Bầu không khí trong Khôn Ninh Cung sau đêm bùng nổ bí mật về thân thế trở nên đặc quánh và lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Tiêu Kình không còn bước vào cung điện với sự vồn vã hay những món quà phù phiếm. Hắn đứng ở ngưỡng cửa, bóng người cao lớn đổ dài lên sàn nhà, đôi mắt đỏ rực như máu lặng lẽ quan sát Thẩm Ngọc từ xa. Hắn giống như một thợ săn đang nhìn con mồi đã bị bẻ gãy ý chí, nhưng trong lòng lại âm ỉ một nỗi sợ hãi không tên: Nỗi sợ rằng con mồi ấy đang âm thầm mài sắc những chiếc vuốt của mình trong bóng tối.
Thẩm Ngọc cũng thay đổi. Cậu không còn tuyệt thực, không còn nhìn Tiêu Kình bằng ánh mắt căm hận sục sôi như những ngày đầu. Cậu trở nên im lặng một cách dịu dàng. Cậu bắt đầu ăn những món ngự thiện được ban xuống, bắt đầu mặc lên người những bộ y phục lụa là đắt giá, và thậm chí, cậu còn cho phép Tiêu Kình chạm vào mái tóc mình mà không hề né tránh.
Nhưng trong thâm tâm, Thẩm Ngọc biết rõ mỗi hành động của mình là một quân cờ trên bàn cờ sinh tử. Cậu phải ra khỏi đây. Cậu phải kết nối lại với Hội Chim Nhạn. Và cơ hội duy nhất chính là Đại lễ Mừng thọ Thái hậu sắp tới – một sự kiện mà theo lễ giáo, Hoàng hậu buộc phải xuất hiện bên cạnh Hoàng đế.
Sáng hôm ấy, Tiêu Kình bước vào khi Thẩm Ngọc đang ngồi bên cửa sổ, tay mân mê đóa mai trắng vừa chớm nở trong bình sứ. Cậu không quay lại, nhưng tiếng xích vàng khẽ rung lên khi cậu dịch chuyển tư thế đã báo hiệu sự hiện diện của cậu.
"Ngọc nhi, ngươi có vẻ đã bình tâm hơn." Giọng Tiêu Kình trầm thấp, mang theo một chút nhẹ nhõm nhưng vẫn không giấu được sự nghi kỵ thường trực.
Thẩm Ngọc từ từ xoay người lại. Dưới ánh sáng ban mai, gương mặt cậu đẹp đến nao lòng, một vẻ đẹp thoát tục nhưng lại mang chút nhợt nhạt của kẻ bị giam cầm lâu ngày. Cậu khẽ mỉm cười – một nụ cười mỏng manh như sương sớm.
"Bệ hạ, thần nghĩ thông suốt rồi. Chống đối người chỉ mang lại đớn đau cho thần và sự nổi giận cho người. Thẩm gia đã mất, thần cũng chỉ còn lại mình người trên thế gian này."
Những lời nói ấy như một liều thuốc phiện rót vào tai Tiêu Kình. Hắn lao tới, quỳ xuống bên cạnh cậu, nắm chặt lấy đôi bàn tay lạnh giá của Thẩm Ngọc. Sự chiếm hữu của hắn bùng lên mãnh liệt, hắn áp mặt vào lòng bàn tay cậu, tham lam hít hà mùi hương thanh khiết.
"Ngươi nói thật sao? Ngươi sẽ không bỏ trẫm chứ?"
"Thần có thể đi đâu được với sợi xích này?" Thẩm Ngọc nhìn xuống cổ chân mình, ánh mắt đượm buồn. "Nhưng Bệ hạ, thần là Hoàng hậu của người. Đại lễ mừng thọ sắp tới, nếu thần cứ mãi bị nhốt ở đây, triều thần sẽ dị nghị, uy nghiêm của người sẽ bị ảnh hưởng. Thần muốn... được đứng bên cạnh người, dù chỉ một ngày thôi."
