MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhu Nhân Sa NgãChương 15

Phu Nhân Sa Ngã

Chương 15

1,018 từ · ~6 phút đọc

Tiếng động cơ cano cao tốc xé toạc màn sương đêm, âm thanh ấy như tiếng gầm rít của một con quái vật sắt đang lao tới từ địa ngục. Trên con tàu buôn gạo của Bảy Thép, Gia Khiêm bật dậy, vết thương trên tay anh lại bắt đầu rỉ máu do vận động mạnh, nhưng anh không còn thời gian để bận tâm.

— Chết tiệt! Là người của thằng Hoàng! — Bảy Thép gầm lên, gã vồ lấy khẩu AK sỉ sét giấu dưới đống bao tải. — Cậu sinh viên, cậu nói cậu đã cắt đuôi được chúng rồi mà?

Khiêm nhìn ra phía sau. Ánh đèn pha cực mạnh từ chiếc cano quét qua mặt sông, loang loáng trên những bụi lục bình. Đó là chiếc cano riêng của Hoàng, loại máy đua có công suất gấp ba lần tàu buôn này. Khoảng cách đang thu hẹp lại từng mét một.

— Đưa Thục Anh và cu Bin vào hầm tàu ngay! — Khiêm hét lên với Bảy Thép, rồi anh vớ lấy một can dầu diesel đổ lênh láng ra phía đuôi tàu.

Thục Anh run rẩy ôm chặt Bin, cô nhìn Khiêm bằng ánh mắt tuyệt vọng. Cô biết anh đang định làm gì. Anh muốn dùng thân mình để cản địa. — Khiêm, đừng! Đừng bỏ mẹ con em!

— Vào trong! — Khiêm gằn giọng, ánh mắt anh lúc này không còn là gã sinh viên y khoa hiền lành nữa, mà là một kẻ sát thủ thực thụ bị dồn vào đường cùng.

"Đoàng! Đoàng!" — Hai tiếng súng chát chúa vang lên từ phía cano. Đạn găm sầm sập vào mạn tàu gỗ, bụi gỗ bay mù mịt. Bảy Thép bắt đầu bắn trả. Tiếng súng nổ liên hồi khiến cu Bin khóc thét lên trong hầm tàu tối tăm.

Trong sự hỗn loạn đó, chiếc cano của Hoàng đã áp sát mạn tàu. Hoàng đứng ở mũi tàu, gương mặt hắn méo mó vì giận dữ và dục vọng trả thù. Hắn không còn muốn bắt sống nữa, hắn muốn hủy diệt.

— Gia Khiêm! Trả Thục Anh lại đây, tao sẽ cho mày một phát đạn vào đầu để kết thúc nhanh chóng! — Hoàng hét lên qua loa cầm tay.

Khiêm không trả lời. Anh lẩn khuất sau những bao gạo, chờ đợi thời cơ. Khi chiếc cano chỉ còn cách vài mét, anh bất ngờ ném một mồi lửa vào vũng dầu diesel phía đuôi tàu. Một tiếng nổ lớn vang lên, ngọn lửa bùng lên rừng rực, ngăn cản lối lên của quân nhà Hoàng.

Giữa khói lửa và tiếng súng, một cuộc giằng co ác liệt diễn ra. Bảy Thép bị trúng đạn vào ngực, ngã gục xuống sàn tàu. Khiêm lao tới, cướp lấy khẩu súng từ tay gã. Anh chưa bao giờ cầm súng, nhưng bản năng sinh tồn dạy anh cách bóp cò.

Sự kịch tính đạt đến đỉnh điểm khi Thục Anh không chịu ở yên trong hầm. Thấy Khiêm bị dồn vào góc tàu, cô lao ra, trên tay cầm một thanh sắt nhọn. Cô đâm mạnh vào một tên đàn em của Hoàng đang định leo lên.

— Chạy đi Khiêm! — Cô thét lên.

Hoàng nhìn thấy vợ mình — người đàn bà mười năm đầu ấp tay gối — giờ đây đang cầm vũ khí chống lại mình vì một gã sinh viên nghèo, hắn phát điên. Hắn giơ súng nhắm thẳng vào Thục Anh.

"Pằng!"

Một tiếng súng vang lên, nhưng người ngã xuống không phải Thục Anh. Khiêm đã lao ra chắn trước mặt cô. Viên đạn găm sâu vào bả vai anh. Anh loạng choạng, nhưng vẫn kịp dùng chút sức tàn đẩy chiếc bình ga bọc vải dầu xuống cano của Hoàng.

"BÙM!"

Một vụ nổ kinh thiên động địa hất văng chiếc cano ra xa. Ngọn lửa bao trùm lấy con tàu của Hoàng. Trong ánh lửa đỏ rực phản chiếu xuống dòng sông biên giới, Khiêm và Thục Anh nhìn nhau. Máu từ vai anh chảy xuống, nhuộm đỏ cả áo cô.

— Chúng ta... thoát rồi chứ? — Thục Anh khóc nấc lên, đỡ lấy cơ thể đang lịm đi của Khiêm.

Con tàu của Bảy Thép, dù bị hư hại nặng, vẫn nương theo dòng chảy trôi vào vùng nước của Campuchia. Những kẻ truy đuổi giờ đây bận rộn với đám cháy và những cái xác trên sông.

Trong khoang tàu tối tăm, giữa mùi thuốc súng và mùi máu, một cuộc hoan lạc kỳ lạ diễn ra ở cuối chương 15. Đó không phải là dục vọng, mà là một sự bấu víu tuyệt vọng vào sự sống. Thục Anh cởi bỏ lớp áo đẫm máu của Khiêm, cô dùng môi mình để hút những viên đạn nhỏ (mảnh vỡ) ra khỏi vết thương, nước mặn của nước mắt hòa cùng vị mặn của máu.

Khiêm lờ mờ tỉnh lại, anh nhìn thấy gương mặt đẫm lệ của người đàn bà mình yêu dưới ánh trăng biên giới. Anh dùng bàn tay còn lại kéo cô xuống, họ quấn lấy nhau trong sự đau đớn cùng cực. Cuộc ân ái này mang sắc thái của sự thề nguyền: Nếu họ sống, họ sẽ là của nhau mãi mãi; nếu họ chết, họ sẽ cùng hòa vào dòng sông này.

Dưới những bao gạo đẫm máu và khói súng, họ chiếm lấy nhau như hai linh hồn vừa trở về từ địa ngục. Mỗi hơi thở dồn dập, mỗi cái chạm da thịt đều mang vị đắng của cái chết và vị ngọt của sự tự do đắt giá.

Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời đầu tiên của đất nước láng giềng hiện ra, con tàu tấp vào một bãi bồi hoang vắng. Bảy Thép đã chết, nhưng hắn đã kịp đưa họ đến đích.

Khiêm nắm lấy tay Thục Anh, bước xuống bãi bùn lầy. Trước mặt họ là một tương lai mờ mịt, nhưng ít nhất, họ không còn là "phu nhân" hay "gia sư". Họ chỉ là hai kẻ chạy trốn đang tìm cách viết lại cuộc đời mình bằng máu và nước mắt.