MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHƯỢNG BẢO XIỀNG VÀNGChương 7: CHIẾC LỒNG GƯƠNG VÀ ĐIỆU MÚA CỦA SỰ PHẢN PHÚC

PHƯỢNG BẢO XIỀNG VÀNG

Chương 7: CHIẾC LỒNG GƯƠNG VÀ ĐIỆU MÚA CỦA SỰ PHẢN PHÚC

1,735 từ · ~9 phút đọc

Những ngày tiếp theo trong Khôn Ninh Cung trôi qua trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Tiêu Kình dường như đã tìm thấy một sự an tâm giả tạo sau đêm bùng nổ bạo lực ấy. Hắn bắt đầu tin rằng những bức tường đá xanh không kẽ hở và những sợi xích bạc trên tay Thẩm Ngọc đã thực sự khóa chặt được cả linh hồn cậu. Hắn không biết rằng, trong bóng tối của hầm ngục xa hoa này, Thẩm Ngọc đã bắt đầu học cách đeo lên mình một chiếc mặt nạ mới: chiếc mặt nạ của sự sùng bái và phục tùng.

Sáng hôm ấy, Tiêu Kình bước vào điện khi Thẩm Ngọc đang ngồi bên bàn trang điểm. Tiếng xích vàng kéo lê trên sàn đá không còn mang nhịp điệu đứt quãng của sự kháng cự, mà thay vào đó là một âm thanh đều đặn, nhịp nhàng. Cậu đang tự tay chải mái tóc dài mướt như lụa của mình, gương mặt phản chiếu trong chiếc gương đồng cổ không còn một chút gợn sóng của sự căm hờn.

"Ngọc nhi, hôm nay ngươi trông rất khác." Tiêu Kình dừng bước, ánh mắt hắn dán chặt vào bóng lưng gầy guộc của cậu. Hắn cảnh giác, nhưng trong lòng lại âm ỉ một niềm hy vọng điên rồ rằng cậu đã thực sự khuất phục.

Thẩm Ngọc không quay đầu lại, cậu chỉ khẽ mỉm cười qua gương. Nụ cười ấy đẹp đến mức khiến tim Tiêu Kình lỗi một nhịp, nhưng nó cũng lạnh lẽo như ánh trăng mùa đông. "Bệ hạ, thần đã suy nghĩ kỹ rồi. Thay vì cứ mãi nhìn về những thứ không thể thay đổi, thần nên học cách trân trọng kẻ đang nắm giữ mạng sống của thần. Người nói đúng, ngoài kia chỉ có máu và nước mắt, chỉ có ở bên người, thần mới thực sự được an toàn."

Tiêu Kình lao tới, hắn quỳ xuống phía sau cậu, vòng tay ôm chặt lấy eo Thẩm Ngọc, vùi mặt vào làn tóc thơm ngát mùi hương nhài. "Ngươi thực sự nghĩ vậy sao? Ngươi không hận trẫm vì đã giết cha ngươi, không hận trẫm vì đã nhốt ngươi ở đây sao?"

Thẩm Ngọc xoay người lại, đôi tay bị xích bạc khẽ nâng lên, vuốt ve gương mặt góc cạnh và đầy sẹo của vị bạo chúa. "Hận chứ. Nhưng hận thù chỉ làm thần thêm đau đớn. Thần thà chọn cách yêu kẻ chiến thắng, để được sống trong sự sủng ái này, còn hơn làm một cái xác khô héo trong hận thù."

Hắn như một kẻ khát lâu ngày gặp được dòng suối mát. Hắn không hề hay biết rằng, khi cậu thốt ra từ "yêu", đôi mắt phượng ấy đang lạnh lùng quan sát từng phản ứng của hắn để tìm ra khe hở trong tâm trí. Thẩm Ngọc biết, Tiêu Kình dẫu hung bạo nhưng bản chất lại là một kẻ vô cùng thiếu thốn tình cảm thực sự. Hắn chiếm hữu vì hắn sợ bị bỏ rơi. Và giờ đây, cậu sẽ dùng chính sự "tình cảm" đó để biến mình từ một tù nhân thành một kẻ cai trị tâm hồn hắn.

