Ma cung chìm trong tĩnh lặng, nhưng không khí không còn thanh bình như trước. Những bức tường đá phủ rêu xanh, những viên pha lê trên trần rực sáng, chiếu xuống từng vệt sáng nhảy múa. Tô Vân Dao bước xuống hành lang, cảm giác vừa hồi hộp vừa lo lắng. Trong lòng cô, ký ức kiếp trước vẫn nhấp nháy: ánh mắt Hàn Dạ Trì trên chiến trường, những khoảnh khắc vừa căm hận vừa rung động.
Hàn Dạ Trì đứng đó, bóng dáng cao lớn và uy nghiêm, ánh mắt nhìn cô từ đầu đến chân. Một phần trong cô muốn tiến lại gần, một phần muốn giữ khoảng cách. Cảm giác vừa sợ vừa rung động dồn dập trong lòng.
“Ngươi cảm thấy bình yên ở đây sao?” – giọng hắn trầm, ấm.
“Vẫn còn lạ lẫm…” – cô thừa nhận, ánh mắt tránh né.
Hắn tiến lại gần, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng cô: “Nếu ngươi cần, ta sẽ luôn ở bên bảo vệ ngươi.”
Cô khẽ mỉm cười, tim nhói lên, cảm giác vừa sợ vừa an toàn. Lần đầu tiên cô cảm nhận sự bình yên tuyệt đối, nhưng đồng thời biết rằng, Ma giới không chỉ huyền bí, mà còn tiềm ẩn những nguy cơ khó lường.
Ngay lúc đó, một Ma quan chạy đến, khuôn mặt nghiêm trọng:
“Bẩm Ma Vương, các Ma tộc phía Nam đang tụ hội. Có vẻ như có âm mưu lớn hơn phản loạn trước đó.”
Hàn Dạ Trì nhíu mày, ánh mắt băng lãnh: “Âm mưu… họ muốn thử sức với ta sao?”
Tô Vân Dao cảm thấy tim mình đập mạnh. Cô hiểu rằng, Ma giới không chỉ là nơi huyền bí mà còn đầy quyền lực, mưu mô, và nguy hiểm rình rập.
“Ngươi không sợ sao?” – cô hỏi, giọng run.
“Ta không sợ. Ngươi mới là quan trọng,” – Hàn Dạ Trì trả lời. Ánh mắt hắn dịu lại thoáng qua, khiến cô cảm giác trái tim mình như bị chạm vào.
Hắn dẫn cô đi sâu vào bên trong Ma cung, đến căn phòng bí mật nơi lưu giữ những di vật cổ. Tô Vân Dao nhìn những mảnh ký ức sống động, từng trận chiến, từng khoảnh khắc bên hắn hiện lên, cô nhận ra: định mệnh đã kéo họ lại với nhau từ ngàn năm trước.
“Ngươi đã từng… đứng bên ta,” – giọng Hàn Dạ Trì trầm, đôi mắt sâu thẳm.
Cô đứng lặng, ký ức kiếp trước ùa về rõ ràng hơn: cô và hắn từng đồng hành, từng chiến đấu, từng yêu thương, từng chịu đau khổ. Trái tim cô vừa đau nhói vừa xúc động. Cô hiểu rằng, kiếp trước đã định hình mối liên kết giữa họ, và kiếp này sẽ không khác.
Đêm đến, khi Tô Vân Dao trở về phòng, Ma cung vang lên tiếng báo động. Một nhóm Ma tộc phản loạn đã xâm nhập, tìm cách tạo mâu thuẫn và thử sức Ma Vương. Hắn lập tức dẫn cô ra nơi an toàn, tay phát ra ma lực xanh rực, dẹp loạn Ma tộc phản loạn một cách nhanh chóng.
“Ngươi sợ sao?” – Hàn Dạ Trì hỏi khi mọi thứ lắng xuống.
“Có… nhưng không khi ngươi ở bên,” – cô đáp, giọng run rẩy, mắt rưng rưng.
Hắn dịu dàng đặt tay lên má cô, nâng cằm: “Ngươi… là người quan trọng nhất đời ta. Không ai có thể chạm tới ngươi.” Trái tim Tô Vân Dao như tan chảy. Hắn vừa uy nghiêm, vừa bảo vệ, vừa dịu dàng, vừa khiến cô cảm giác vừa sợ vừa rung động. Lần đầu tiên cô nhận ra: trái tim mình đã thuộc về hắn, dù kiếp trước từng đâm hắn, dù mọi ký ức còn rối rắm.
Nhưng nguy cơ chưa kết thúc. Tối hôm đó, trong giấc mơ của Tô Vân Dao, cô thấy chính mình trên chiến trường, giữa những ngọn lửa đỏ rực, đối diện Hàn Dạ Trì. Trái tim vừa căm hận vừa rung động, nhưng lần này có thêm một chi tiết khác: có một bóng người đứng phía sau, giấu mặt, dường như là kẻ khơi mào cho âm mưu phản loạn. Giấc mơ khiến cô giật mình tỉnh giấc, tim đập mạnh.
Sáng hôm sau, cô đi theo Hàn Dạ Trì đến thư viện Ma cung, nơi chứa những hồ sơ cổ về Ma tộc phản loạn. Cô lật từng trang sách, từng bức vẽ, nhận ra những chi tiết từng xuất hiện trong giấc mơ. Hắn đứng bên, tay đặt nhẹ lên vai cô, ánh mắt dịu dàng:
“Ngươi không cần sợ. Ta sẽ giải quyết tất cả.”
Cô nhìn hắn, nước mắt rưng rưng, trái tim vừa lo lắng vừa rung động. Khoảnh khắc sủng sâu xen lẫn nguy hiểm này khiến cô nhận ra rằng: Hàn Dạ Trì không chỉ là người bảo vệ cô, mà còn là người duy nhất khiến cô cảm thấy trái tim an yên.
Chiều xuống, Ma cung vang lên tiếng gió rít qua các cánh cửa, mang theo mùi của linh khí và hiểm nguy. Tô Vân Dao đứng bên Hàn Dạ Trì, nhìn những cây cổ thụ uốn mình theo gió, cảm giác vừa hồi hộp vừa an toàn. Họ biết rằng âm mưu chưa kết thúc, Ma tộc phản loạn vẫn còn ẩn nấp đâu đó, chờ cơ hội để phá hoại. Nhưng trong khoảnh khắc này, cô cảm nhận được rằng: dù mưa bão có đến, họ vẫn sẽ cùng nhau đối mặt.
Đêm về, Tô Vân Dao ngồi bên cửa sổ, nhìn bầu trời Ma cung đầy sao. Giấc mơ kiếp trước hiện lên rõ ràng hơn, cô thấy mình đứng trên chiến trường, đối diện Hàn Dạ Trì, trái tim vừa căm hận vừa rung động. Hắn, dù bị thương, vẫn đứng vững, chờ cô nhận ra sự thật.
“Nếu có thể, ta sẽ không bao giờ rời xa ngươi.”
Cô nhắm mắt, nước mắt rơi, không phải vì đau mà vì xúc động. Tất cả ký ức, rung động và định mệnh dẫn cô đến khoảnh khắc này: đứng bên người đàn ông mà trái tim cô chưa từng quên. Khi mở mắt, Hàn Dạ Trì đứng đó, ánh mắt sâu thẳm, in đậm trong tâm trí cô. Cô biết chắc rằng: cuộc đời này, nàng và hắn sẽ không còn đơn độc, dù kiếp trước từng là kẻ thù.