Nước mưa từ mái tóc Gia Khiêm nhỏ ròng ròng xuống thảm hành lang khách sạn Park Royal, để lại những vệt nước thẫm màu như những vết sẹo dài. Anh đứng trước cửa phòng 2002 – căn phòng tổng thống sang trọng nhất. Khiêm không gõ cửa theo cách của một kẻ yếu thế. Anh nhấn chuông, một hồi dài, khô khốc và đầy thách thức.
Cánh cửa mở ra. Hoàng đứng đó, vẫn trong bộ đồ lụa mặc nhà đắt tiền, trên tay là ly whisky hổ phách. Hắn không ngạc nhiên, chỉ nhếch môi cười, một nụ cười chứa đựng sự khinh miệt dành cho một kẻ mà hắn tin rằng chỉ cần búng tay là có thể bóp nát.
— Cậu đến nhanh hơn tôi tưởng đấy, "thầy giáo". Vào đi, đừng để hơi lạnh làm hỏng bộ óc thiên tài của cậu.
Khiêm bước vào. Không gian phòng khách rộng lớn ngập tràn mùi xì gà nồng đặc. Trên chiếc bàn đá cẩm thạch, chiếc laptop vẫn đang mở, nhưng màn hình giờ đây chỉ còn là một màu đen sẫm. Hoàng thong thả ngồi xuống ghế bành, gác chân lên bàn, điềm nhiên như đang tiếp một vị khách dưới tầm.
— Cậu muốn gì ở đây? Van xin tôi xóa clip? Hay muốn tôi trả thêm tiền cho màn trình diễn "mãn nhãn" tối nay? — Hoàng nhấp một ngụm rượu, đôi mắt sắc lạnh xoáy vào Khiêm. — Cậu nên biết, chỉ cần tôi nhấn một phím Enter, ngày mai cái tên Gia Khiêm sẽ biến mất khỏi ngành y, và mẹ cậu sẽ bị đuổi ra khỏi bệnh viện ngay lập tức.
Khiêm không hề run sợ. Anh không ngồi xuống theo lời mời, mà đứng sừng sững đối diện với Hoàng. Ánh mắt anh lúc này lạnh lùng và cương nghị đến mức khiến Hoàng phải hơi nheo mắt lại.
— Tôi không đến đây để van xin. — Khiêm cất giọng, bình thản một cách đáng sợ. — Tôi đến để đưa cho ông một giao kèo mới. Ông có clip của chúng tôi, đúng. Nhưng tôi có thứ mà ông sẽ phải đánh đổi cả sự nghiệp, thậm chí là vài chục năm trong tù để giữ bí mật.
Hoàng cười thành tiếng, một điệu cười đầy vẻ giễu cợt: — Cậu có cái gì? Vài tờ hóa đơn rác hay những lời đàm tiếu của đám người giúp việc?
— Không. — Khiêm lấy từ trong túi áo ra một chiếc thẻ nhớ nhỏ. — Tôi có dữ liệu từ máy tính của ông tại nhà. Trong những buổi dạy học cho Bin, ông thường để máy tính ở phòng đọc sách mà không khóa. Là một sinh viên Y khoa, tôi có thói quen quan sát rất kỹ. Những con số chuyển tiền qua các tài khoản ma ở đảo Cayman, những hợp đồng khai khống vật tư xây dựng cho dự án Thăng Long... ông nghĩ sao nếu những thứ này nằm trên bàn của cơ quan điều tra kinh tế vào sáng mai?
Nụ cười trên mặt Hoàng khựng lại. Hắn đặt ly rượu xuống bàn một cách nặng nề. Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa sổ tầng cao. Hoàng bắt đầu nhìn Khiêm với ánh mắt khác — không còn là nhìn một gã sinh viên nghèo, mà là nhìn một đối thủ thực sự nguy hiểm.
— Cậu nghĩ cậu có thể ra khỏi đây an toàn với cái thẻ đó sao? — Hoàng gằn giọng, bàn tay hắn bắt đầu siết chặt thành nắm đấm.
— Tôi đã thiết lập một email tự động. — Khiêm tiến lên một bước, áp sát vào bàn làm việc của Hoàng. — Nếu trước 6 giờ sáng mai tôi không xác nhận mật mã, toàn bộ dữ liệu này sẽ được gửi đến ba tòa soạn báo lớn nhất và thanh tra thuế. Ông có thể giết tôi, nhưng ông sẽ mất tất cả. Sự nghiệp, danh tiếng, và cả đứa con trai mà ông hằng tự hào.
