MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhu Nhân Sa NgãChương 10

Phu Nhân Sa Ngã

Chương 10

1,207 từ · ~7 phút đọc

Hừng đông hắt những tia sáng yếu ớt qua rèm cửa phòng ngủ, soi rõ gương mặt Thục Anh đang say ngủ trong vòng tay Gia Khiêm. Đêm qua là đêm đầu tiên họ ngủ một giấc không mộng mị, không còn bóng ma của Hoàng ám ảnh trong từng hơi thở. Khiêm nhìn người đàn bà của mình, lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp: vừa là sự chiếm hữu nồng nàn, vừa là niềm tự hào của một kẻ chiến thắng. Nhưng sự bình yên đó chỉ kéo dài đến 8 giờ sáng, khi tiếng chuông cửa biệt thự vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

Một bưu tá giao đến một phong bì màu xám, không ghi tên người gửi, chỉ có dòng chữ: "Gửi phu nhân Thục Anh – Bí mật của mười năm trước."

Khiêm nhận phong bì từ tay người giúp việc với một linh cảm chẳng lành. Anh mang lên phòng. Thục Anh lúc này đã tỉnh, cô khoác chiếc áo choàng lụa, đôi mắt vẫn còn vương chút dư vị của cuộc hoan lạc đêm qua. Khi nhìn thấy chiếc phong bì, sắc mặt cô đột ngột chuyển sang tái mét. Đôi tay thon dài của cô run rẩy khi xé lớp giấy nhám.

Bên trong là một tờ kết quả xét nghiệm ADN đã úa màu và một tấm hình cũ. Khi Thục Anh đọc xong những dòng chữ trên đó, tờ giấy tuột khỏi tay cô, rơi xuống sàn như một chiếc lá khô. Cô đổ ập xuống giường, hơi thở dồn dập, hai tay ôm lấy đầu như muốn trốn tránh thực tại.

Khiêm nhặt tờ giấy lên. Tim anh như ngừng đập khi đọc dòng kết luận: Xác suất quan hệ huyết thống giữa ông Hoàng và đứa trẻ (Bin) là 0%. Kèm theo đó là tấm hình Thục Anh đứng cạnh một người đàn ông lạ mặt với gương mặt có nhiều nét tương đồng kinh ngạc với Bin.

— Thục Anh... chuyện này là sao? — Khiêm bàng hoàng hỏi, giọng anh lạc đi.

Thục Anh ngước nhìn anh, đôi mắt đẫm lệ và tràn ngập sự tuyệt vọng. Cô cười trong cay đắng, một điệu cười xé lòng: — Hóa ra... Hoàng biết tất cả từ lâu rồi. Hắn giữ kín bí mật này mười năm qua không phải vì yêu em, mà là để chờ đợi giây phút này... để giết chết em bằng sự thật. Bin... không phải con của hắn.

Căn phòng vốn dĩ nồng nàn mùi hương yêu đương giờ đây lạnh lẽo như một hầm băng. Khiêm đứng lặng người. Bản giao kèo mà anh dùng tính mạng để đánh đổi, quyền nuôi con mà Thục Anh vừa giành được từ Hoàng... tất cả bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Theo pháp luật, nếu Bin không phải con ruột của Hoàng, và nếu hắn chứng minh được Thục Anh đã lừa dối hắn suốt mười năm qua, cô sẽ mất trắng mọi thứ, thậm chí là đối mặt với tội lừa đảo và tước đoạt tài sản.

Sự kịch tính dâng lên khi điện thoại của Khiêm nhận được một tin nhắn thoại từ số máy lạ. Là giọng nói nhếch mép của Hoàng: "Cậu sinh viên, cậu nghĩ cậu thắng tôi sao? Cái thẻ nhớ đó chẳng là gì so với bí mật mà cậu đang cầm trên tay đâu. Tôi đã nuôi con của một gã khác suốt mười năm, và bây giờ, tôi muốn xem cậu sẽ 'bảo vệ' người đàn bà dối trá đó như thế nào trước tòa án và dư luận."

