Ánh bình minh của ngày thứ bảy kể từ khi Thẩm Ngọc bước vào lồng kính của Khôn Ninh Cung mang một sắc thái khác lạ. Không còn cái u ám của bão tuyết, trời bắt đầu hửng nắng, một thứ ánh sáng vàng vọt và yếu ớt cố gắng len lỏi qua những kẽ hở của rèm lụa dày đặc.
Tiêu Kình đã rời đi từ sớm để xử lý triều chính sau nhiều ngày bỏ bê. Sự rời đi của hắn mang lại cho Thẩm Ngọc một không gian tĩnh lặng đến rợn người, nhưng cũng là lúc để cậu đối diện với chính mình. Cậu bước xuống giường, tiếng xích vàng kéo lê trên thảm nhung nghe như tiếng cười nhạo của số phận. Thẩm Ngọc đi tới trước chiếc gương đồng lớn đặt ở góc điện – một báu vật được khảm bằng xà cừ và ngọc thạch, quà tặng của sứ thần phương Tây.
Trong gương, một gương mặt thanh tú hiện ra, nhưng đôi mắt phượng vốn rạng rỡ nay chỉ còn lại một màu xám xịt của tro tàn. Cậu nhìn chiếc trâm hình chim nhạn vẫn còn cài trên tóc, biểu tượng của sự tự do bị giễu cợt giữa chốn cung cấm. Thẩm Ngọc đưa tay chạm vào mặt gương, cảm giác lạnh lẽo từ đồng thau truyền vào đầu ngón tay làm cậu khẽ rùng mình. Cậu nhận ra, mình không khác gì con chim nhạn kia, bị đóng đinh vào một khung trời vàng son giả tạo.
Sự sủng ái của Tiêu Kình trong những ngày qua không hề thuyên giảm, thậm chí nó còn trở nên điên cuồng hơn sau khi cậu cứu hắn khỏi cơn phát bệnh. Hắn cho người mang đến những loại kỳ hoa dị thảo từ phương Nam, cho thợ thủ công giỏi nhất dệt nên những bộ y phục mà mỗi sợi chỉ đều được nhúng trong nước thơm. Nhưng đối với Thẩm Ngọc, mỗi món quà đều là một lớp xiềng xích mới.
Cậu bắt đầu quan sát căn phòng này một cách tỉ mỉ hơn. Khôn Ninh Cung vốn là tẩm cung của Thái hậu đời trước, người đã đột ngột qua đời ngay sau khi Tiêu Kình lên ngôi. Có một sự kỳ lạ bao trùm lấy nơi này: Tại sao Tiêu Kình lại chọn chính cung điện của mẫu thân mình để giam cầm người hắn yêu? Phải chăng hắn muốn giấu cậu đi trong cái bóng của quá khứ, hay nơi này còn chứa đựng một điều gì đó mà hắn không muốn ai biết đến?
Thẩm Ngọc đi dạo quanh phòng, tay lướt qua những giá sách cổ. Cậu dừng lại trước một bức bình phong bằng gỗ trắc, phía sau là một chiếc gương trang điểm cũ kỹ, có vẻ như đã bị bỏ quên từ lâu và không được lau chùi như phần còn lại của cung điện. Sự tò mò trỗi dậy, cậu cúi xuống, phát hiện ra một ngăn kéo nhỏ ở chân bàn trang điểm bị kẹt cứng.
Cậu dùng một mảnh kim loại từ chiếc trâm cài tóc khéo léo cạy mở. Một âm thanh "cạch" nhỏ vang lên, ngăn kéo bật ra, tung lên một lớp bụi mỏng. Bên trong không có vàng bạc châu báu, chỉ có một chiếc hộp gỗ long não nhỏ xíu và một cuốn nhật ký ố vàng.
Tim Thẩm Ngọc đập liên hồi. Cậu mở cuốn sổ ra, những dòng chữ nghiêng nghiêng, sắc sảo hiện ra dưới ánh mặt trời. Đó là bút tích của Thái hậu.
