Ngày thứ ba kể từ khi Thẩm Ngọc bị giam cầm trong Khôn Ninh Cung, tuyết ngoài trời đã ngừng rơi, nhưng cái lạnh lẽo thấu xương vẫn bám riết lấy những hành lang dài dằng dặc của hoàng cung Đại Thần. Ánh nắng mùa đông nhợt nhạt hắt qua những thanh song sắt dát vàng, đổ xuống sàn nhà những vệt sáng méo mó, trông giống như những chiếc xương sườn của một con quái vật khổng lồ đang nuốt chửng lấy sự sống của con người bên trong.
Thẩm Ngọc ngồi bất động trên bệ cửa sổ, đôi mắt phượng vốn dĩ linh động nay thẫn thờ nhìn về phía chân trời xa tắp. Cậu mặc một chiếc áo lụa màu trắng ngà, cổ áo cao che đi những vết đỏ mờ nhạt – dấu tích của sự chiếm hữu thô bạo mà Tiêu Kình để lại. Mỗi khi cậu dịch chuyển đôi chút, sợi dây xích vàng nơi cổ chân lại khẽ rung lên, phát ra âm thanh "leng keng" vừa thanh mảnh vừa tàn nhẫn. Thứ âm thanh ấy như một loài ký sinh trùng, gặm nhấm dần lòng tự trọng của một vị tài tử từng được cả kinh thành ngưỡng vọng.
Cậu đang nghĩ về tự do. Một thứ tự do giờ đây xa xỉ hơn cả những viên ngọc trai đen đang được bày biện trên bàn trang điểm kia. Cậu nhớ về những buổi sớm mai cùng huynh trưởng Thẩm Anh luyện kiếm dưới gốc mai già, nhớ về mùi trà nhài thanh khiết mà phụ thân thường pha mỗi khi cậu hoàn thành một bức họa. Tất cả giờ đây chỉ còn là đống tro tàn, bị vùi lấp dưới gót ủng của một kẻ điên mang tên Tiêu Kình.
Cánh cửa điện nặng nề bị đẩy tung ra với một tiếng động khô khốc. Tiêu Kình bước vào, không khí xung quanh hắn luôn mang theo một áp lực vô hình khiến đám cung nữ, thái giám bên ngoài phải quỳ rạp xuống, không dám thở mạnh. Hắn không còn mặc chiến bào, thay vào đó là bộ long bào màu đen thêu rồng vàng lộng lẫy. Thế nhưng, vẻ uy nghiêm của một vị đế vương không che giấu được sự cuồng bạo ẩn sau đôi mắt hẹp dài.
Theo sau hắn là một hàng dài thái giám, trên tay bưng những khay ngọc phủ lụa đỏ. Tiêu Kình đi thẳng đến trước mặt Thẩm Ngọc, nhìn cậu bằng ánh mắt nóng bỏng – một thứ ánh sáng đầy dục vọng chiếm hữu mà hắn chẳng buồn che đậy. Hắn yêu vẻ thanh tao này, yêu cả sự căm hận đang rực cháy trong đôi mắt kia. Bởi vì ít nhất, khi cậu hận hắn, mắt cậu chỉ chứa đựng duy nhất bóng hình của hắn.
"Ngọc nhi, nhìn xem trẫm mang gì cho ngươi?"
Tiêu Kình hất tay, đám thái giám đồng loạt mở những tấm phủ lụa. Bên trong là hàng loạt trân bảo quý hiếm: những xấp lụa Thiên Sơn mỏng như cánh ve, những bộ trang sức bằng bách ngọc chạm trổ tinh xảo, và cả những cuốn sách cổ quý hiếm mà Thẩm Ngọc từng tìm kiếm bấy lâu.
"Trẫm nghe nói ngươi thích đọc sách cổ, trẫm đã cho người lật tung thư viện của Tiền triều để tìm chúng. Ngươi có thích không?" Tiêu Kình đưa tay muốn vuốt ve gương mặt cậu, nhưng Thẩm Ngọc khẽ nghiêng đầu né tránh.
Cánh tay của Tiêu Kình khựng lại giữa không trung, gân xanh trên mu bàn tay hắn nổi lên cuồn cuộn. Hắn hít một hơi thật sâu, cố nén cơn giận đang chực trào. Hắn nhấc một chiếc trâm cài tóc bằng vàng ròng có hình một con chim nhạn đang tung cánh, định cài lên mái tóc đen mướt của Thẩm Ngọc.
"Bệ hạ đem những thứ này đến để làm gì?" Thẩm Ngọc lên tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng vẫn giữ được vẻ kiêu hãnh. "Người định dùng vàng bạc để mua lấy linh hồn của một kẻ đã mất đi gia đình sao? Hay người định dùng chúng để che đi mùi máu đang ám trên tay người?"
Tiêu Kình cười khẩy, hắn bóp chặt lấy cằm cậu, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Linh hồn? Trẫm không cần linh hồn của ngươi. Trẫm chỉ cần thể xác này, hơi thở này nằm trong tay trẫm. Ngọc nhi, ngươi nên hiểu rằng, trẫm có thể ban cho ngươi tất cả sự vinh hiển trên đời này, nhưng trẫm cũng có thể biến ngươi thành vũng bùn dưới chân trẫm. Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của trẫm."
