Sau đêm mưa Ngự Uyển kinh hoàng ấy, Khôn Ninh Cung không còn là một cung điện xa hoa nữa, nó đã chính thức biến thành một lăng mộ sống. Tiêu Kình đã cho thực thi một mệnh lệnh tàn độc: Hắn sai thợ đá xây kín tất cả các cửa sổ bằng những phiến đá xanh dày đặc, chỉ để lại một khe hở nhỏ hẹp cao tít trên trần nhà để dưỡng khí có thể lọt vào. Ánh sáng mặt trời giờ đây là một thứ xa xỉ phẩm mà Thẩm Ngọc không bao giờ còn được chạm tới.
Bên trong gian điện, nến đỏ cháy suốt ngày đêm, tỏa ra thứ ánh sáng ma mị và mùi sáp nồng nặc. Thẩm Ngọc nằm trên giường, đôi tay bị xích vào thành giường bằng hai sợi dây xích bạc dài, cho phép cậu di chuyển trong một phạm vi hẹp nhưng tuyệt đối không thể với tới bất cứ vật sắc nhọn nào. Cổ chân trái vẫn là sợi xích vàng quen thuộc, nay đã hằn sâu một vết sẹo tím tái lên làn da tuyết trắng.
Cậu không còn khóc, cũng không còn gào thét. Thẩm Ngọc nằm đó, đôi mắt trống rỗng nhìn những cái bóng chập chờn trên trần nhà. Cậu đang đếm nhịp tim của mình, đếm từng giọt thời gian trôi qua trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Mỗi khi nghe tiếng lạch cạch của chìa khóa tra vào ổ, cơ thể cậu lại khẽ run lên một cách bản năng. Đó là tiếng báo hiệu của "con quỷ" đang đến.
Tiêu Kình bước vào, trên người hắn vẫn nồng nặc mùi máu tươi và gió lạnh. Hắn vừa trở về từ phòng tra tấn, nơi hắn đã tự tay hành hạ những lính canh để mất dấu Thẩm Anh đêm đó. Hắn không nhìn Thẩm Ngọc ngay, mà đi đến bên lò sưởi, lẳng lặng cởi bỏ lớp áo choàng vấy máu. Dưới ánh nến, gương mặt của vị hoàng đế trông tàn tạ và kiệt quệ đến cực điểm. Chứng bệnh Huyết Ngải Phù không chỉ tàn phá tâm trí mà đang bắt đầu đục khoét cả sinh lực của hắn. Những đường gân xanh tím nổi rõ trên cổ, kéo dài đến tận mang tai, khiến hắn trông như một bức tượng đồng bị rạn nứt.
Hắn tiến lại gần giường, ngồi xuống bên cạnh Thẩm Ngọc. Hắn đưa bàn tay thô ráp vuốt ve gương mặt nhợt nhạt của cậu, cử chỉ dịu dàng đến mức khiến người ta rợn người.
"Ngọc nhi, ngươi thấy không? Thế giới ngoài kia chỉ mang đến cho chúng ta sự phản bội và máu. Ở đây tốt hơn, chỉ có trẫm và ngươi. Không ai có thể làm hại ngươi, cũng không ai có thể cướp ngươi khỏi tay trẫm nữa."
Thẩm Ngọc không nhìn hắn, giọng cậu lạnh lẽo như băng đá: "Ngươi nói không ai làm hại ta, nhưng kẻ đang làm ta đau đớn nhất chính là ngươi. Tiêu Kình, ngươi giam giữ ta ở đây, nhưng linh hồn ta đã theo huynh trưởng rời khỏi hoàng cung này từ lâu rồi."
Bàn tay Tiêu Kình khựng lại. Hắn bóp chặt lấy cằm cậu, buộc cậu phải đối diện với đôi mắt đỏ rực của mình. "Linh hồn? Ngươi lại nhắc đến linh hồn? Trẫm đã nói rồi, trẫm không cần thứ đó! Ngươi hãy nhìn xem, sợi xích này là thật, da thịt này là thật, hơi thở này cũng là thật. Trẫm chiếm hữu cái thực tại này, thế là đủ!"
Hắn bất ngờ cúi xuống, hôn lên vết thương trên cổ tay Thẩm Ngọc – vết cứa từ mảnh sứ đêm qua đã được băng bó cẩn thận. Nụ hôn của hắn không có tình yêu, nó chỉ có sự tham lam và cuồng si của một kẻ sắp chết đuối. Hắn liếm láp vết sẹo như thể muốn nếm lấy vị máu của cậu, muốn dung hòa dòng máu Thẩm gia vào cái cơ thể đang mục nát của mình.
Thẩm Ngọc nhắm nghiền mắt, sự ghê tởm dâng lên tận cổ họng. "Ngươi biết mình mang dòng máu của ai mà, đúng không? Đó là lý do ngươi sợ hãi mỗi khi nhìn thấy ta. Vì trong ta là sự thật, còn trong ngươi là sự dối trá. Tiêu Kình, ngươi càng giữ chặt ta, sự dối trá đó càng bóp nghẹt ngươi."
Tiêu Kình gầm lên một tiếng, hắn đẩy Thẩm Ngọc ngã xuống nệm gối, cả thân hình to lớn đè ép lên cậu. Hắn thở hồng hộc, độc tính trong máu lại bắt đầu sôi sục. Hắn xé toạc y phục của cậu, để lộ ra làn da trắng ngần dưới ánh nến. Trong cơn điên loạn, hắn không biết làm gì để giải tỏa sự bất lực trong lòng ngoài việc cưỡng đoạt. Hắn muốn dùng sự nhục dục để nhấn chìm những suy nghĩ của Thẩm Ngọc, muốn cậu phải khóc lóc, phải cầu xin, phải thừa nhận sự hiện diện của hắn.
