MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhu Quân Của Ta Là Ma VươngChương 5: Nguy hiểm bất ngờ

Phu Quân Của Ta Là Ma Vương

Chương 5: Nguy hiểm bất ngờ

973 từ · ~5 phút đọc

Bầu trời Ma cung trong xanh nhưng đầy u ám. Tô Vân Dao bước xuống hành lang, cảm giác trái tim vừa hồi hộp vừa nặng trĩu. Những ký ức kiếp trước vẫn nhấp nháy trong tâm trí: chiến trường, ánh mắt vừa căm hận vừa thương của Hàn Dạ Trì, nỗi đau lẫn niềm rung động. Cô biết rằng, mọi chuyện chưa kết thúc, nhưng điều cô chưa lường đến là… Ma giới không chỉ đẹp và huyền bí, mà còn đầy nguy hiểm rình rập.

“Ngươi đi đâu?” – Hàn Dạ Trì xuất hiện, đôi mắt đen sâu sắc như bầu trời đêm không sao.

“Tôi… chỉ đi dạo quanh cung thôi,” – cô trả lời, cố gắng làm giọng nói bình thường, nhưng vẫn run.

Hắn tiến sát, ánh mắt dò xét:

“Ngươi sẽ phải quen với Ma giới… và với nguy hiểm.”

Câu nói ấy khiến Tô Vân Dao rùng mình. Cô bước đi, cảm giác từng cánh tay lạnh lùng nhưng mạnh mẽ bảo vệ cô ở phía sau. Họ đi qua hành lang dài, nơi những bức tượng Ma tộc dường như theo dõi mọi cử chỉ, ánh mắt lạnh lùng và uy nghi.

Bất chợt, từ góc tối, một tiếng rít chát chúa vang lên. Một bóng người xuất hiện, hình dạng kỳ quái, mắt đỏ rực. Tô Vân Dao lùi lại, nhưng Hàn Dạ Trì đã đứng chắn trước, tay chớp nhanh như chớp sấm, ánh sáng ma thuật xanh lướt qua tấm áo, đánh bật đối phương ra xa.

“Ma tộc phản loạn?” – cô hỏi, giọng run.

Hàn Dạ Trì không đáp, chỉ nhìn sâu vào bóng tối:

“Chúng không muốn ngươi tồn tại. Ngươi là người phàm, nhưng định mệnh kéo ngươi đến đây, khiến chúng bất an.”

Tô Vân Dao cảm giác tim mình đập mạnh. Một phần trong cô sợ hãi, nhưng phần khác lại cảm thấy… được bảo vệ. Ma Vương trước mặt không chỉ lạnh lùng, mà còn là chỗ dựa duy nhất.

“Ngươi… không sao chứ?” – cô hỏi, bước lại gần.

Hắn quay sang, ánh mắt dịu dàng thoáng qua:

“Ta không sao. Ngươi mới là quan trọng.”

Câu nói khiến cô lặng người, trái tim như bị lửa đốt. Cảm giác vừa lo lắng, vừa rung động, vừa sợ hãi, vừa tin tưởng. Họ không cần lời nói dài, ánh mắt đã nói hết mọi điều.

Bóng phản loạn quay lại tấn công, nhưng Hàn Dạ Trì dùng ma lực, một cột sáng xanh chói lóa, đẩy chúng lùi. Tiếng gươm va, tiếng rít của Ma tộc phản loạn hòa vào nhau, vang vọng khắp cung. Tô Vân Dao đứng sau, sợ hãi nhưng cũng cảm giác mạnh mẽ: cô đang chứng kiến Ma Vương của mình chiến đấu, vừa lạnh lùng, vừa uy nghi, vừa bảo vệ cô đến cùng.

“Ngươi phải đi đâu đó an toàn,” – Hắn nói, tay kéo cô ra sau cột đá.

“Tôi… không sợ,” – cô đáp, nhưng trong lòng vẫn run.

Hắn nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm như đọc thấu tất cả: “Ngươi… không sợ sao? Nhưng ta sợ mất ngươi.”

Câu nói ấy như cắt vào tim cô. Cảm giác vừa đau, vừa ấm áp, vừa rung động, khiến cô không biết phải làm gì. Lần đầu tiên, cô nhận ra rằng: Ma Vương không chỉ là người cô từng giết trong kiếp trước, mà còn là người đang đứng trước cô, bảo vệ cô bằng cả sinh mạng.

Cuộc chiến kết thúc nhanh chóng. Hàn Dạ Trì đứng đó, áo choàng bay theo gió, ánh mắt sắc bén quét qua các Ma tộc phản loạn bị đánh bại. Tô Vân Dao tiến lại, cảm giác vừa lo lắng vừa muốn chạy đến ôm hắn.

“Ngươi… nguy hiểm quá,” – cô nói, giọng run.

Hắn quay sang, ánh mắt thoáng dịu dàng:

“Ngươi cũng nguy hiểm. Ngươi… khiến trái tim ta rung động.”

Cô đứng lặng, tim nhói lên, nước mắt trào ra. Ma Vương vừa lạnh lùng, vừa sủng sâu, vừa ngược nhẹ, khiến cô vừa sợ, vừa thương, vừa rung động.

Sau cuộc chiến, Hàn Dạ Trì dẫn cô đến một phòng bí mật, nơi lưu giữ những di vật kiếp trước. Tô Vân Dao nhìn những mảnh ký ức sống động, từng trận chiến, từng khoảnh khắc bên hắn, khiến cô nhận ra: định mệnh đã kéo họ lại với nhau từ ngàn năm trước.

“Ta muốn ngươi hiểu… không có gì có thể chia rẽ chúng ta,” – Hàn Dạ Trì nói, giọng trầm, sâu sắc.

Cô nhìn hắn, nước mắt rơi, vừa đau nhói vừa xúc động: tất cả ký ức, tất cả rung động, tất cả định mệnh dẫn cô đến khoảnh khắc này. Trái tim cô nhận ra rằng: dù kiếp trước từng đâm hắn, kiếp này cô đã đứng bên hắn, và sẽ không rời đi.

Đêm đến, Tô Vân Dao ngồi bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời Ma cung đầy sao, giấc mơ kiếp trước ùa về rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô thấy chính mình trên chiến trường, đối diện Ma Vương, trái tim vừa căm hận vừa rung động. Và hắn, dù bị thương, vẫn đứng vững, chờ cô nhận ra sự thật.

“Nếu có thể, ta sẽ không bao giờ rời xa ngươi.” – tiếng nói vang vọng trong tâm trí cô, không phải từ Ma Vương trước mắt, mà từ ký ức kiếp trước.

Cô nhắm mắt, nước mắt rơi, không phải vì đau, mà vì xúc động. Tất cả ký ức, tất cả rung động, tất cả định mệnh dẫn cô đến khoảnh khắc này: đứng bên người đàn ông mà trái tim cô chưa từng quên.

Và khi cô mở mắt, Hàn Dạ Trì đứng đó, đôi mắt sâu thẳm, vẫn in đậm trong tâm trí cô. Cô biết chắc rằng: cuộc đời này, nàng và hắn sẽ không còn đơn độc, dù kiếp trước từng là kẻ thù.