Hắn mạnh bạo cài chiếc trâm nhạn vào tóc cậu. Chiếc trâm sắc nhọn khẽ quẹt qua da đầu làm Thẩm Ngọc đau nhói, nhưng cậu không hề kêu rên, chỉ có ánh mắt căm hận ngày càng đậm đặc như sương muối mùa đông.
Trong lúc Tiêu Kình đang say mê ngắm nhìn gương mặt của Thẩm Ngọc, đột nhiên, một cơn run rẩy dữ dội đi ngang qua cơ thể hắn. Đôi mắt đỏ rực của hắn bỗng chốc trở nên vẩn đục, những đường gân đỏ li ti bắt đầu lan rộng từ cổ lên đến tận thái dương.
Đây là Huyết Ngải Phù – chứng bệnh di truyền quái ác của dòng máu hoàng tộc họ Tiêu. Mỗi khi tâm trạng kích động quá mức, độc tính sẽ phát tác, khiến người bệnh rơi vào trạng thái điên loạn, khát máu và mất đi lý trí hoàn toàn. Đây cũng là lý do vì sao Tiêu Kình luôn hành động như một vị bạo chúa; hắn không thể kiểm soát nổi con quỷ dữ đang gào thét trong huyết quản mình.
"Cút... tất cả cút ra ngoài!" Tiêu Kình gầm lên một tiếng như dã thú.
Đám cung nữ thái giám sợ hãi run lẩy bẩy, nhanh chóng rút lui, đóng chặt cửa điện lại. Trong không gian rộng lớn của Khôn Ninh Cung giờ đây chỉ còn lại hai người. Tiêu Kình gục xuống bên cạnh giường, hơi thở hồng hộc, đôi tay hắn cào xé lớp thảm nhung dưới sàn nhà đến rách nát.
Thẩm Ngọc nhìn cảnh tượng trước mắt, lòng cậu dậy sóng. Đây là cơ hội tốt nhất để cậu giết hắn. Chỉ cần một vật sắc nhọn, chỉ cần một nhát đâm đúng vào tử huyệt, cậu sẽ được giải thoát, Thẩm gia sẽ được báo thù. Cậu nhìn thấy chiếc trâm vàng Tiêu Kình vừa cài lên tóc mình đã rơi xuống sàn nhà trong cơn vật vã của hắn.
Cậu run rẩy nhặt chiếc trâm lên. Đầu trâm nhọn hoắt ánh lên tia sáng lạnh lẽo. Thẩm Ngọc bước xuống giường, sợi xích vàng lê trên sàn phát ra âm thanh chói tai. Cậu tiến lại gần Tiêu Kình, kẻ đang quằn quại trong đau đớn.
Hắn ngẩng đầu lên. Gương mặt hắn giờ đây trông không khác gì một ác quỷ bước ra từ địa ngục. Mồ hôi vã ra như tắm, môi hắn chảy máu vì bị chính hắn cắn nát để ngăn tiếng gào thét. Trong cơn mê loạn, hắn nhìn thấy Thẩm Ngọc đang cầm vật nhọn đứng trước mặt mình. Nhưng thay vì ra tay hạ sát, Tiêu Kình lại thầm thì một câu nói khiến Thẩm Ngọc chết lặng:
"Ngọc nhi... giết trẫm đi... Nếu trẫm điên rồi... trẫm sẽ làm tổn thương ngươi... Mau giết trẫm!"
Bàn tay cầm trâm của Thẩm Ngọc run lên bần bật. Cậu đã chuẩn bị tâm lý để trả thù, để trở thành kẻ sát đế, nhưng cậu chưa bao giờ chuẩn bị để đối diện với một Tiêu Kình cầu xin cái chết vì sợ làm hại cậu. Sự chiếm hữu của hắn điên rồ đến mức ngay cả khi mất trí, ý niệm về việc bảo vệ cậu vẫn còn tồn tại một cách bản năng.
Một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng Thẩm Ngọc. Cậu hận hắn, hận thấu xương tủy. Nhưng nhìn kẻ đang bị độc tính giày vò kia, cậu lại thấy được hình bóng của một đứa trẻ bị bỏ rơi, một linh hồn bị nguyền rủa ngay từ khi sinh ra bởi những tội lỗi của Tiền triều. Thẩm gia vốn là dòng dõi y đức, phụ thân cậu từng dạy: "Thấy kẻ lâm nguy mà không cứu, ấy là đánh mất lòng người, vạn kiếp bất phục."
Thẩm Ngọc buông chiếc trâm xuống. Tiếng kim loại va chạm với sàn đá khô khốc. Cậu ngồi xuống bên cạnh Tiêu Kình, dùng đôi bàn tay lạnh lẽo của mình áp vào đôi thái dương đang đập liên hồi của hắn.
"Tiêu Kình, tỉnh lại!"