"Vậy trẫm sẽ cho ngươi tất cả." Tiêu Kình thì thầm, nụ hôn của hắn rơi lên lòng bàn tay cậu. "Ngươi muốn gì? Ngôi vị Hoàng hậu thực thụ? Quyền lực nhiếp chính? Trẫm đều có thể ban cho ngươi."

"Thần không cần quyền lực," Thẩm Ngọc khẽ đáp, ánh mắt cậu thoáng hiện một vẻ u uất giả tạo. "Thần chỉ cần một chút ánh sáng. Bệ hạ, căn phòng này quá tối tăm. Thần muốn được nhìn thấy Ngự Uyển một lần nữa. Người có thể nới lỏng sợi xích này, để thần được dạo bước dưới bóng mai được không?"

Sự chiếm hữu của Tiêu Kình ngay lập tức bị kích động. Hắn siết chặt tay cậu, giọng nói trở nên khàn đặc: "Không được! Ngoài kia có quá nhiều tai mắt. Thẩm Anh vẫn còn đang rình rập. Trẫm không thể để mất ngươi!"

Thẩm Ngọc không hề nản lòng. Cậu khẽ thở dài, tựa đầu vào ngực hắn, để mặc cho những sợi xích bạc va chạm vào giáp sắt trên người hắn tạo nên những tiếng kêu ai oán. "Người vẫn không tin thần. Nếu thần muốn trốn, thần đã chết từ lâu rồi. Thần chỉ muốn được ở bên người dưới ánh mặt trời, để thần thấy rằng người thực sự là vua của thần, chứ không phải một cai ngục."

Câu nói "vua của thần" đã đánh gục chút lý trí cuối cùng của Tiêu Kình. Hắn muốn được tôn thờ. Hắn muốn được Thẩm Ngọc công nhận tư cách quân vương của mình. Hắn im lặng hồi lâu, rồi trầm giọng ra lệnh: "Được. Ngày mai, trẫm sẽ đưa ngươi ra Ngự Uyển. Nhưng ngươi phải đeo mạng che mặt, và sợi xích vàng này... trẫm sẽ đích thân nắm giữ đầu dây."

Thẩm Ngọc cúi đầu, che đi tia sáng thắng lợi trong mắt. "Thần tuân chỉ."

Đêm đó, Tiêu Kình ngủ một giấc sâu nhất từ trước đến nay bên cạnh Thẩm Ngọc. Hắn không còn phải gồng mình chống lại những ảo ảnh của Huyết Ngải Phù, vì mùi hương và sự dịu dàng của cậu đã trở thành liều thuốc an thần cực mạnh. Nhưng bên cạnh hắn, Thẩm Ngọc vẫn thức trắng. Cậu lặng lẽ dùng ngón tay thon dài lướt qua sợi xích bạc trên tay mình. Cậu đã biết vị trí của chìa khóa. Nó được giấu trong một chiếc hộp ngọc luôn đặt đầu giường của Tiêu Kình, nơi hắn cho rằng an toàn nhất.

Cậu bắt đầu chuẩn bị. Trong những ngày qua, cậu đã lén tích trữ những mẫu vụn thảo dược có độc tính nhẹ từ những món ăn được ban xuống. Cậu nghiền chúng thành bột, giấu trong kẽ móng tay. Chỉ cần một cơ hội nhỏ nhất trong buổi dạo chơi ngày mai, cậu sẽ khiến Tiêu Kình rơi vào một cơn hôn mê ngắn – đủ để cậu chuyển tin tức cuối cùng cho Hội Chim Nhạn.