Tiêu Kình khựng lại. Đôi mắt hắn híp lại đầy toan tính. Hắn biết Thẩm Ngọc thông minh, hắn sợ đây là một cái bẫy. Nhưng lòng kiêu ngạo của một vị vua và khát khao được khoe khoang "vật báu" của mình trước bàn dân thiên hạ đã lấn át tất cả. Hắn muốn cả thế giới phải quỳ dưới chân họ, muốn mọi kẻ dám khinh khi hắn phải thấy rằng hắn đã thuần phục được đóa hoa thanh cao nhất Đại Thần.
"Được. Trẫm sẽ cho ngươi xuất hiện. Nhưng Ngọc nhi, nếu ngươi dám có ý định bỏ trốn, trẫm sẽ giết chết tất cả những kẻ có mặt trong buổi tiệc đó, bắt đầu từ những cung nữ đang hầu hạ ngươi."
Thẩm Ngọc cúi đầu, che đi tia sáng sắc lẹm trong mắt. "Thần không dám."
Những ngày tiếp theo là một chuỗi những sự chuẩn bị rầm rộ. Tiêu Kình cho thợ kim hoàn giỏi nhất đúc lại một chiếc vòng cổ chân mới, vẫn bằng vàng ròng nhưng mỏng hơn, tinh xảo hơn và đặc biệt là có một sợi dây xích mảnh dài được giấu khéo léo dưới vạt áo bào dài quét đất. Hắn muốn đảm bảo rằng dẫu cậu có đứng giữa đám đông, hắn vẫn là người nắm giữ đầu dây của sự tự do ấy.
Về phần Thẩm Ngọc, cậu bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình. Thông qua việc yêu cầu thêm các loại thảo dược để "tẩm bổ" cho nhan sắc trước đại lễ, cậu đã khéo léo yêu cầu những vị thuốc mà khi kết hợp lại, chúng tạo ra một loại mực tàng hình đặc biệt. Trong lúc các cung nữ bận rộn thêu thùa y phục, cậu đã dùng loại mực này viết lên những dải lụa lót bên trong ống tay áo bào của mình – những chỉ thị mật cho Thẩm Anh.
Đêm trước đại lễ, Tiêu Kình ôm chặt Thẩm Ngọc trong lòng. Hắn cảm thấy cậu dịu dàng hơn hẳn, thậm chí cậu còn chủ động rót rượu cho hắn.
"Ngọc nhi, trẫm cảm thấy mình như đang nằm mơ." Tiêu Kình thầm thì, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cậu.
"Giấc mơ hay ác mộng, đều do Bệ hạ quyết định cả." Thẩm Ngọc bình thản đáp, tay khẽ vuốt ve mái tóc rối của hắn.
Cậu nhìn vào gương đồng, thấy hình bóng hai người quấn quýt lấy nhau, nhưng trong thâm tâm cậu chỉ thấy một sự ghê tởm khôn cùng. Cậu đang khiêu vũ trên lưỡi dao, mỗi bước chân đều có thể khiến cậu tan xương nát thịt, nhưng vì báo thù, vì sự thật, cậu sẵn sàng đánh đổi tất cả.
Đại lễ Mừng thọ Thái hậu diễn ra tại điện Thái Hòa trong một không gian lộng lẫy và uy nghiêm tột bậc. Hàng nghìn ngọn đèn hoa đăng thắp sáng cả một vùng trời, tiếng nhạc cung đình vang lên rộn rã nhưng không che giấu được sự căng thẳng ngầm giữa các phe phái triều đình.
Khi Tiêu Kình nắm tay Thẩm Ngọc bước vào, cả điện bỗng chốc im bặt. Thẩm Ngọc trong bộ phượng bào đỏ thẫm thêu chim nhạn tung cánh, gương mặt được trang điểm lộng lẫy nhưng vẫn giữ được nét thanh cao thoát tục. Cậu bước đi uyển chuyển, dẫu mỗi bước chân là một sự nhắc nhở về sợi xích vàng đang siết chặt cổ chân dưới lớp váy dài.
Tiêu Kình ngồi trên ngai vàng, tay không rời khỏi tay Thẩm Ngọc. Hắn nhìn xuống quần thần với vẻ đắc thắng. Ánh mắt hắn lướt qua các đại thần lão làng, những kẻ từng phản đối việc phong một nam nhân làm hậu, như muốn nói: "Xem này, kẻ các ngươi kính trọng nhất giờ đây đã hoàn toàn thuộc về ta."
