MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhu Nhân Sa NgãChương 12

Phu Nhân Sa Ngã

Chương 12

1,049 từ · ~6 phút đọc

Trong không gian tối mịt của căn nhà hoang, sự im lặng trở nên đáng sợ đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng mồ hôi lăn dài trên thái dương. Gia Khiêm nép sát vào vách tường gạch mục nát, đôi tai căng ra để phân tích từng tiếng động nhỏ nhất giữa rừng nhãn. Anh cảm nhận được Thục Anh đang nín thở ở phòng trong, đôi bàn tay cô có lẽ đang ôm chặt lấy cu Bin, run rẩy cầu nguyện.

Tiếng lá khô xào xạc ngày một gần. Bước chân đó không hề vội vã, nó chậm rãi, đầy quyền uy và sự tự tin của kẻ cầm chuôi dao. Bất chợt, một ánh đèn pin cực mạnh quét qua khe cửa sổ, cắt đôi bóng tối trong căn phòng khách, rồi dừng lại ngay vị trí chiếc chiếu cói còn vương hơi ấm của cuộc ân ái vừa dứt.

— Khiêm ạ, cậu có một khả năng chọn chỗ ẩn náu thật tệ. Mùi nhục dục của hai người nồng nặc đến mức đứng ở đầu vườn tôi cũng ngửi thấy.

Giọng nói không phải của Hoàng. Đó là giọng của gã đàn ông bí ẩn mà Khiêm từng thấy đứng cạnh lão Hùng trong bữa tiệc – một kẻ chuyên thực hiện những "phi vụ bẩn" cho giới thượng lưu.

Khiêm không trả lời. Anh biết kẻ thù đang cố tình dụ anh lên tiếng để định vị. Anh khẽ dịch chuyển, nhẹ như một bóng ma, luồn qua cửa sau rồi vòng ngược lại phía hông nhà. Trong bóng tối, bản năng của một kẻ từng phải lăn lộn kiếm sống ở những khu ổ chuột trỗi dậy. Khi tên sát thủ vừa định bước chân lên bậc thềm hiên nhà, Khiêm lao ra như một mũi tên.

Một cuộc vật lộn nảy lửa diễn ra giữa nền đất ẩm. Không có súng đạn, chỉ có tiếng hơi thở gắt, tiếng va chạm của da thịt và ánh thép lạnh lẽo của con dao găm. Khiêm dùng hết sức bình sinh, đâm mạnh vào vai gã đàn ông kia. Tiếng gầm rú vì đau đớn vang động cả khu vườn. Tên sát thủ ngã quỵ, nhưng hắn cũng kịp để lại một vết chém dài trên tay Khiêm.

— Chạy đi! Thục Anh, đưa Bin chạy ra xe ngay! — Khiêm hét lớn.

Thục Anh lao ra từ bóng tối, bế xốc cu Bin đang ngái ngủ. Cô nhìn thấy cánh tay đẫm máu của Khiêm dưới ánh trăng, định dừng lại nhưng ánh mắt kiên định của anh đã đẩy cô đi. Cô hiểu rằng, giây phút này, sự chần chừ chính là cái chết.

Khi Khiêm vừa kịp nhảy lên ghế lái và khởi động máy, những ánh đèn pha xe hơi khác cũng bắt đầu xuất hiện từ phía xa, tiến vào khu vườn nhãn. Hoàng không đi một mình, hắn đã huy động cả một lực lượng để bao vây. Chiếc xe cũ của Khiêm rồ ga, húc văng hàng rào gỗ, lao thẳng ra con đường lộ.

Cuộc đua xe trong đêm tối giữa những cung đường ngoằn ngoèo của miền Tây trở nên nghẹt thở. Phía sau, hai chiếc SUV đen bóng của Hoàng đang bám đuổi ráo riết. Thục Anh ôm chặt con ở ghế sau, nước mắt trào ra nhưng cô không dám khóc thành tiếng.

— Chúng ta không đến được biên giới đâu Khiêm... chúng quá đông. — Cô thảng thốt.

Khiêm nhìn vào gương chiếu hậu, ánh mắt anh rực cháy một sự liều lĩnh điên cuồng. Vết thương trên tay anh đang chảy máu nhiều, thấm đẫm tay lái, nhưng anh không cảm thấy đau. Sự hưng phấn từ cuộc chiến và nỗi sợ mất đi Thục Anh đã biến anh thành một kẻ liều mạng.

— Chúng ta sẽ không đi biên giới nữa. Anh sẽ đưa chúng đến một nơi mà tiền của Hoàng không có giá trị.

Anh bất ngờ rẽ ngoặt vào một con đường nhỏ dẫn thẳng ra phía bờ sông Tiền. Phía trước là một bến phà bỏ hoang, nước sông cuồn cuộn chảy trong đêm bão. Khiêm nhấn lút chân ga, chiếc xe lao vút lên cầu tàu cũ nát rồi phanh cháy đường ngay sát mép nước.

Những chiếc xe của Hoàng cũng dừng lại phía sau, vây thành một vòng cung. Hoàng bước xuống xe, thong thả chỉnh lại cổ áo sơ mi, ánh mắt đầy vẻ thắng lợi.

— Hết đường rồi Khiêm. Trả vợ và con lại cho tôi, tôi sẽ để cậu chết nhanh chóng.

Khiêm bước xuống xe, một tay ôm vết thương, tay kia vẫn nắm chặt con dao. Anh nhìn Hoàng, rồi nhìn sang Thục Anh đang bước ra theo mình. Trong giây phút sinh tử ấy, họ nhìn nhau, một cái nhìn chứa đựng tất cả sự yêu thương, tội lỗi và giải thoát.

Thục Anh tiến lại gần Khiêm, cô nắm lấy bàn tay đẫm máu của anh, đối diện với người chồng mười năm của mình. — Hoàng, ông thắng rồi. Ông có thể lấy lại tài sản, lấy lại danh dự. Nhưng ông sẽ không bao giờ có được thứ này.

Cô bất ngờ lôi từ trong túi xách ra tờ kết quả ADN gốc mà cô đã kịp lấy từ bưu phẩm. Trước mặt Hoàng, cô xé nát nó thành từng mảnh vụn rồi ném xuống dòng sông đang chảy xiết. — Bí mật của tôi sẽ chết theo tôi. Ông sẽ mãi mãi sống trong sự hoài nghi rằng cu Bin thực sự là con ai. Đó là hình phạt lớn nhất dành cho ông.

Hoàng gầm lên một tiếng giận dữ, định lao tới nhưng Khiêm đã nhanh hơn. Anh ôm lấy eo Thục Anh, và trước sự ngỡ ngàng của tất cả, cả hai cùng gieo mình xuống dòng nước lũ mênh mông cùng với cu Bin.

Tiếng nước bắn tung tóe át đi tiếng thét của Hoàng. Dưới dòng sông lạnh giá, trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Khiêm và Thục Anh vẫn nắm chặt tay nhau. Dòng nước cuốn họ đi, rời xa bóng tối của biệt thự, rời xa những bản giao kèo xác thịt, đưa họ vào một định mệnh mới mà ở đó, không ai có thể chia lìa.