MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhu Quân Của Ta Là Ma VươngChương 6: Trái tim ngàn năm

Phu Quân Của Ta Là Ma Vương

Chương 6: Trái tim ngàn năm

1,047 từ · ~6 phút đọc

Ma cung vào buổi sáng mang một vẻ yên tĩnh khác thường, chỉ có tiếng gió nhẹ luồn qua mái ngói và tiếng lá xào xạc. Tô Vân Dao bước xuống hành lang, cảm giác trái tim vừa hồi hộp vừa nặng trĩu. Những ký ức kiếp trước vẫn nhấp nháy trong tâm trí, từng chiến trường, từng ánh mắt vừa căm hận vừa thương của Hàn Dạ Trì khiến cô nhận ra: mọi chuyện chưa kết thúc, và Ma giới không chỉ huyền bí, mà còn đầy nguy hiểm rình rập.

Hàn Dạ Trì đứng đó, bóng dáng cao lớn, lưng thẳng, ánh mắt nhìn cô từ đầu đến chân, vừa uy nghiêm vừa khiến cô lo lắng. Trái tim Tô Vân Dao vừa muốn tiến lại gần, vừa muốn giữ khoảng cách, cảm giác vừa sợ vừa rung động dồn dập trong lòng.

“Ngươi đã quen với Ma cung chưa?” – giọng hắn trầm, ấm áp, làm cô rùng mình.

“Vẫn còn lạ lẫm…” – cô thừa nhận, ánh mắt tránh né.

Hắn tiến lại gần, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô. Chỉ vài giây im lặng cũng đủ khiến trái tim cô như muốn nhảy ra ngoài. “Nếu ngươi cần, ta sẽ luôn ở bên bảo vệ ngươi,” – hắn nói, giọng ấm nhưng vẫn giữ uy lực.

Cô khẽ cười, nước mắt rưng rưng: “Cảm ơn… Hàn Dạ Trì.”

Khoảnh khắc ấy như ngưng đọng, chỉ còn lại hai con người, trái tim hòa nhịp trong sự im lặng đầy rung động. Cô biết rằng, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy an toàn tuyệt đối bên một người đàn ông, dù kiếp trước từng là kẻ thù.

Không lâu sau, một Ma quan tiến đến với khuôn mặt nghiêm trọng: “Bẩm Ma Vương, các Ma tộc bên ngoài đang tụ hội, dường như có âm mưu lật đổ quyền lực của ngài.”

Hàn Dạ Trì nhíu mày, ánh mắt băng lãnh: “Âm mưu ư… họ muốn thử sức với ta sao?”

Tô Vân Dao cảm thấy lo lắng. Ma giới không chỉ đẹp và huyền bí mà còn chứa đầy âm mưu, quyền lực và những mối đe dọa khó lường. “Ngươi… không sợ sao?” – cô hỏi, giọng run.

“Ta không sợ. Ngươi mới là quan trọng,” – Hàn Dạ Trì đáp, ánh mắt dịu lại thoáng qua. Lời nói ấy khiến cô tim rung lên mạnh mẽ. Cảm giác vừa sợ hãi, vừa an toàn, vừa rung động dồn dập trong lòng, khiến cô nhận ra: Ma Vương không chỉ là kẻ uy quyền, mà còn là người duy nhất khiến cô cảm thấy an toàn tuyệt đối.

Buổi chiều, hắn dẫn cô đến phòng cổ, nơi lưu giữ những di vật quan trọng. Cô nhìn thấy các mảnh ký ức sống động, từng trận chiến, từng khoảnh khắc bên hắn, và nhận ra định mệnh đã kéo họ lại với nhau từ ngàn năm trước. “Ngươi đã từng… đứng bên ta,” – Hàn Dạ Trì nói, giọng trầm, đôi mắt sâu thẳm. Cô đứng lặng, cảm giác vừa đau nhói vừa xúc động. Ký ức kiếp trước hiện lên rõ ràng: cô và hắn đã từng đồng hành, từng chiến đấu, từng yêu thương, từng chịu đau khổ. Mỗi chi tiết, mỗi ánh mắt, mỗi khoảnh khắc đều như mảnh ghép dẫn cô về hiện tại, về Ma cung và Ma Vương đang đứng trước mắt.

Tối đến, trong căn phòng tân, Hàn Dạ Trì đứng bên cửa sổ, ánh mắt nhìn cô dịu dàng hơn bao giờ hết. Tô Vân Dao bước lại gần, trái tim đập nhanh, ánh mắt vừa sợ vừa muốn tiến đến. “Ta… không biết phải làm gì với cảm giác này,” – cô thốt ra, giọng run.

Hắn tiến đến, đặt tay lên vai cô, ánh mắt sâu thẳm: “Ngươi… không cần làm gì cả. Chỉ cần tin tưởng ta.”

Cô cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ bàn tay hắn, vừa an toàn vừa khiến tim cô loạn nhịp. Lần đầu tiên, cô nhận ra rằng: Ma Vương vừa ngược, vừa sủng, vừa lạnh lùng, vừa dịu dàng, khiến cô vừa sợ, vừa thương, vừa rung động. “Hàn Dạ Trì… tôi…” – cô chưa kịp nói hết, hắn đã đặt môi lên trán cô một cách nhẹ nhàng, uy nghiêm nhưng đầy dịu dàng.

Khoảnh khắc ấy kéo dài, chỉ còn lại hai trái tim hòa nhịp trong sự im lặng đầy rung động. Nhưng không khí yên bình chưa kịp ngấm vào tim cô, thì báo động vang lên: một nhóm Ma tộc phản loạn xông vào, tìm cách tạo mâu thuẫn, thử sức Ma Vương. Hàn Dạ Trì lập tức dẫn cô ra chỗ an toàn, tay phát ra ma lực xanh rực, dẹp loạn các Ma tộc phản loạn một cách nhanh chóng.

“Ngươi… sợ sao?” – hắn hỏi khi mọi thứ lắng xuống.

“Có… nhưng không khi ngươi ở bên,” – cô đáp, giọng run, mắt rưng rưng.

Hắn dịu dàng đặt tay lên má cô, nâng cằm: “Ngươi… là người quan trọng nhất đời ta. Không ai có thể chạm tới ngươi.”

Trái tim Tô Vân Dao như tan chảy. Hắn vừa uy nghiêm, vừa bảo vệ, vừa dịu dàng, vừa khiến cô cảm giác ngược nhẹ nhưng sủng sâu. Lần đầu tiên, cô nhận ra rằng trái tim cô đã thuộc về hắn, dù kiếp trước từng đâm hắn, dù mọi ký ức còn rối rắm.

Đêm dài, cô ngồi bên cửa sổ, nhìn bầu trời Ma cung đầy sao. Giấc mơ kiếp trước hiện rõ hơn, cô thấy mình trên chiến trường, đối diện Hàn Dạ Trì, trái tim vừa căm hận vừa rung động. Hắn, dù bị thương, vẫn đứng vững, chờ cô nhận ra sự thật. “Nếu có thể, ta sẽ không bao giờ rời xa ngươi.”

Cô nhắm mắt, nước mắt trào ra, không phải vì đau mà vì xúc động. Tất cả ký ức, rung động và định mệnh dẫn cô đến khoảnh khắc này: đứng bên người đàn ông mà trái tim cô chưa từng quên. Khi mở mắt, Hàn Dạ Trì vẫn đứng đó, ánh mắt sâu thẳm, in đậm trong tâm trí cô. Cô biết chắc rằng: cuộc đời này, nàng và hắn sẽ không còn đơn độc, dù kiếp trước từng là kẻ thù.