Sự kịch tính dâng lên đến nghẹt thở. Hoàng đứng bật dậy, hắn lao tới tóm lấy cổ áo Khiêm, ép mạnh anh vào tường. Sức mạnh của một người đàn ông trung niên đầy thịnh nộ khiến Khiêm cảm thấy nghẹt thở, nhưng anh vẫn không hề lùi bước. Anh nhìn thẳng vào mắt Hoàng, ánh mắt đầy sự thách thức và khinh rẻ.
— Đánh đi. Giết tôi đi nếu ông dám. — Khiêm thì thầm qua kẽ răng. — Nhưng hãy nhớ, Thục Anh không còn sợ ông nữa. Khi người ta đã mất đi danh dự, họ sẽ không còn gì để sợ hãi. Cô ấy sẵn sàng cùng tôi đi xuống địa ngục để kéo ông theo.
Cánh tay của Hoàng run lên. Hắn nhận ra mình đã sai lầm khi đánh giá thấp gã sinh viên này. Khiêm không chỉ có gan, mà còn có cả sự tính toán lạnh lùng. Hắn từ từ nới lỏng tay ra, hơi thở dồn dập vì tức tối.
— Cậu muốn gì? — Hoàng hỏi, giọng hắn giờ đây tràn ngập sự uất hận.
— Thứ nhất, xóa sạch toàn bộ clip và các bản sao lưu trước mặt tôi. Thứ hai, ký đơn ly hôn tự nguyện, để Thục Anh ra đi với đầy đủ quyền lợi và quyền nuôi con. Thứ ba, mẹ tôi phải được phẫu thuật và chăm sóc tốt nhất mà không có bất kỳ sự can thiệp nào từ ông. — Khiêm rành rọt từng chữ.
Hoàng nhìn Khiêm, rồi nhìn ra cửa sổ. Hắn biết mình đã rơi vào thế cờ tàn. Hắn có thể tiêu diệt Khiêm, nhưng cái giá phải trả là vương quốc mà hắn đã dành cả đời để gây dựng.
— Được. Cậu giỏi lắm, Gia Khiêm. — Hoàng nghiến răng. — Nhưng cậu nên nhớ, Thục Anh là loại đàn bà không bao giờ thỏa mãn. Hôm nay cô ta yêu cậu vì cậu trẻ, ngày mai cô ta sẽ lại tìm một kẻ trẻ hơn. Cậu đang đánh đổi mạng sống cho một thứ phù du.
— Đó là chuyện của tôi. — Khiêm lạnh lùng đáp.
Trong căn phòng hạng sang ấy, một cuộc chuyển giao quyền lực kỳ lạ đã diễn ra. Hoàng buộc phải mở máy tính, xóa đi những hình ảnh nhạy cảm dưới sự giám sát của Khiêm. Mỗi file bị xóa là một phần xiềng xích trên cổ Thục Anh được gỡ bỏ. Tuy nhiên, trong bóng tối của lòng tham và thù hận, Hoàng vẫn kịp giữ lại một tia hy vọng cuối cùng — một bí mật mà Khiêm chưa hề hay biết.
Khi Khiêm bước ra khỏi khách sạn, trời đã hửng sáng. Cơn mưa đã dứt, để lại bầu không khí trong vắt. Anh đứng giữa phố, cảm nhận sự mệt mỏi rã rời đang xâm chiếm cơ thể, nhưng lòng anh nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Anh đã thắng vòng đầu tiên.
Anh quay trở lại biệt thự. Thục Anh đang ngồi đợi ở sảnh, gương mặt hốc hác vì thức trắng đêm. Khi thấy anh bước vào, cô lao tới ôm chầm lấy anh. Trong ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh, họ không nói lời nào, chỉ có nhịp tim đập cùng một nhịp của hai kẻ vừa từ cõi chết trở về.
Khiêm bế Thục Anh lên phòng. Đêm nay, cuộc ân ái của họ mang một màu sắc hoàn toàn khác. Không còn là sự vụng trộm, không còn là sự trốn tránh bóng ma của Hoàng. Nó là một sự ăn mừng chiến thắng, một sự khẳng định tự do. Trong căn phòng giờ đây đã sạch bóng những chiếc camera giấu kín, họ chiếm lấy nhau bằng tất cả sự chân thành và mãnh liệt nhất. Mỗi cái chạm, mỗi nụ hôn đều mang theo vị ngọt của sự tự do mà họ vừa giành giật được từ tay quỷ dữ.
Nhưng, khi Thục Anh ngủ thiếp đi trong vòng tay anh, Khiêm nhìn ra phía cửa sổ. Anh biết, Hoàng sẽ không bao giờ để yên như vậy. Bản giao kèo lúc nửa đêm này mới chỉ bắt đầu một chương mới, nguy hiểm và khốc liệt hơn nhiều.