MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhu Nhân Sa NgãChương 8

Phu Nhân Sa Ngã

Chương 8

1,478 từ · ~8 phút đọc

Sự im lặng bao trùm phòng ngủ của Thục Anh sau khi chiếc camera bị nghiền nát dưới gót chân Khiêm mang một vị đắng ngắt. Tiếng mưa bên ngoài xối xả đập vào mặt kính như muốn xé toạc không gian ngột ngạt này. Thục Anh vẫn ngồi bệt dưới sàn, mái tóc mây rũ rượi che khuất gương mặt đang tái dại vì sợ hãi. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, thấm đẫm tấm thảm lông cừu đắt đỏ. Cô biết rõ Hoàng hơn ai hết. Hắn không phải là kẻ sẽ lao vào đánh ghen như những người đàn ông bình thường; hắn là một con rắn độc, thích nhìn con mồi giãy giụa trong sự nhục nhã trước khi tung ra cú cắn chí mạng.

Gia Khiêm đứng đó, lồng ngực vẫn còn phập phồng sau cuộc ân ái đầy biến động. Anh nhìn đống nát vụn của chiếc đồng hồ cổ, rồi nhìn người đàn bà đang sụp đổ trước mặt mình. Một luồng điện mạnh mẽ chạy dọc sống lưng anh. Sự sợ hãi ban đầu dần bị thay thế bởi một ý chí sinh tồn mãnh liệt. Anh không còn là gã sinh viên nhút nhát của ngày đầu bước chân vào biệt thự. Bản năng bảo vệ người phụ nữ của mình – dù là trong một mối quan hệ sai trái – đã trỗi dậy, lấn át cả nỗi lo về tương lai.

Khiêm bước tới, quỳ xuống trước mặt Thục Anh, dùng đôi bàn tay thô ráp của mình nâng gương mặt cô lên. Ánh mắt anh xoáy sâu vào đôi mắt đang hoảng loạn của cô, truyền vào đó một sự kiên định đến lạ lùng.

— Nghe này, Thục Anh. Nhìn thẳng vào tôi. Chúng ta không có thời gian để khóc. Hắn đã thấy, điều đó không thể thay đổi. Nhưng hắn vẫn chưa xuất hiện ở đây, nghĩa là hắn đang đợi. Hắn muốn chúng ta tự hủy hoại mình trước khi hắn ra tay.

Thục Anh nấc nghẹn, giọng run rẩy: — Anh không hiểu đâu... Hoàng sẽ giết anh. Anh ấy sẽ dùng những hình ảnh đó để tống anh vào tù, để bôi nhọ em... Em sẽ mất cu Bin, mất tất cả...

— Em sẽ không mất gì cả. — Khiêm gằn giọng, lần đầu tiên anh xưng "anh - em" một cách tự nhiên nhất. — Hắn có bằng chứng, nhưng chúng ta cũng có thể có bằng chứng của riêng mình. Hắn nói hắn đi Singapore, nhưng thực tế hắn lại ở đây để đặt camera giấu kín. Việc quay lén người khác, kể cả vợ mình, trong không gian riêng tư là phạm pháp. Chúng ta sẽ dùng chính sự biến thái của hắn để ép hắn phải im lặng.

Thục Anh nhìn Khiêm, sự bàng hoàng hiện rõ trên mặt. Cô chưa bao giờ thấy khía cạnh này của anh – một sự sắc sảo và lanh lẹ vượt xa cái mác "gia sư thư sinh".

Để trấn an cô, Khiêm kéo cô vào lòng, ôm chặt. Trong bóng tối của căn phòng, khi sự nguy hiểm đang cận kề, một loại cảm xúc mới lạ nảy mầm giữa họ. Nó không còn đơn thuần là dục vọng hay bản giao kèo đổi tiền lấy xác thịt, mà là sự gắn kết của hai kẻ cùng chung một chiến tuyến. Sự va chạm cơ thể lúc này mang theo một hơi ấm vỗ về, một sự tin cậy tuyệt đối. Khiêm hôn nhẹ lên trán cô, rồi bắt đầu thu dọn hiện trường một cách bình tĩnh. Anh lau sạch dấu vết trên gương, sắp xếp lại ga giường, xóa đi mùi hương của hoan lạc còn sót lại.

Nhưng trò chơi mèo vờn chuột của Hoàng vẫn chưa kết thúc. Ngay lúc Khiêm định đưa Thục Anh rời khỏi phòng để trấn tĩnh, tiếng chuông điện thoại bàn trong phòng ngủ bất chợt vang lên. Âm thanh ấy sắc lẹm, xé toạc không gian đêm khuya. Cả hai đứng khựng lại, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Thục Anh nhìn cái máy điện thoại như nhìn một con quái vật.

— Nghe đi. — Khiêm ra hiệu, anh đứng sát sau lưng cô, đặt tay lên vai cô như một điểm tựa vững chắc.