"Ngày... tháng... năm... Đứa trẻ ấy càng lớn càng không giống Tiên đế. Chứng bệnh Huyết Ngải Phù trong máu nó ngày một trầm trọng, giống hệt như người anh họ bạc mệnh của ta ở phủ Thẩm gia. Ta run sợ mỗi khi nhìn vào đôi mắt đỏ của nó. Sự tráo đổi năm xưa liệu có phải là một sai lầm? Tiên đế đã phát hiện ra điều gì đó, ông ấy bắt đầu nghi ngờ sự trung thành của Thẩm Hoài..."
Thẩm Ngọc cảm thấy mặt đất dưới chân như sụp xuống. Từng câu chữ như những nhát dao đâm xuyên qua trí óc cậu. Sự tráo đổi? Giống người phủ Thẩm gia? Cậu run rẩy lật tiếp những trang sau, nhưng những trang đó đã bị xé nát một cách tàn nhẫn. Chỉ còn lại một mẩu giấy nhỏ kẹp ở bìa cuối:
"Thẩm gia nắm giữ bí mật về dòng máu thực sự. Nếu Tiêu Kình biết mình không mang cốt nhục họ Tiêu, nó sẽ san bằng tất cả những gì ngăn cản nó đến với ngai vàng... và cả thứ mà nó khao khát nhất."
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Thẩm Ngọc. Hóa ra, bi kịch của Thẩm gia không chỉ đơn giản là sự thanh trừng chính trị. Tiêu Kình có lẽ đã biết, hoặc ít nhất là nghi ngờ về thân thế thực sự của mình. Hắn tiêu diệt Thẩm gia để bịt đầu mối, nhưng lại giữ lại cậu – người duy nhất còn sống mang dòng máu mà hắn vừa căm ghét vừa thèm khát.
Sự chiếm hữu của hắn giờ đây không chỉ là dục vọng, mà còn là một sự bù đắp bệnh hoạn. Hắn muốn giam cầm Thẩm Ngọc để giữ lấy một mảnh linh hồn thực sự của chính mình, thứ mà hắn đã đánh mất khi bước lên ngai vàng dối trá kia.
"Ngươi đang xem gì đó?"
Giọng nói lạnh lùng và uy nghiêm của Tiêu Kình vang lên ngay sau lưng khiến Thẩm Ngọc giật bắn mình. Cậu nhanh chóng giấu mẩu giấy vào lòng bàn tay, quay lại đối diện với hắn.
Tiêu Kình đã đứng đó từ lúc nào, bóng hắn cao lớn che khuất cả ánh nắng tràn vào phòng. Hắn nhìn ngăn kéo bị mở tung, rồi nhìn vào cuốn sổ trên tay Thẩm Ngọc. Đôi mắt hắn híp lại, những tia máu đỏ bắt đầu hiện rõ trên tròng mắt. Sự bình tĩnh giả tạo của hắn đang dần vỡ vụn.
"Ngươi không nên chạm vào những thứ thuộc về người chết," Tiêu Kình bước tới, từng bước chân chậm rãi nhưng đầy áp lực.
Hắn giật mạnh cuốn sổ khỏi tay Thẩm Ngọc, ném thẳng vào lò sưởi đang rực lửa bên cạnh. Ngọn lửa xanh bùng lên, nuốt chửng những dòng chữ quý giá trong nháy mắt.
"Tiêu Kình, ngươi đang sợ hãi điều gì?" Thẩm Ngọc ngẩng đầu, ánh mắt cậu giờ đây không còn sự sợ hãi, mà là một sự truy vấn sắc lẹm. "Ngươi sợ ta biết được rằng ngươi vốn dĩ không thuộc về nơi này? Ngươi sợ rằng vị vua vĩ đại của Đại Thần chỉ là một kẻ chiếm đoạt danh phận?"
Cánh tay Tiêu Kình vung lên, hắn bóp chặt lấy cổ Thẩm Ngọc, dồn cậu vào bức tường đá lạnh lẽo. Lực tay của hắn mạnh đến mức khiến cậu không thể thở nổi, mặt đỏ bừng lên vì thiếu dưỡng khí.
"Câm miệng!" Tiêu Kình gầm lên, hơi thở hắn nồng nặc mùi rượu và sát khí. "Trẫm là vua! Trẫm nói trẫm là ai thì trẫm là kẻ đó! Ai nắm giữ quyền lực, kẻ đó là chân lý. Ngươi nghĩ rằng một vài dòng chữ của một người đàn bà điên có thể thay đổi được gì sao?"
