Kinh thành Đại Thần, đêm hạ tuần tháng Chạp.
Tuyết rơi như trút, những bông tuyết trắng muốt vốn dĩ mang vẻ tinh khôi của đất trời nay lại bị nhuộm đỏ bởi ánh lửa bốc lên từ phía dinh thự Thẩm gia. Mùi khét của gỗ cháy, mùi tanh nồng của máu tươi hòa quyện vào không khí lạnh lẽo, tạo nên một bản nhạc tang thương lay động cả một vùng trời.
Bên trong gian phòng khách của Thẩm phủ, Thẩm Ngọc quỳ giữa vũng máu, đôi bàn tay trắng ngần như ngọc thạch nay run rẩy ôm chặt lấy thi thể lạnh ngắt của phụ thân – Thẩm Hoài. Đôi mắt phượng vốn dĩ chứa đựng cả bầu trời sao, giờ đây chỉ còn là một khoảng không u tối, tĩnh lặng đến đáng sợ. Cậu không khóc. Nỗi đau quá lớn đã bóp nghẹt tiếng nấc từ trong cuống họng, khiến cậu chỉ có thể nghe thấy nhịp tim đập loạn xạ của chính mình và tiếng gào thét của những gia nhân đang bị thảm sát bên ngoài.
"Bộp... bộp... bộp..."
Tiếng ủng da nện trên sàn gỗ vang lên đều đặn, khô khốc. Mỗi bước chân như một nhát búa đóng vào linh hồn đang tan nát của Thẩm Ngọc. Cậu biết kẻ đó đang đến. Kẻ đã biến một gia đình trung thần thành một đống tro tàn chỉ trong một đêm.
Tiêu Kình bước vào. Hắn mặc một bộ chiến bào màu đen tuyền, vạt áo choàng dài quét qua những vũng máu trên sàn, để lại một vệt đỏ sẫm dài dằng dặc. Thanh kiếm rồng trên tay hắn vẫn còn nhỏ giọt, từng giọt máu rơi xuống sàn gỗ kêu "tách... tách..." nghe rõ mồn một giữa không gian tĩnh mịch.
Hắn dừng lại trước mặt Thẩm Ngọc. Đôi mắt hắn hẹp và dài, mang sắc đỏ rực của chứng bệnh Huyết Ngải Phù đang phát tác. Hắn nhìn cậu, không phải bằng ánh mắt của một kẻ chiến thắng nhìn kẻ bại trận, mà bằng ánh mắt của một con mãnh thú đã tìm thấy con mồi quý giá nhất đời mình sau bao năm rình rập.
"Ngọc nhi, nhìn trẫm." Giọng nói của Tiêu Kình trầm thấp, khản đặc, mang theo một thứ uy lực không thể kháng cự.
Thẩm Ngọc từ từ ngước mắt lên. Trong đôi mắt cậu không có sự cầu xin, chỉ có một sự căm hận sâu thẳm như vực thẳm. "Tiêu Kình... ngươi là một con quỷ. Ngươi sẽ bị trời phạt."
Tiêu Kình không giận. Hắn khẽ cười, một nụ cười vặn vẹo. Hắn cúi xuống, dùng bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn vì chinh chiến bóp chặt lấy cằm Thẩm Ngọc, buộc cậu phải đối diện trực tiếp với gương mặt đáng sợ của mình.
"Trời phạt sao? Trời không dám phạt trẫm, vì trẫm chính là trời của ngươi." Tiêu Kình thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào mặt Thẩm Ngọc. "Ngươi có biết trẫm đã đợi đêm nay bao lâu không? Trẫm đã để ngươi tự do quá lâu rồi. Thẩm gia che giấu bí mật của trẫm, Thẩm gia muốn gả ngươi cho kẻ khác... Đó mới là tội chết."
Cảm xúc nghẹt thở: Sự cưỡng đoạt
Tiêu Kình buông cằm cậu ra, hắn đứng thẳng dậy, vung kiếm chỉ về phía ngọn lửa đang thiêu rụi gian điện chính. "Ngươi có hai lựa chọn. Một là chết cùng đống rác rưởi này, hai là theo trẫm vào cung. Nếu ngươi chọn cái chết, trẫm sẽ cho băm vầy xác cha ngươi và huynh trưởng ngươi ra làm trăm mảnh cho chó ăn. Nếu ngươi theo trẫm, trẫm sẽ cho họ một nấm mồ tử tế."
Thẩm Ngọc nhắm nghiền mắt. Sự chiếm hữu của Tiêu Kình không phải là một tình yêu đơn thuần, nó là một sự hủy diệt. Hắn muốn cậu, nhưng hắn không cần sự tự nguyện của cậu. Hắn muốn bẻ gãy đôi cánh của cậu, nhổ sạch những lông vũ thanh cao để cậu chỉ có thể bò dưới chân hắn.
"Ta đi với ngươi..." Thẩm Ngọc thốt ra bốn chữ, mỗi chữ như một giọt máu chảy ngược vào tim. Cậu đứng dậy, cơ thể lảo đảo vì kiệt sức và nỗi đau.
Tiêu Kình nhìn cậu, hài lòng. Hắn bất ngờ nhấc bổng cậu lên, vứt thanh kiếm sang một bên để ôm trọn cậu vào lòng. Thẩm Ngọc kháng cự, đôi tay cậu đấm vào ngực giáp sắt của hắn, nhưng Tiêu Kình chỉ siết chặt hơn. Hắn vùi đầu vào cổ cậu, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết vẫn còn vương lại giữa mùi máu tanh.
"Ngươi thơm quá, Ngọc nhi. Từ nay về sau, mùi hương này chỉ thuộc về trẫm."