Cơn giận dữ và sự thất vọng bùng nổ trong lòng Khiêm. Anh nhìn Thục Anh – người đàn bà anh vừa tôn thờ như một nữ thần – giờ đây lại hiện ra với một quá khứ đầy dối lừa. Nhưng khi nhìn thấy cô run rẩy, yếu đuối đến tội nghiệp, bản năng đàn ông của anh lại một lần nữa chiến thắng lý trí. Anh lao tới, thô bạo kéo cô đứng dậy, ép cô vào tường.

— Tại sao chị lại lừa hắn? Tại sao chị lại kéo tôi vào vũng bùn này mà không nói thật? — Khiêm gằn giọng, đôi mắt anh đỏ ngầu.

— Vì em sợ! — Thục Anh thét lên, những giọt nước mắt uất hận trào ra. — Em kết hôn với hắn vì gia đình ép buộc, lúc đó em đã mang thai với người yêu cũ. Hoàng biết điều đó, hắn ép em phải cưới để che đậy danh dự cho cả hai nhà, nhưng em không ngờ hắn lại tàn độc đến mức giữ lại tờ giấy này để làm quân bài cuối cùng. Khiêm ơi... em không còn ai ngoài anh cả...

Sự thú nhận đau đớn đó nổ ra như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Trong cơn tuyệt vọng và phẫn nộ, dục vọng lại một lần nữa trỗi dậy như một cách duy nhất để họ bấu víu vào nhau. Khiêm chiếm lấy cô ngay tại chỗ, một cuộc ân ái mang màu sắc của sự trừng phạt và điên rồ. Không có sự dịu dàng, chỉ có sự va chạm bạo liệt giữa hai cơ thể đang đứng bên bờ vực thẳm. Mỗi cái chạm đều mang theo sự oán hận xen lẫn khao khát cháy bỏng. Họ như muốn dùng nỗi đau thể xác để quên đi thực tại nghiệt ngã đang bủa vây.

Trong bóng tối của căn phòng kín, giữa những tiếng thở dốc và rên rỉ nghẹn ngào, Thục Anh ôm chặt lấy tấm lưng rộng của Khiêm. Cô biết, sau đêm nay, họ sẽ phải đối mặt với một cơn bão kinh hoàng nhất. Hoàng đã tung đòn chí mạng, và "bản giao kèo" ban đầu giờ đây đã biến thành một sợi dây thừng thắt chặt cổ cả hai.

Kết thúc trận hoan lạc đẫm nước mắt, Khiêm đứng dậy, mặc lại quần áo. Anh nhìn tờ giấy ADN trên sàn, rồi nhìn Thục Anh đang nằm bất động với đôi mắt vô hồn. Anh nhận ra, nếu muốn cứu cô, anh phải dấn thân sâu hơn vào tội lỗi. Anh không thể dùng chính nghĩa để thắng Hoàng, anh phải trở thành một con quỷ dữ tợn hơn cả hắn.

— Thu dọn đồ đạc đi. — Khiêm lạnh lùng nói. — Chúng ta sẽ đưa Bin đi ngay trong chiều nay. Hắn muốn kiện, cứ để hắn kiện. Nhưng hắn sẽ không bao giờ tìm thấy chúng ta.

Khiêm bước ra khỏi phòng, ánh mắt anh không còn chút thư sinh nào sót lại. Anh nhấc máy gọi cho một người bạn cũ trong giới "ngầm" mà anh từng giúp đỡ khi còn làm thêm ở phòng cấp cứu. Cuộc chiến này không còn là đấu trí trên bàn đàm phán, mà đã chuyển sang một cuộc chạy trốn sinh tồn đầy máu và nước mắt.

Phía bên kia thành phố, Hoàng đang ngồi trong xe hơi, nhìn về phía biệt thự qua ống nhòm. Hắn nhếch môi cười: — Đi đi, chạy đi Khiêm. Để xem cậu đưa cô ta đi được bao xa trước khi đôi bàn tay 'sạch sẽ' của cậu thấm đầy máu.