Hắn ghé sát tai cậu, giọng nói trở nên thì thầm nhưng đáng sợ hơn bất cứ lời đe dọa nào: "Ngươi có biết tại sao trẫm lại giết cha ngươi không? Vì ông ta luôn nhìn trẫm bằng ánh mắt thương hại. Ông ta biết bí mật đó, nhưng lại không bao giờ nói ra, chỉ dùng sự im lặng để hành hạ trẫm. Trẫm ghét sự thương hại. Và trẫm cũng ghét việc ngươi biết quá nhiều."
Hắn buông tay ra, Thẩm Ngọc ngã quỵ xuống sàn, ho sặc sụa. Tiêu Kình đứng trên cao nhìn xuống, sự chiếm hữu trong mắt hắn đã đạt tới đỉnh điểm của sự điên rồ.
"Ngươi muốn biết sự thật? Được, trẫm sẽ cho ngươi biết. Trẫm mang dòng máu của Thẩm gia, nhưng trẫm sẽ là kẻ kết liễu Thẩm gia. Và ngươi, Ngọc nhi, ngươi sẽ là người cuối cùng chứng kiến vương triều này thuộc về trẫm. Ngươi sẽ không bao giờ ra khỏi đây được nữa. Trẫm sẽ cho người xây thêm một bức tường bao quanh Khôn Ninh Cung này. Từ nay, ngay cả ánh trăng cũng không được phép nhìn thấy ngươi."
Tiêu Kình rời đi, ra lệnh cho quân lính canh phòng nghiêm ngặt hơn gấp bội. Thẩm Ngọc nằm trên sàn nhà, tay vẫn nắm chặt mẩu giấy nhỏ chưa bị cháy hết. Một nỗi đau đớn tột cùng trào dâng trong lòng cậu. Hóa ra, họ là anh em họ? Hay đúng hơn, họ là hai mảnh đời bị xô đẩy bởi một âm mưu hoàng tộc thâm độc.
Cậu nhìn vào chiếc gương đồng ở góc phòng. Con chim nhạn trong gương dường như đang rơi lệ. Sự chiếm hữu của Tiêu Kình giờ đây đã mang một màu sắc khác: Nó không còn là yêu, mà là một sự giam cầm để cùng nhau chôn vùi một tội ác.
Nhưng trong bóng tối của sự tuyệt vọng, Thẩm Ngọc cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang nhen nhóm. Nếu Tiêu Kình sợ hãi bí mật này, thì chính bí mật này sẽ là vũ khí để cậu lật đổ hắn. Cậu không còn là một con chim nhạn bị thương nữa. Cậu sẽ là người thợ săn, chờ đợi thời cơ để bẻ gãy cái bẫy vàng này từ bên trong.
Đêm hôm đó, Tiêu Kình không quay lại. Hắn đứng trên đài cao của hoàng thành, nhìn về hướng phương Nam – nơi mà huynh trưởng của Thẩm Ngọc, Thẩm Anh, đang tập hợp lực lượng.
Hắn biết mình đang đi trên một sợi dây mảnh giữa sự điên loạn và sự tỉnh táo. Hắn yêu Thẩm Ngọc đến mức muốn giết chết cậu để cậu mãi mãi thuộc về mình, nhưng hắn cũng sợ hãi cậu đến mức không dám đối diện với ánh mắt trong veo của cậu.
"Huyết Ngải Phù... Thẩm gia..." Tiêu Kình thầm thì, đôi mắt đỏ rực phản chiếu ánh lửa lập lòa. "Nếu ta là quỷ, ta sẽ bắt ngươi phải làm vợ của quỷ."
Dưới căn phòng giam xa hoa, Thẩm Ngọc bắt đầu viết. Cậu không có giấy bút, cậu dùng máu từ ngón tay mình viết lên mặt sau của bức bình phong những ký hiệu mật mã của Hội Chim Nhạn. Cậu biết, huynh trưởng sẽ đến. Và khi ngày đó đến, Khôn Ninh Cung sẽ không còn là nơi giam giữ cậu, mà sẽ là mồ chôn cho một vương triều dối trá.