MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHƯỢNG BẢO XIỀNG VÀNGChương 5: ĐÊM MƯA NGỰ UYỂN VÀ CUỘC GẶP GỠ TRONG GIÔNG BÃO

PHƯỢNG BẢO XIỀNG VÀNG

Chương 5: ĐÊM MƯA NGỰ UYỂN VÀ CUỘC GẶP GỠ TRONG GIÔNG BÃO

1,604 từ · ~9 phút đọc

Trời kinh thành về đêm bỗng chuyển mình dữ dội. Những đám mây đen đặc quánh như mực tàu từ phương Bắc tràn về, nuốt chửng vầng trăng khuyết gầy guộc. Chẳng mấy chốc, một cơn mưa dông trái mùa đổ ập xuống hoàng cung Đại Thần, gột rửa những bụi bặm trên mái ngói cong vút nhưng lại không thể làm sạch nổi những âm mưu đen tối đang nảy mầm trong lòng điện ngọc.

Trong Khôn Ninh Cung, Thẩm Ngọc ngồi lặng lẽ bên án thư, ngọn nến le lói trước mặt chỉ càng làm nổi bật vẻ cô tịch của cậu. Cậu đang đợi. Kể từ sau Đại lễ Mừng thọ, tâm trí cậu chưa một giây phút nào được bình yên. Dải lụa mật mã đã gửi đi, và theo quy luật của Hội Chim Nhạn, nếu nhận được chỉ thị tối khẩn, huynh trưởng sẽ tìm cách liên lạc trong vòng ba ngày vào đêm có mưa lớn.

Tiếng mưa đập vào cửa sổ nghe như tiếng quân reo, mỗi lần sấm chớp rạch ngang trời lại soi rõ sợi xích vàng đang quấn quanh cổ chân Thẩm Ngọc. Cậu khẽ cử động, cảm giác kim loại lạnh lẽo cọ xát vào da thịt đã trở thành một phần của hơi thở. Cậu đã học được cách bước đi mà không gây ra tiếng động lớn, một kỹ năng sinh tồn đau đớn mà cậu buộc phải thuần thục để qua mặt lính canh.

Trong khi hai anh em đang mải mê bàn tính, họ không hề hay biết rằng ở phía hành lang đối diện, một bóng người cao lớn đã đứng đó tự bao giờ. Tiêu Kình không thể ngủ được. Cơn đau đầu do Huyết Ngải Phù lại hành hạ hắn, và như một thói quen, hắn muốn tìm đến mùi hương hoa nhài trên người Thẩm Ngọc để trấn an tâm trí.

Hắn đi một mình, không cho thái giám theo hầu. Khi bước vào Khôn Ninh Cung, hắn thấy căn phòng trống không, cửa sau hé mở và tiếng thì thầm vang lên từ phía sau bức bình phong. Độc tính trong máu Tiêu Kình bùng phát ngay lập tức. Sự nghi ngờ, lòng chiếm hữu và cơn ghen điên cuồng nhấn chìm chút lý trí cuối cùng của hắn.

Hắn bước tới, đạp văng bức bình phong quý giá sang một bên.

"CẶP GIAN PHU DÂM PHỤ!" Tiêu Kình gầm lên một tiếng vang động cả cung điện.

Thẩm Anh phản ứng cực nhanh, anh rút kiếm chắn trước mặt Thẩm Ngọc. Tiêu Kình nhìn thấy nam nhân lạ mặt đang đứng sát bên người thương của mình, lại thấy vẻ mặt hốt hoảng của Thẩm Ngọc, hắn điên cuồng rút thanh bảo kiếm trên tường, lao vào tấn công Thẩm Anh.

"Tiêu Kình! Dừng lại! Hắn là huynh trưởng của ta!" Thẩm Ngọc hét lên, cậu lao tới định can ngăn nhưng sợi xích vàng quá ngắn khiến cậu ngã nhào xuống sàn.