Nhưng Thẩm Ngọc vẫn im lặng. Cậu không phản kháng, không rên rỉ. Cậu nằm đó như một pho tượng ngọc thạch bị vấy bẩn, đôi mắt phượng nhìn trân trân vào khoảng không vô tận. Sự im lặng của cậu giống như một loại vũ khí sắc bén, đâm xuyên qua sự kiêu ngạo của Tiêu Kình. Mỗi lần hắn xâm chiếm cơ thể cậu, hắn lại cảm thấy mình xa cách cậu hơn bao giờ hết. Hắn chiếm hữu được thể xác, nhưng hắn lại thấy mình giống như một kẻ hành khất đang cố gắng giữ lấy một ảo ảnh.
Sau cuộc hoan lạc đẫm nước mắt và sự căm hận, Tiêu Kình nằm vật ra bên cạnh, hơi thở vẫn chưa ổn định. Hắn quay sang nhìn Thẩm Ngọc, thấy cậu vẫn duy trì cái nhìn trống rỗng đó. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy bỗng chốc bủa vây lấy vị bạo chúa. Hắn nhận ra rằng mình có thể xây thêm ngàn bức tường, đúc thêm vạn sợi xích, nhưng hắn sẽ không bao giờ sở hữu được nụ cười hay sự ấm áp mà Thẩm Ngọc từng dành cho huynh trưởng cậu.
"Tại sao ngươi không nhìn trẫm?" Hắn thầm thì, giọng nói pha lẫn sự cầu xin thảm hại. "Trẫm đã cho ngươi tất cả. Trẫm đã giết cả thiên hạ để đổi lấy một ánh mắt của ngươi. Tại sao?"
Thẩm Ngọc khẽ quay đầu lại, môi cậu khẽ nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. "Vì ngươi là một kẻ hèn nhát, Tiêu Kình. Một kẻ mạnh thực sự sẽ không cần đến xiềng xích. Ngươi giam ta lại vì ngươi biết, nếu không có những sợi xích này, ngươi chẳng là gì cả. Ngươi chỉ là một bóng ma đang cố bấu víu vào ánh sáng duy nhất còn sót lại."
Tiêu Kình đứng bật dậy, hắn vung tay hất đổ chiếc bàn trà bên cạnh. Tiếng sứ vỡ tan tành vang dội trong căn phòng kín. Hắn lao ra ngoài, khóa cửa lại với một tiếng động nặng nề. Hắn cần máu. Hắn cần phải giết chóc để quên đi sự thật mà Thẩm Ngọc vừa đâm vào tim hắn.
Bên trong phòng, Thẩm Ngọc thở hắt ra một hơi. Cậu biết mình vừa đẩy Tiêu Kình đến bờ vực của sự sụp đổ. Mỗi lời nói của cậu là một liều thuốc độc, gặm nhấm dần cái ngai vàng dối trá của hắn. Cậu nhìn về phía khe hở nhỏ xíu trên trần nhà, nơi một ngôi sao lẻ loi vừa hiện ra giữa màn mây xám.
"Huynh trưởng, hãy nhanh lên..." Cậu thầm nghĩ. "Trước khi con quỷ này hoàn toàn hóa điên và kéo cả kinh thành này vào hỏa ngục."
Cậu đưa bàn tay bị xích lên, sờ vào bức tường đá lạnh lẽo phía sau giường. Ở đó, cậu đã bí mật dùng móng tay khắc lên những ký hiệu nhỏ. Mỗi ngày, cậu đều dành hàng giờ để nghiên cứu cấu trúc của căn phòng này thông qua sự rung động của mặt đất mỗi khi lính canh đi ngang qua. Cậu nhận ra rằng Khôn Ninh Cung được xây trên một hệ thống hầm ngầm cũ của Tiền triều. Nếu cậu có thể tiếp cận được lối thoát hiểm bí mật dưới lò sưởi, cậu sẽ có cơ hội.
Nhưng trước hết, cậu phải làm cho Tiêu Kình tin rằng cậu đã hoàn toàn phục tùng. Cậu phải trở thành liều thuốc giải mà hắn không thể thiếu, để hắn nới lỏng sự cảnh giác. Thẩm Ngọc bắt đầu hát. Một điệu hò phương Nam buồn man mác, giọng hát trong trẻo của cậu xuyên qua những bức tường đá, bay tới tai Tiêu Kình khi hắn đang đứng ở hành lang bên ngoài.
Tiêu Kình khựng lại. Tiếng hát ấy dịu dàng như gió xuân, làm dịu đi cơn đau đầu đang hành hạ hắn. Hắn đứng tựa vào cửa, lắng nghe từng lời ca. Hắn tưởng rằng mình đã thuần hóa được cậu, tưởng rằng nỗi đau đã khiến cậu chấp nhận số phận. Hắn không biết rằng, đó là khúc nhạc tiễn đưa dành cho chính vương triều của mình.
Trong bóng tối của sự chiếm hữu cực đoan, một mầm mống của sự hủy diệt đã bắt đầu nảy nở. Một vị vua không có gốc rễ và một nam hậu mang dòng máu hoàng gia thực sự, hai linh hồn bị xích lại với nhau bởi thù hận và dục vọng, đang cùng nhau lao xuống vực thẳm của định mệnh.