MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhu Nhân Sa NgãChương 11

Phu Nhân Sa Ngã

Chương 11

1,272 từ · ~7 phút đọc

Chiếc xe cũ nát mà Gia Khiêm thuê vội từ một tay môi giới xe bãi rít lên những tiếng khô khốc khi lao qua những ổ gà trên con đường độc đạo dẫn về phía vùng ven Long An. Ánh đèn pha vàng vọt cắt đôi màn đêm đặc quánh, chỉ để lộ ra những hàng dừa nước đứng im lìm như những bóng ma canh giữ vùng đất chết. Phía sau xe, cu Bin đã ngủ say vì mệt mỏi, còn Thục Anh thì ngồi bất động, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không vô định. Cô đã bỏ lại tất cả: trang sức, những bộ váy lụa satin, danh phận phu nhân tập đoàn danh giá, để đi theo một gã sinh viên tay trắng vào một hành trình không có ngày mai.

Họ dừng lại trước một ngôi nhà gạch cũ kỹ, lọt thỏm giữa một khu vườn nhãn hoang vu. Đây là căn nhà của một người quen cũ mà Khiêm từng cứu mạng trong một ca trực cấp cứu – một kẻ sống ngoài vòng pháp luật. Khiêm tắt máy xe, sự im lặng lập tức ập đến, nặng nề và đáng sợ.

— Đến nơi rồi. Em bế Bin vào trước đi. — Khiêm khàn giọng nói.

Thục Anh lảo đảo bước xuống xe. Căn nhà nồng mùi ẩm mốc và bụi bặm. Không có ánh đèn chùm pha lê, không có người hầu kẻ hạ, chỉ có một ngọn đèn dầu lay lắt đặt trên chiếc bàn gỗ mục. Sau khi đặt Bin nằm ngủ trên chiếc giường tre ọp ẹp ở phòng trong, Thục Anh bước ra hiên nhà, nơi Khiêm đang đứng hút thuốc. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh hút thuốc. Khói thuốc trắng đục hòa vào màn sương đêm, che khuất gương mặt cương nghị đang đanh lại vì lo tính.

Cô tiến lại gần, vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng của anh từ phía sau. Cảm giác ấm áp từ cơ thể Khiêm là thứ duy nhất giúp cô tin rằng mình vẫn còn sống, rằng đây không phải là một cơn ác mộng.

— Khiêm... chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo? Nếu Hoàng báo cảnh sát về tờ giấy ADN đó, nếu hắn nói em bắt cóc con... — Giọng Thục Anh run lên bần bật.

Khiêm xoay người lại, vứt điếu thuốc xuống đất, dùng chân di nát. Anh nhìn sâu vào đôi mắt chứa chan nước mắt của người đàn bà mình yêu. Sự thật về Bin đã từng là một cú sốc, nhưng giờ đây, nó lại trở thành sợi dây trói chặt anh vào định mệnh của cô. Anh không còn quan tâm Bin là con ai, anh chỉ biết người đàn bà này đã vì anh mà từ bỏ vương quốc của mình.

— Hắn sẽ không báo cảnh sát ngay đâu. — Khiêm thì thầm, bàn tay thô ráp vuốt ve đôi má tái nhợt của cô. — Hoàng là kẻ sĩ diện. Hắn muốn hành hạ chúng ta, muốn nhìn thấy chúng ta tự diệt vong trong sự nghèo khổ và sợ hãi. Hắn sẽ dùng luật rừng để săn đuổi chúng ta trước khi dùng đến pháp luật. Nhưng em yên tâm, anh đã chuẩn bị rồi.

Trong không gian hoang sơ, giữa tiếng dế mèn kêu rỉ rả và mùi cỏ dại ngai ngái, dục vọng một lần nữa trỗi dậy như một liều thuốc tê liệt nỗi đau. Thục Anh nhìn Khiêm, trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu hắt ra từ khe cửa, anh trông giống như một vị thần cứu thế đầy hoang dại. Cô bắt đầu tháo bỏ chiếc áo khoác ngoài, để lộ bờ vai trần dưới ánh trăng mờ.