Hắn bế cậu đi ra khỏi phủ, đi qua những thi thể của người thân cậu, đi vào màn tuyết trắng xóa. Chiếc kiệu vàng rực rỡ chờ sẵn ở cổng phủ như một cái miệng thú khổng lồ đang há ra chờ đợi.
Bối cảnh cung điện: Chiếc lồng vàng hiện hình
Khi cánh cửa Khôn Ninh Cung đóng sầm lại, Thẩm Ngọc nhận ra cuộc đời mình đã chính thức khép lại.
Đây từng là nơi ở của các hoàng hậu đời trước, nhưng Tiêu Kình đã cho sửa sang lại hoàn toàn. Mọi cửa sổ đều được gia cố bằng những thanh song sắt bọc vàng chạm trổ tinh xảo. Sàn nhà trải thảm nhung mềm mại để người bên trong dẫu có ngã cũng không thấy đau, nhưng thực chất là để tiêu âm, để tiếng bước chân của Thẩm Ngọc không bao giờ thoát ra khỏi căn phòng này.
Giữa điện là một chiếc giường rộng lớn được làm bằng gỗ đàn hương quý hiếm. Và dưới chân giường, một thứ ánh sáng kim loại lạnh lẽo lóe lên.
Đó là một sợi dây xích dài khoảng ba trượng, được chế tác từ vàng tinh khiết, gắn liền với một chiếc vòng cổ chân có lót một lớp nhung đỏ bên trong để tránh làm trầy xước làn da mịn màng của cậu.
Thẩm Ngọc lùi lại, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng. "Ngươi... ngươi định làm gì?"
Tiêu Kình từ từ bước tới, tay cầm chìa khóa. Gương mặt hắn dưới ánh nến bập bùng trở nên thâm trầm đến khó đoán. "Trẫm sợ ngươi lại chạy đi. Ngươi thông minh quá, Ngọc nhi. Hội Chim Nhạn của ngươi có tai mắt khắp nơi, chỉ có cách này trẫm mới có thể yên tâm mà ngủ được."
"Tiêu Kình! Ta không phải là con vật!" Thẩm Ngọc hét lên, cậu vơ lấy một bình sứ trên bàn ném về phía hắn. Bình sứ vỡ tan tành dưới chân Tiêu Kình, nhưng hắn không hề chớp mắt.
Hắn nhanh như chớp lao tới, ép Thẩm Ngọc xuống giường. Sức mạnh của một chiến tướng khiến Thẩm Ngọc hoàn toàn bất lực. Hắn giữ chặt đôi chân cậu, và với một tiếng "cạch" khô khốc, chiếc vòng vàng đã khóa chặt vào cổ chân trái của cậu.
Tiêu Kình buông tay ra, nhìn tác phẩm của mình với vẻ mãn nguyện kỳ dị. Hắn vuốt ve cổ chân cậu, nơi lớp nhung đỏ đang ôm lấy làn da trắng ngần. "Đẹp lắm. Rất hợp với ngươi."
Thẩm Ngọc nằm vật ra giường, nhìn trần nhà được vẽ những hình rồng phượng vờn mây. Cậu thấy mình giống như một con chim bị vặt lông, bị nhốt trong một cái lồng xa hoa, nơi mà sự sủng ái của nhà vua chính là bản án tử hình cho tự do.
Suy nghĩ nội tâm: Sự đấu tranh tuyệt vọng
Đêm đó, Tiêu Kình không rời đi. Hắn nằm bên cạnh cậu, ôm chặt lấy eo cậu như thể sợ chỉ cần buông tay là cậu sẽ tan biến thành khói bụi. Hắn không chạm vào người cậu thêm nữa, chỉ đơn giản là hít thở cùng nhịp với cậu.
Tiêu Kình nhắm mắt, nhưng tâm trí hắn lại là một mớ hỗn độn. Hắn yêu Thẩm Ngọc, hay đúng hơn là hắn khao khát cái sự thanh thuần mà cậu có – thứ mà một kẻ sinh ra trong máu tanh và sự lừa dối như hắn chưa bao giờ có được. Hắn biết cậu hận hắn, nhưng hắn thà để cậu hận mình còn hơn là để cậu nhìn mình bằng ánh mắt xa lạ như bao kẻ khác. Sự chiếm hữu của hắn đã trở thành một loại bệnh nan y, càng yêu lại càng muốn làm tổn thương, càng muốn làm tổn thương lại càng muốn giữ lấy.
Còn Thẩm Ngọc, cậu nằm im lìm, đôi mắt mở trừng trừng trong bóng tối. Cậu nghe thấy tiếng xích vàng khẽ va chạm mỗi khi cậu cử động nhẹ. Âm thanh đó như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thân phận hiện tại của cậu. Cậu nghĩ về phụ thân, về huynh trưởng Thẩm Anh không biết hiện giờ đang ở phương trời nào. Cậu nghĩ về những cuốn sách thánh hiền đã dạy rằng "chết vinh còn hơn sống nhục".
Nhưng cậu chưa thể chết. Cậu phải sống để thấy Tiêu Kình sụp đổ. Cậu phải sống để tìm ra bí mật mà Tiêu Kình hằng che giấu – thứ đã khiến hắn phải tiêu diệt Thẩm gia bằng mọi giá.
"Tiêu Kình," Thẩm Ngọc thầm thì trong bóng tối, giọng nói không còn run rẩy mà trở nên lạnh lùng như băng. "Ngươi giữ được xác ta, nhưng ngươi sẽ mãi mãi là kẻ cô độc nhất thế gian này."
Tiêu Kình không trả lời, nhưng bàn tay hắn siết chặt lấy eo cậu thêm một chút. Hắn biết, cuộc chiến giữa họ chỉ mới bắt đầu.