Tiêu Kình lúc này đã mất sạch lý trí. Trong mắt hắn chỉ thấy một kẻ muốn cướp đi "vật báu" duy nhất của mình. Đường kiếm của hắn vô cùng hung bạo, mỗi chiêu thức đều nhắm vào tử huyệt. Thẩm Anh dẫu võ nghệ cao cường nhưng vì không muốn làm kinh động đến quân lính bên ngoài để giữ an toàn cho Thẩm Ngọc, nên anh chỉ tìm cách phòng thủ.

"Huynh trưởng? Ngươi nghĩ trẫm là kẻ ngu sao?" Tiêu Kình vừa chém vừa cười điên dại. "Hôm nay trẫm sẽ băm vằn hắn ra, sau đó sẽ nhốt ngươi vào hầm tối để ngươi chỉ có thể nhìn thấy một mình trẫm!"

Trận chiến diễn ra khốc liệt trong không gian hẹp. Đồ sứ, tranh vẽ bị phá nát. Thẩm Ngọc nhìn thấy lính canh bắt đầu chạy về phía này, cậu biết nếu Thẩm Anh không đi ngay, cả hai sẽ cùng chết. Cậu nhìn thấy mảnh sứ vỡ dưới sàn, không ngần ngại nhặt lên và cứa một đường dài vào cổ tay mình.

"TIÊU KÌNH! NHÌN TA ĐÂY!"

Tiêu Kình khựng lại. Mùi máu tươi của Thẩm Ngọc xộc vào mũi hắn mạnh hơn bất cứ thứ gì. Hắn quay đầu lại, thấy cậu đang cầm mảnh sứ, máu đỏ chảy dài trên làn da trắng ngần, thấm vào tấm thảm nhung.

"Ngừng tay lại, hoặc ta sẽ chết ngay trước mặt ngươi!" Thẩm Ngọc lạnh lùng nói, ánh mắt cậu đầy vẻ quyết tuyệt.

Khoảng giờ Tý, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện qua những tán cây cổ thụ trong Ngự Uyển, băng qua hàng rào lính canh đang lơ là vì cơn mưa tầm tã. Đó là Thẩm Anh. Với võ nghệ cao cường và sự thông thuộc địa hình hoàng cung từ thuở còn làm thị vệ thân tín, anh đã dễ dàng tiếp cận cửa sau của Khôn Ninh Cung – nơi mà Tiêu Kình cho rằng sự canh phòng nghiêm ngặt của lính Ngự lâm phía trước là đủ để giam cầm một "nam nhân yếu ớt".

"Cạch."

Tiếng chốt cửa khẽ rung động. Thẩm Ngọc đứng phắt dậy, tim đập liên hồi. Cậu đi về phía bóng tối sau bức bình phong, tay cầm sẵn một đoản đao nhỏ giấu dưới gối.

"Ngọc nhi..." Một giọng nói trầm thấp, nghẹn ngào vang lên giữa tiếng mưa rơi.

Thẩm Ngọc buông rơi đoản đao, nước mắt trào ra không kìm nén được. Cậu nhào tới, ôm chặt lấy bóng người ướt đẫm đang đứng trước mặt. Mùi nước mưa hòa quyện với mùi trầm hương quen thuộc trên người huynh trưởng khiến mọi lớp mặt nạ kiên cường của cậu sụp đổ hoàn toàn.

"Huynh trưởng... em tưởng sẽ không bao giờ được gặp lại huynh nữa."

Thẩm Anh siết chặt đôi vai gầy guộc của em trai, lòng đau như cắt khi cảm nhận được sự mỏng manh của cậu. Khi ánh chớp từ bên ngoài hắt vào, anh nhìn thấy chiếc vòng vàng lấp lánh nơi cổ chân Thẩm Ngọc. Đôi mắt Thẩm Anh đỏ rực vì giận dữ, bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm.

"Tên bạo chúa đó... hắn dám đối xử với em như một con vật thế này sao? Ngọc nhi, theo huynh, chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức. Quân của Hội Chim Nhạn đã sẵn sàng ở ngoại thành."