Thục Anh run rẩy nhấc máy. Đầu dây bên kia là một khoảng lặng kéo dài năm giây, rồi giọng nói trầm đục của Hoàng vang lên, bình thản đến đáng sợ: — Bộ phim hay quá, em yêu. Cậu sinh viên y khoa đó có vẻ rất hiểu biết về cơ thể phụ nữ nhỉ? Đặc biệt là những chỗ mà anh chưa bao giờ chạm tới được...

Thục Anh bặm môi đến bật máu để không bật khóc: — Anh muốn gì?

— Muốn gì à? — Hoàng cười khẩy — Anh muốn xem cậu ta sẽ làm gì tiếp theo khi không còn camera. Đừng sợ, anh chưa về ngay đâu. Anh muốn em hãy tận hưởng nốt những giờ phút cuối cùng của sự tự do. Hãy nói với cậu ta, tiền viện phí của mẹ cậu ta... anh đã thanh toán hết rồi. Xem như là tiền cát-xê cho màn trình diễn vừa rồi.

Hoàng cúp máy. Thục Anh chết lặng, chiếc điện thoại tuột khỏi tay rơi xuống sàn. Câu nói cuối cùng của hắn như một nhát dao chí mạng đâm vào lòng tự trọng của Khiêm. Hắn không chỉ nhục mạ họ, hắn còn dùng tiền để khẳng định quyền sở hữu tối thượng của mình. Hắn muốn Khiêm hiểu rằng, dù Khiêm có làm tình với vợ hắn đi chăng nữa, thì mạng sống của mẹ Khiêm vẫn nằm trong túi tiền của hắn.

Cơn giận dữ bùng nổ trong mắt Khiêm. Anh không còn cảm thấy mình là một nạn nhân nữa. Anh cảm thấy mình như một chiến binh bị dồn vào đường cùng. Anh quay sang Thục Anh, ánh mắt rực lửa: — Hắn muốn chơi, tôi sẽ chơi tới cùng. Thục Anh, chị có dám đặt cược vào tôi không?

— Anh định làm gì? — Cô thảng thốt.

— Hắn đang ở khách sạn gần đây, chắc chắn là vậy để có thể quan sát camera ổn định nhất. Tôi sẽ tìm ra hắn. Nếu hắn có clip, tôi sẽ có được thứ khác từ hắn. — Khiêm nói, trí não anh hoạt động hết công suất. Anh nhớ lại những lần nhìn thấy tài liệu trên bàn làm việc của Hoàng, những con số mờ ám về việc trốn thuế và các giao dịch chuyển tiền ra nước ngoài mà anh vô tình lướt qua khi dạy học cho Bin.

Trong sự căng thẳng tột độ, dục vọng lại một lần nữa trỗi dậy như một cách để họ giải tỏa áp lực. Khiêm đẩy Thục Anh xuống chiếc ghế bành, anh chiếm lấy cô một lần nữa, nhưng lần này không phải là sự hưởng thụ, mà là một sự thề nguyền. Mỗi động tác đều mang theo sự quyết liệt, như thể anh đang trút hết mọi sự uất hận và quyết tâm vào cơ thể người đàn bà này. Trong bóng tối, tiếng thở dốc hòa cùng tiếng mưa rào, tạo nên một bản giao hưởng của sự phản kháng. Thục Anh ôm chặt lấy Khiêm, cô không còn sợ hãi nữa. Sự điên rồ của anh đã tiếp thêm sức mạnh cho cô. Nếu phải xuống địa ngục, cô cũng sẽ đi cùng người đàn ông này.

Trận hoan lạc trong cơn tuyệt vọng kéo dài đến tận 3 giờ sáng. Khi Khiêm mặc lại quần áo, anh trông già dặn và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Anh cầm lấy điện thoại của mình, thực hiện một vài thao tác kỹ thuật mà một sinh viên giỏi như anh thừa sức làm để định vị cuộc gọi vừa rồi.

— Ở lại đây, khóa chặt cửa. Không ai được vào ngoại trừ tôi. — Khiêm dặn dò.

Anh bước ra khỏi biệt thự dưới cơn mưa tầm tã. Bóng dáng thư sinh biến mất trong màn đêm, thay vào đó là một bóng đen đầy sát khí. Anh đi thẳng đến khách sạn Park Royal nằm cách đó ba dãy phố – nơi Hoàng thường xuyên tiếp khách. Anh biết mình đang dấn thân vào nguy hiểm, nhưng anh cũng biết, đây là cách duy nhất để bản giao kèo lúc nửa đêm này có một cái kết khác.

Ở phía bên kia, trong căn phòng tổng thống của khách sạn, Hoàng đang ngồi nhìn ra cửa sổ, nhâm nhi ly rượu whisky. Hắn đang đợi con mồi tự tìm đến cửa. Hắn nghĩ mình là thợ săn, nhưng hắn không biết rằng, con mồi khi bị dồn vào đường cùng sẽ trở thành loài thú dữ tợn nhất.