Giữa buổi tiệc, theo kế hoạch, Thẩm Ngọc xin phép được xuống ban rượu cho các phu nhân đại thần để tỏ lòng hiếu kính. Tiêu Kình ban đầu lưỡng lự, nhưng khi thấy Thẩm Ngọc nhìn mình bằng ánh mắt khẩn cầu pha chút phục tùng, hắn đã nới lỏng sợi xích giấu kín và gật đầu.
Thẩm Ngọc bước xuống bậc thềm đá. Cậu di chuyển giữa các bàn tiệc, phong thái ung dung. Khi đi ngang qua vị trí của phủ Thống đốc phía Nam – nơi cậu biết có tai mắt của huynh trưởng – cậu đã cố ý vấp nhẹ. Một dải lụa mỏng bên trong tay áo khéo léo rơi xuống ngay dưới gầm bàn của vị tướng quân trung thành.
Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt. Thẩm Ngọc nhanh chóng đứng vững lại, mỉm cười tạ lỗi và tiếp tục ban rượu như không có chuyện gì xảy ra.
Tuy nhiên, sự chiếm hữu điên cuồng của Tiêu Kình khiến hắn không rời mắt khỏi cậu dù chỉ một giây. Hắn nhận thấy một thoáng biến đổi trong nhịp bước của cậu. Độc tính Huyết Ngải Phù trong hắn vốn nhạy cảm với những sự bất thường, bắt đầu râm ran trong huyết quản.
Tiệc tan, khi trở về Khôn Ninh Cung, Tiêu Kình bất ngờ đẩy mạnh Thẩm Ngọc vào tường. Hắn không nói lời nào, bắt đầu xé toạc lớp áo phượng bào lộng lẫy trên người cậu.
"Bệ hạ! Người làm gì vậy?" Thẩm Ngọc hốt hoảng, cố gắng che chắn cơ thể.
Tiêu Kình không trả lời, hắn lùng sục khắp người cậu, tìm kiếm một thứ gì đó mà hắn nghi ngờ. Khi thấy ống tay áo của cậu trống rỗng, không còn dải lụa lót như lúc chiều, đôi mắt hắn chuyển sang màu đỏ sẫm đáng sợ.
"Dải lụa lót đâu? Ngọc nhi, ngươi nghĩ trẫm là kẻ ngốc sao?" Tiêu Kình gầm lên, đôi tay hắn bóp chặt lấy cổ tay cậu đến tím tái. "Ngươi đã đưa thứ gì cho bọn chúng? Hả?"
Thẩm Ngọc tái mặt, nhưng cậu nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt điên dại của hắn, giọng nói mang theo một sự uất ức giả tạo nhưng đầy thuyết phục:
"Dải lụa đó... thần đã xé đi vì nó quá chật, khiến thần khó chịu khi ban rượu. Bệ hạ, người lại không tin thần sao? Người bắt thần phải quỳ lạy trước bao người, phải mang sợi xích này đi giữa đám đông, thần đã làm tất cả vì uy nghiêm của người. Vậy mà bây giờ người lại nghi ngờ thần?"
Thẩm Ngọc bật khóc. Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt trang điểm lộng lẫy tạo nên một vẻ đẹp tan vỡ khiến Tiêu Kình khựng lại. Sự chiếm hữu của hắn luôn đi kèm với một nỗi sợ hãi tột cùng là bị cậu ghét bỏ. Nhìn thấy cậu khóc, con quỷ dữ trong hắn bỗng chốc yếu thế.
"Ta... ta không có ý đó..." Tiêu Kình buông tay ra, giọng hắn run rẩy.
Hắn ôm lấy cậu, vùi đầu vào vai cậu, thầm thì những lời xin lỗi điên loạn. Hắn không biết rằng, đằng sau lưng hắn, đôi mắt của Thẩm Ngọc lạnh lùng đến đáng sợ. Cậu đã thành công. Thông tin đã được chuyển đi. Đêm nay, Hội Chim Nhạn sẽ biết được sự thật về dòng máu của Tiêu Kình và kế hoạch giải cứu sẽ được bắt đầu.