MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhu Nhân Sa NgãChương 14

Phu Nhân Sa Ngã

Chương 14

1,109 từ · ~6 phút đọc

Gần 4 giờ sáng, sương mù dày đặc che phủ mặt sông Tiền, biến vạn vật thành những bóng đen lờ mờ. Gia Khiêm dìu Thục Anh và cu Bin rời khỏi chiếc bè cá mục nát, bước lên một con tàu buôn gạo cũ kỹ nhưng có động cơ cực mạnh. Đây là con tàu của "Ông trùm" Bảy Thép – một kẻ chuyên đưa người vượt biên trái phép mà Khiêm đã dùng chút tiền vàng cuối cùng của Thục Anh để mua chuộc.

Con tàu hôi hám, nồng nặc mùi dầu diesel và mùi gạo ẩm. Thục Anh, một người đàn bà vốn dĩ quen với hương nước hoa xa xỉ và những tấm drap trải giường lụa là, giờ đây phải co cụm trong một khoang tàu chật hẹp, ẩm thấp. Nhưng ánh mắt cô không còn sự tiểu thư, nó ánh lên vẻ kiên cường của một người mẹ đang bảo vệ con.

— Cậu sinh viên, vết thương của cậu bắt đầu nhiễm trùng rồi đấy. — Bảy Thép, một gã đàn ông với gương mặt chằng chịt sẹo, nhìn cánh tay băng bó sơ sài của Khiêm bằng ánh mắt sắc lạnh. — Nếu không xử lý, cậu sẽ không trụ được đến biên giới đâu.

Thục Anh lo lắng nhìn Khiêm. Gương mặt anh đã bắt đầu tái đi vì mất máu và cái lạnh của nước sông. Khiêm gật đầu, ra hiệu cho cô tránh sang một bên.

— Tôi là sinh viên y. Tôi tự làm được. Cho tôi ít rượu mạnh và một con dao sạch.

Trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu treo lủng lẳng trên vách tàu, Khiêm tự mình thực hiện một cuộc phẫu thuật thô sơ. Anh đổ rượu lên vết chém để sát trùng, tiếng da thịt xèo xèo và mùi cồn cháy khiến Thục Anh phải quay mặt đi, nước mắt chảy dài. Khi Khiêm nghiến răng dùng dao lọc bỏ phần thịt đã bắt đầu hoại tử, anh không hề thốt ra một tiếng rên rỉ. Sự lỳ lợm đó khiến ngay cả một kẻ sừng sỏ như Bảy Thép cũng phải gật đầu thán phục.

Sau khi băng bó xong, Khiêm đổ gục xuống sàn tàu vì kiệt sức. Thục Anh lao tới, ôm lấy đầu anh đặt lên đùi mình. Trong khoang tàu nhỏ hẹp, tiếng động cơ nổ xình xịch đều đặn như nhịp tim của con quái vật sắt đang lao đi trong đêm.

Sự kịch tính nảy sinh khi Bảy Thép ra điều kiện cuối cùng. — Tôi sẽ đưa các người sang Campuchia an toàn. Nhưng cô vợ của cậu... — Hắn liếc nhìn Thục Anh bằng ánh mắt đầy dục vọng — ...phải làm "vui lòng" anh em trên tàu một đêm. Đó là luật của sông nước này.

Khiêm bật dậy như một con thú bị thương, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Bảy Thép: — Bước qua xác tôi trước đã!

Thục Anh nắm chặt tay Khiêm, cô nhìn vào gã trùm buôn lậu, giọng lạnh lùng: — Ông muốn gì? Tiền? Chúng tôi hết tiền rồi. Nhưng nếu ông dám động vào tôi, Gia Khiêm sẽ giết ông, và tôi cũng sẽ không để ông sống yên ổn.

Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm khi Bảy Thép rút khẩu súng ngắn dắt bên hông ra. Nhưng Khiêm đã nhanh hơn, anh dí sát mảnh kính vỡ vừa nhặt được vào cổ họng mình. — Nếu chúng tôi chết, ông sẽ không bao giờ có được thứ này. — Anh giơ chiếc thẻ nhớ (dù đã hỏng nhưng Bảy Thép không biết). — Đây là danh sách các trạm biên phòng mà ông đã hối lộ. Nếu tôi chết, nó sẽ tự động được gửi đi.

Một ván bài ngửa. Bảy Thép nhìn Khiêm trân trối, rồi bất ngờ phá lên cười: — Khá lắm! Cậu sinh viên, cậu có lá gan lớn nhất mà tôi từng thấy. Được rồi, giữ lấy cô vợ của cậu đi. Nhưng tối nay, hai người phải ở trong khoang này, không được ra ngoài.

Khi Bảy Thép rời đi, căn khoang tàu chỉ còn lại hai người. Sự sống sót sau một cuộc thương lượng sinh tử khiến cảm xúc của họ bùng nổ. Trong bóng tối của khoang tàu, giữa tiếng sóng vỗ đập vào mạn thuyền và mùi dầu hỏa nồng nặc, dục vọng lại trỗi dậy như một sự khẳng định quyền sở hữu.

Thục Anh chủ động kéo Khiêm vào một nụ hôn sâu, hơi thở cô nồng nàn và gấp gáp. Cô không muốn anh cảm thấy mình yếu đuối, cô muốn anh biết rằng cô thuộc về anh, chỉ riêng anh mà thôi. Dưới những tấm bao tải gạo thô ráp, cuộc hoan lạc ở chương 14 này mang sắc thái của sự điên cuồng và bế tắc. Không gian chật hẹp đến mức họ có thể cảm nhận từng nhịp đập của mạch máu đối phương.

Khiêm chiếm lấy cô bằng một sự thô bạo đầy yêu thương. Anh muốn dùng sức mạnh của mình để xua đi nỗi sợ hãi về khẩu súng của Bảy Thép, về sự truy đuổi của Hoàng. Thục Anh quấn chặt lấy anh, đôi bàn tay cô bấu vào vai anh, những tiếng rên rỉ nhỏ vụn bị tiếng động cơ tàu át đi. Đây là lần đầu tiên họ làm tình mà không có sự xa hoa, không có sự chuẩn bị, chỉ có bản năng sinh tồn trần trụi nhất. Sự cọ xát của da thịt trên nền gỗ tàu xù xì tạo nên những cảm giác đau đớn nhưng đầy kích thích.

— Khiêm... đừng bao giờ bỏ em... — Cô thào thào giữa những cơn sóng tình cuộn trào.

— Anh thề... dù có phải xuống địa ngục, anh cũng sẽ mang em theo.

Trận hoan lạc kết thúc khi con tàu bắt đầu đi vào vùng nước lặng của biên giới. Họ nằm đó, đẫm mồ hôi và bụi gạo, nhưng đôi tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Khiêm biết, chiếc thẻ nhớ hỏng là lời nói dối cuối cùng mà anh có thể dùng để đánh cược. Nếu Bảy Thép phát hiện ra, họ sẽ không có cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai.

Phía trước mặt, những rặng dừa nước của vùng biên giới Campuchia đã hiện ra lờ mờ. Nhưng ở phía sau, một chiếc cano cao tốc với đèn pha cực mạnh đang lao tới với tốc độ kinh hồn.

Hoàng đã nhận ra mình bị lừa. Hắn không tin họ đã chết. Và con cáo già ấy đã tìm ra dấu vết của Bảy Thép.