Thẩm Ngọc lắc đầu, cậu lùi lại một bước, sợi xích vàng căng ra nghe "keng" một tiếng khô khốc. "Không được, huynh trưởng. Em không thể đi bây giờ. Bí mật em gửi cho huynh... huynh đã đọc kỹ chưa?"

Thẩm Anh trầm mặc, gương mặt anh trở nên vô cùng nghiêm trọng. "Đã đọc. Nhưng Ngọc nhi, nếu chuyện Tiêu Kình mang dòng máu Thẩm gia là thật, thì việc hắn giết cha chúng ta còn tàn độc gấp vạn lần. Hắn là một con quái vật không có nhân tính. Em ở lại đây chỉ có con đường chết."

"Chính vì hắn mang dòng máu của chúng ta, em mới phải ở lại," Thẩm Ngọc kiên định nói, đôi mắt phượng sáng lên một tia sáng sắc sảo. "Hắn điên loạn vì hắn không có gốc rễ. Em sẽ dùng sự thật này để bẻ gãy ý chí của hắn, để hắn phải quỳ xuống trước linh cữu của cha. Huynh hãy mang quân về phương Nam, tập hợp các cựu thần. Khi thời cơ đến, em sẽ mở cửa thành từ bên trong.

Cơn điên của Tiêu Kình bỗng chốc bị dập tắt bởi nỗi sợ hãi tột độ. Hắn buông kiếm, lao về phía Thẩm Ngọc. "Ngọc nhi! Buông xuống! Trẫm không đánh nữa! Đừng tự làm hại mình!"

Thẩm Anh nhân cơ hội đó, nhìn em trai một lần cuối với ánh mắt đau đớn, rồi nhanh chóng tung người biến mất vào màn mưa đen kịt. Anh biết, ở lại chỉ làm tình hình thêm tệ. Anh phải sống để cứu em mình sau này.

Tiêu Kình không buồn đuổi theo. Hắn quỳ xuống, dùng bàn tay run rẩy bóp chặt cổ tay Thẩm Ngọc để cầm máu. Ánh mắt hắn lúc này không còn là của một vị vua, mà là của một kẻ tâm thần vừa đánh mất vật báu. Hắn khóc, những giọt nước mắt nóng hổi rơi lên vết thương của cậu.

"Tại sao... tại sao ngươi lại bảo vệ hắn? Hắn quan trọng với ngươi hơn mạng sống của mình sao?"

Thẩm Ngọc nhìn hắn, môi cậu tái nhợt vì mất máu nhưng giọng nói vẫn đanh thép: "Hắn là gia đình duy nhất của ta. Tiêu Kình, ngươi đã giết cha ta, giờ ngươi còn muốn giết cả anh ta sao? Ngươi muốn ta sống bên cạnh ngươi như một cái xác không hồn sao?"

Tiêu Kình ôm chặt lấy cậu vào lòng, hắn siết mạnh đến mức xương sườn Thẩm Ngọc đau nhức. Hắn vùi mặt vào cổ cậu, gào lên như một đứa trẻ bị bỏ rơi: "Ngươi không có gia đình nào khác! Trẫm là gia đình duy nhất của ngươi! Trẫm sẽ giết sạch bất cứ ai chạm vào ngươi, dẫu đó là anh trai ngươi hay là ông trời đi chăng nữa!"

Đêm đó, Tiêu Kình phát điên hoàn toàn. Hắn ra lệnh cho thái y đến băng bó cho Thẩm Ngọc, sau đó hắn tự tay dùng thêm một sợi xích nữa, xích cả tay cậu vào thành giường. Hắn ngồi đó, thức trắng đêm, tay cầm thanh kiếm vẫn còn dính máu của cuộc giao tranh, nhìn chằm chằm vào Thẩm Ngọc như thể sợ cậu sẽ biến mất nếu hắn chớp mắt dù chỉ một giây.