MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhu Nhân Sa NgãChương 13

Phu Nhân Sa Ngã

Chương 13

1,042 từ · ~6 phút đọc

Tiếng nước sông Tiền gầm thét như muốn nuốt chửng mọi tội lỗi của thế gian. Khi cả ba lao xuống dòng nước lũ, cái lạnh buốt giá của mùa nước nổi lập tức bủa vây, khiến phổi của Gia Khiêm như thắt lại. Nhưng đây không phải là một quyết định tự sát bộc phát. Với kiến thức y khoa và sự tính toán của một kẻ đã bị dồn vào đường cùng, Khiêm biết rằng phía dưới chân phà có một hệ thống bè cá bỏ hoang bị nước dâng che khuất một phần.

Một tay Khiêm ôm chặt lấy cu Bin đã được anh bí mật quấn thêm một lớp phao xốp mỏng bên trong áo khoác, tay kia anh níu chặt lấy cổ tay Thục Anh. Dòng nước xiết đẩy họ trôi đi gần hai trăm mét trước khi Khiêm dùng hết sức bình sinh móc tay vào một sợi dây thừng mục nát của chiếc bè bỏ lại.

Trong bóng tối đen đặc, dưới sự che chở của gầm phà cũ kỹ và những bụi lục bình tây dày đặc, họ im lặng tuyệt đối. Phía trên bờ, tiếng gầm rú của Hoàng và ánh đèn pin quét loạn xạ dần xa dần. Hoàng tin rằng họ đã chết, hoặc ít nhất là không thể sống sót trong dòng nước này.

Khi tiếng xe của Hoàng mất hút trong màn mưa, Khiêm mới dám kéo Thục Anh và cu Bin lên trên sàn gỗ ướt sũng của chiếc bè cá. Thục Anh run cầm cập, quần áo dính sát vào cơ thể để lộ những đường cong run rẩy dưới ánh trăng mờ. Cu Bin may mắn chỉ bị sặc nước nhẹ, đã ngất đi vì quá sợ hãi.

— Chúng ta... còn sống sao? — Thục Anh thào thào, hơi thở trắng xóa giữa đêm lạnh.

— Phải, chúng ta phải sống. — Khiêm nghiến răng, vết thương trên tay anh gặp nước sông giờ đây đau nhức nhối nhưng anh không cho phép mình gục ngã.

Anh dẫn cô vào sâu trong cái chòi canh cá rách nát trên bè. Bên trong chỉ có một ít củi khô dự trữ và mấy tấm chăn cũ bốc mùi nồng nặc. Khiêm nhanh chóng nhóm lên một ngọn lửa nhỏ, đủ để sưởi ấm mà không làm lộ vị trí.

Trong không gian chật hẹp, tối tăm và nồng mùi ẩm mốc của chiếc chòi gỗ, sự sống sót sau cái chết vừa rồi bỗng chốc biến thành một thứ chất xúc tác mãnh liệt. Thục Anh nhìn Khiêm — người đàn ông vừa mới đây thôi còn là gã sinh viên hiền lành, nay lại là kẻ vừa cướp cô ra khỏi tay tử thần. Cô nhìn vết thương đang rỉ máu trên tay anh, lòng đau xót đến cực điểm.

— Để em... em giúp anh. — Cô xé vạt áo lụa của mình, bắt đầu băng bó cho anh.

Sự va chạm của đôi bàn tay run rẩy, hơi ấm từ ngọn lửa bập bùng và cái lạnh lẽo của làn da ướt đẫm tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự khao khát. Khi ranh giới giữa cái chết và sự sống vừa bị xóa nhòa, con người ta thường tìm đến nhau bằng bản năng nguyên thủy nhất để khẳng định rằng mình vẫn còn tồn tại.

Thục Anh rũ bỏ bộ quần áo ướt nhẹp, cơ thể trắng ngần của cô hiện ra dưới ánh lửa cam rực rỡ, đẹp đến mức nghẹt thở giữa bối cảnh hoang tàn này. Khiêm nhìn cô, ánh mắt không còn là sự ghen tuông hay tính toán, mà là một sự chiếm hữu điên cuồng. Anh kéo cô vào lòng, làn da nóng hổi của anh chạm vào sự lạnh giá của cô, tạo nên một sự xung đột cảm giác mãnh liệt.

Cuộc hoan lạc ở chương 13 này mang sắc thái của sự "hồi sinh". Không còn sự tinh tế của biệt thự, không còn sự mạo hiểm của khách sạn, chỉ có sự trần trụi của hai linh hồn vừa bò ra từ cửa tử. Khiêm chiếm lấy cô trên tấm chăn cũ, giữa tiếng sóng vỗ rì rào dưới mạn bè và tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái lá. Thục Anh quấn lấy anh, hơi thở cô dồn dập hòa cùng tiếng gió rít qua khe vách gỗ. Cô rên rỉ, không phải vì đau đớn, mà vì cô muốn cảm nhận từng nhịp đập, từng sự xâm nhập của anh để biết rằng mình không còn là quân cờ của Hoàng, mình đang thuộc về người đàn ông này — người đã vì cô mà trở thành ác quỷ.

Trong cái chòi rách nát ấy, dục vọng bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự thô ráp của sàn gỗ, mùi cỏ dại và vị mặn của nước sông tạo nên một trải nghiệm dục lạc kỳ lạ, đầy bản năng. Khi mọi thứ kết thúc, họ nằm cuộn tròn vào nhau, sưởi ấm cho nhau bằng hơi thở cuối cùng của ngọn lửa sắp tàn.

— Khiêm... sau đêm nay, chúng ta đi đâu? — Thục Anh thì thầm.

— Chúng ta sẽ xuôi theo dòng sông này về hướng biên giới Tây Nam. Anh đã có sắp xếp mới. — Khiêm nhìn ra bóng tối của dòng sông. — Hoàng nghĩ chúng ta đã chết, đó là lợi thế lớn nhất. Chúng ta sẽ biến mất khỏi thế gian này, với những cái tên mới.

Nhưng Khiêm không ngờ rằng, dù Hoàng tin họ đã chết, nhưng cái thẻ nhớ mà anh mang theo — thứ chứa đựng bí mật kinh doanh của Hoàng — đã bị thấm nước sông. Khi anh kiểm tra lại, chiếc thẻ đã hoàn toàn vô dụng.

Vũ khí duy nhất để uy hiếp Hoàng đã mất. Giờ đây, họ thực sự chỉ còn lại hai bàn tay trắng và một mạng sống mong manh đang bị săn đuổi bởi cả bóng tối lẫn ánh sáng. Bản giao kèo lúc nửa đêm đã chuyển sang một chương mới: Không còn là sự trao đổi, mà là cuộc chiến để tìm lại danh tính trong một thế giới không có chỗ cho những kẻ chạy trốn.