Cuộc hoan lạc ở chương 11 này không còn mang vẻ sang trọng của biệt thự hay sự mạo hiểm của khách sạn 5 sao. Nó mang màu sắc trần trụi, nguyên thủy và bản năng nhất. Họ không cần giường nệm êm ái, ngay tại hiên nhà gạch cũ, trên nền đất lạnh, họ chiếm lấy nhau như những con thú hoang đang sưởi ấm cho nhau giữa mùa đông giá rét.

Khiêm thô bạo hơn thường lệ. Mỗi động tác của anh đều chứa đựng sự phẫn uất đối với cuộc đời và tình yêu cuồng nhiệt dành cho Thục Anh. Anh chiếm giữ cô như một cách để khẳng định rằng, dù không có tiền bạc, không có địa vị, anh vẫn là người đàn ông duy nhất nắm giữ linh hồn và thể xác của cô. Thục Anh quấn chặt lấy anh, đôi chân trần miết trên nền gạch nhám. Cô rên rỉ trong sự đau đớn và khoái cảm đan xen. Tiếng rên của cô không còn sự kiềm chế của một phu nhân, nó là tiếng kêu gào của một linh hồn vừa thoát khỏi xiềng xích.

Sự va chạm xác thịt giữa không gian hoang vu đẩy cảm xúc của cả hai lên đỉnh điểm. Họ như muốn dùng sự nóng bỏng của cơ thể để thiêu rụi hết những ký ức kinh hoàng về tờ giấy ADN, về nụ cười của Hoàng, về những lo âu của ngày mai. Trong khoảnh khắc đó, thế giới chỉ còn lại hai người. Không có "phu nhân", không có "gia sư", chỉ có một người đàn ông và một người đàn bà đang dùng tất cả những gì còn lại để thuộc về nhau.

Khi mọi thứ lắng xuống, Khiêm bế Thục Anh vào nhà. Họ nằm trên chiếc chiếu cói cũ, hơi thở quyện vào nhau. Thục Anh tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đập đều đặn.

— Nếu ngày mai chúng ta bị bắt... — Cô thào thào.

— Thì chúng ta sẽ bị bắt cùng nhau. — Khiêm cắt lời, anh siết chặt vòng tay. — Nhưng anh hứa, anh sẽ đưa em và Bin ra biển. Ở đó, anh đã liên hệ được một con tàu để sang Campuchia. Chỉ cần qua được biên giới, chúng ta sẽ tự do.

Tuy nhiên, sự tự do ấy vẫn còn quá xa vời. Ngay lúc đó, điện thoại của Khiêm rung lên. Một tin nhắn hình ảnh được gửi tới. Khi mở ra, cả hai đều sững sờ. Đó là bức ảnh chụp cận cảnh biển số chiếc xe cũ mà Khiêm vừa thuê, kèm theo tọa độ gps của ngôi nhà hoang này.

Hoàng đã đến. Hắn không ở Singapore, hắn cũng không ở khách sạn. Hắn đang ở đâu đó quanh đây, trong bóng tối của khu vườn nhãn, dõi theo họ như một bóng ma.

— Hắn đang ở đây... — Thục Anh rùng mình, vội vàng vơ lấy quần áo che thân.

Khiêm bật dậy, vồ lấy con dao găm mà người bạn đã để sẵn dưới gầm bàn. Anh tắt ngọn đèn dầu, căn phòng lập tức rơi vào bóng tối đen kịt. Ngoài kia, tiếng lá khô xào xạc dưới bước chân của ai đó đang tiến lại gần hiên nhà. Trò chơi mèo vờn chuột đã chuyển sang giai đoạn đối đầu trực diện. Không còn là bản giao kèo tình ái, đêm nay sẽ là bản giao kèo bằng máu.

Khiêm ra hiệu cho Thục Anh vào phòng trong bảo vệ Bin, còn anh lặng lẽ tiến ra cửa sau. Ánh trăng hắt lên lưỡi dao thép lạnh lẽo. Gia Khiêm – chàng sinh viên y khoa vốn chỉ quen cứu người, giờ đây đang sẵn sàng để trở thành một kẻ đồ tể nếu đó là cách duy nhất để bảo vệ những gì anh yêu thương.