đẩy anh vào hoàn cảnh này. Sự kích thích của không gian lén lút, sự mạo hiểm khi làm điều cấm ngay tại nơi trú ngụ của kẻ thù khiến mọi tế bào trong cơ thể Khiêm như bùng nổ. Anh không còn là chàng sinh viên nhút nhát của những ngày đầu. Dục vọng và quyền lực từ việc sở hữu người đàn bà này đã biến anh thành một người đàn ông thực thụ, hoang dã và không biết sợ hãi.

Bất chợt, điện thoại của Thục Anh trên bàn trang điểm rung lên báo có tin nhắn. Một dòng chữ hiện lên trên màn hình khóa: "Chúc em một đêm ngon giấc, vợ yêu. Anh đang xem một bộ phim rất hay."

Thục Anh rùng mình, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khiến cô bừng tỉnh khỏi cơn mê. Cô đẩy Khiêm ra, đôi mắt mở to hãi hùng nhìn về phía chiếc đồng hồ cổ. Bản năng của một người đàn bà sống nhiều năm trong sự kìm kẹp của Hoàng giúp cô nhận ra điều bất thường. Cô run rẩy chỉ tay về phía chiếc kim đồng hồ đang nhích từng chút một.

— Có cái gì đó... Khiêm, có cái gì đó ở đó!

Khiêm vội vàng mặc quần áo, anh tiến lại gần chiếc kệ sách. Với đôi mắt tinh tường của một sinh viên y khoa, anh nhanh chóng phát hiện ra một vệt sáng xanh li ti ẩn hiện sau kẽ hở. Tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh thô bạo giật chiếc đồng hồ xuống, nghiền nát nó dưới gót chân. Chiếc camera vỡ vụn, để lộ bản mạch nhỏ xíu đang chớp tắt những tia sáng cuối cùng.

Sự tĩnh lặng quay trở lại, nhưng giờ đây nó mang hơi thở của cái chết. Thục Anh ngã quỵ xuống sàn, hai tay ôm lấy mặt khóc không thành tiếng. Sự thật tàn khốc đã bày ra trước mắt: Hoàng biết tất cả. Hắn đã xem hết cuộc vui của họ từ đầu đến cuối. Bản giao kèo lúc nửa đêm này không còn là bí mật, mà đã trở thành bản án tử treo trên đầu cả hai.

Gia Khiêm đứng lặng giữa căn phòng ngổn ngang. Anh nhìn người đàn bà mình vừa cuồng nhiệt yêu thương đang run rẩy trong sự tuyệt vọng. Lòng tự trọng và nỗi sợ hãi giao tranh dữ dội trong lòng anh. Nếu anh chạy trốn ngay bây giờ, anh có thể giữ được mạng sống, nhưng mẹ anh sẽ ra sao? Thục Anh sẽ ra sao?

Anh bước lại gần, quỳ xuống và ôm chặt lấy Thục Anh vào lòng. Ánh mắt anh lúc này không còn sự yếu đuối, mà là một sự quyết liệt đến đáng sợ. — Đừng khóc. Hắn muốn chơi trò mèo vờn chuột, vậy thì chúng ta sẽ chơi đến cùng.

Khiêm biết, từ giây phút này, anh không còn đường lui. Cuộc chiến này không chỉ còn là về tình dục hay tiền bạc, mà là cuộc chiến để sinh tồn. Anh bắt đầu thu dọn lại căn phòng, xóa sạch những dấu vết còn sót lại, dù anh biết camera đã ghi lại tất cả. Trong bóng tối, hai linh hồn tội lỗi đang cùng nhau vạch ra một kế hoạch điên rồ nhất để đối đầu với con quái vật mang tên Hoàng.

Phía sau cánh cổng biệt thự, cơn mưa bắt đầu rơi nặng hạt hơn, xóa nhòa đi những dấu chân của Khiêm trên lối vào, nhưng không thể xóa nhòa đi sự thật rằng cuộc đời của họ đã chính thức rơi vào hố sâu của định mệnh. Đêm thứ bảy này, bản giao kèo không chỉ được ký bằng xác thịt, mà bắt đầu được ký bằng cả sự liều lĩnh của những kẻ không còn gì để mất.

Hoàng ở phía bên kia màn hình, nhìn thấy tín hiệu bị ngắt, hắn chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo vest rồi bước ra ban công. Hắn mỉm cười, một nụ cười lạnh thấu xương. — Trò chơi mới thực sự bắt đầu thôi, cậu sinh viên ạ.