Cậu bắt đầu vận dụng những kiến thức y lý mà phụ thân từng truyền dạy từ thuở nhỏ, nhấn vào các huyệt đạo trên cổ và lưng hắn để làm dịu dòng máu đang sôi sục. Tiêu Kình như người sắp chết đuối tìm thấy phao, hắn vồ lấy Thẩm Ngọc, ôm chặt lấy cậu như thể muốn khảm cậu vào da thịt mình.
Cái ôm của hắn khiến Thẩm Ngọc nghẹt thở. Cậu cảm nhận được nhịp tim điên cuồng của hắn đang dần chậm lại qua lớp áo lụa mỏng. Tiêu Kình vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít sâu mùi hương nhài thanh khiết – thứ mùi hương kỳ lạ có khả năng trấn áp độc tính của Huyết Ngải Phù một cách kỳ diệu.
"Đừng đi... đừng bao giờ rời xa trẫm..." Tiêu Kình thầm thì trong cơn mê màng, giọng nói không còn uy quyền mà đầy vẻ yếu đuối, như một kẻ lữ hành lạc bước giữa sa mạc tìm thấy ốc đảo xanh.
Thẩm Ngọc để mặc cho hắn ôm mình. Cậu nhìn lên trần nhà chạm trổ phượng hoàng, nước mắt lặng lẽ chảy dài xuống thái dương. Cậu đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để giết hắn. Từ giây phút này, cậu biết mình đã rơi vào một cái bẫy sâu hơn cả chiếc lồng vàng này. Đó là cái bẫy của sự trắc ẩn và một mối liên kết định mệnh không thể cắt đứt bằng đao kiếm.
Sau cơn phát tác, Tiêu Kình lịm đi trong lòng Thẩm Ngọc. Cậu lặng lẽ nhìn gương mặt hắn khi ngủ. Khi không còn vẻ hung bạo, hắn trông thật cô độc và mệt mỏi. Một vị vua nắm trong tay cả thiên hạ, có thể quyết định sự sống chết của hàng vạn người, nhưng lại không có nổi một giấc ngủ yên bình nếu thiếu đi "con mồi" của mình.
Cậu nhận ra sự chiếm hữu của Tiêu Kình đối với cậu không chỉ là ham muốn thể xác đơn thuần, mà là một sự khao khát về một chốn dung thân cho linh hồn. Cậu là "thuốc giải" duy nhất cho cuộc đời đầy rẫy hận thù của hắn. Nhưng cái giá của liều thuốc giải này chính là đôi cánh bị bẻ gãy và vương triều đẫm máu mà cậu buộc phải gánh vác cùng hắn.
Thẩm Ngọc khẽ vuốt sợi xích vàng nơi cổ chân. Sự sủng ái này thật quá đỗi tàn khốc. Hắn dùng máu của gia đình cậu để xây dựng nên ngôi điện này, và giờ đây lại dùng chính sự đau đớn của bản thân để giam cầm trái tim cậu.
"Tiêu Kình," Thẩm Ngọc thì thầm, giọng nói tan biến vào hư không u tối của cung điện. "Ngươi bắt ta làm thuốc giải của ngươi, nhưng ai sẽ giải thoát cho ta đây?"
Đêm hôm đó, Khôn Ninh Cung chìm trong một sự tĩnh lặng lạ kỳ. Một vị bạo chúa và một nam hậu, một kẻ chiếm hữu và một kẻ bị giam cầm, nằm bên nhau giữa những trân bảo xa hoa nhưng tâm hồn đều rách nát như nhau. Sợi xích vàng dường như không còn chỉ trói buộc cổ chân Thẩm Ngọc, mà nó đã bắt đầu quấn lấy cả số phận của Tiêu Kình.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh đầu tiên chạm vào khung cửa sổ, Tiêu Kình tỉnh dậy. Hắn thấy Thẩm Ngọc vẫn ngồi đó, dựa vào thành giường, đôi mắt mệt mỏi nhưng thanh tĩnh. Chiếc trâm vàng vẫn nằm trên sàn nhà, im lìm chứng kiến một cuộc ám sát hụt.
Tiêu Kình hiểu chuyện gì đã xảy ra. Hắn nhìn Thẩm Ngọc, sự chiếm hữu trong lòng hắn không hề giảm đi mà lại càng thêm sâu sắc, pha lẫn một sự sùng bái điên cuồng đến mức cực đoan.
"Ngọc nhi, ngươi không giết trẫm. Điều đó có nghĩa là ngươi đã chọn ở lại bên trẫm mãi mãi."
Tiêu Kình đứng dậy, ra lệnh cho người mang đến một chiếc chìa khóa khác, nhưng không phải để mở xích, mà là để khóa chặt thêm cánh cửa của Khôn Ninh Cung. Hắn sẽ sủng ái cậu bằng tất cả những gì hắn có, sẽ dâng cho cậu cả thế giới này dưới chân, nhưng hắn tuyệt đối không bao giờ cho cậu tự do. Bởi vì bây giờ hắn đã biết, không có cậu, hắn sẽ thực sự biến thành một con quái vật không có đường về.