Sáng hôm sau, Ngự Uyển vắng lặng bóng người theo lệnh của hoàng đế. Tiêu Kình nắm chặt sợi xích vàng dài nối với cổ chân Thẩm Ngọc, dắt cậu đi dạo giữa rừng mai trắng đang nở rộ. Thẩm Ngọc đeo một chiếc mạng che mặt bằng lụa mỏng, bước đi uyển chuyển như một bóng ma xinh đẹp giữa cảnh sắc thanh bình.

Họ dừng lại bên hồ thái dịch. Tiêu Kình nhìn bóng hai người phản chiếu dưới mặt nước, lòng tràn đầy một cảm giác thỏa mãn lạ thường. Hắn quay sang nhìn Thẩm Ngọc, thấy cậu đang nhìn ngắm những đóa hoa mai với vẻ say đắm.

"Ngọc nhi, ngươi thấy không? Cả giang sơn này đều là của chúng ta."

"Phải, bệ hạ." Thẩm Ngọc khẽ đáp. Cậu từ từ tiến lại gần hắn, tay bưng một chén trà nhài mà cậu đã tự tay pha chế trước khi ra ngoài. "Mời người dùng trà. Đây là trà thần đã ướp bằng sương sớm trên cánh hoa mai."

Tiêu Kình không chút nghi ngờ, hắn cầm lấy chén trà và uống cạn. Hắn nhìn Thẩm Ngọc, định nói điều gì đó, nhưng đột nhiên đầu óc hắn trở nên quay cuồng. Đôi mắt đỏ rực của hắn chớp liên tục, hơi thở trở nên khó nhọc.

"Ngọc nhi... trong trà này..."

"Chỉ là một chút thuốc ngủ thôi, bệ hạ." Thẩm Ngọc lạnh lùng đứng nhìn hắn ngã xuống thảm cỏ xanh.

Cậu nhanh chóng quỳ xuống, tìm kiếm trên người hắn. Không phải chìa khóa, mà là tín hiệu lệnh mà Tiêu Kình luôn mang theo để điều động Ngự lâm quân. Cậu lấy ra một chiếc còi nhỏ bằng xương chim nhạn, thổi một nhịp điệu kỳ lạ hướng về phía bức tường thành phía Tây.

Một bóng đen xuất hiện từ trên ngọn cây cao nhất ngoài thành, vẫy một dải khăn đỏ đáp lại. Đó là tín hiệu: "Cửa thành phía Tây sẽ mở vào đêm giao thừa."

Xong xuôi, Thẩm Ngọc nhanh chóng đặt chiếc còi về chỗ cũ và ngồi xuống bên cạnh Tiêu Kình, đặt đầu hắn lên đùi mình, vuốt ve mái tóc hắn như thể đang chăm sóc một người chồng đang ngủ say. Khi đội lính canh chạy tới vì thấy hoàng đế ngã xuống, họ chỉ thấy một khung cảnh tràn đầy sủng ái: Hoàng hậu nam nhân đang dịu dàng che nắng cho vị vua của mình.

Tiêu Kình tỉnh lại sau nửa canh giờ. Hắn thấy mình đang nằm trong lòng Thẩm Ngọc, đầu óc vẫn còn chút choáng váng.

"Trẫm... trẫm bị sao vậy?"

"Người bị trúng gió, bệ hạ. Có lẽ do người làm việc quá sức." Thẩm Ngọc dịu dàng nói, tay khẽ lau mồ hôi trên trán hắn. "Thần đã rất sợ hãi."

Nhìn vẻ mặt lo lắng của cậu, Tiêu Kình cảm thấy mọi sự nghi ngờ tan biến. Hắn ôm chặt lấy cậu, lòng tự nhủ rằng mình thật may mắn khi có được một người như vậy bên cạnh. Hắn không biết rằng, sợi xích vàng trên tay hắn giờ đây chỉ còn là một biểu tượng vô nghĩa. Sự chiếm hữu của hắn đã biến thành sự mù quáng, và kẻ đang nắm giữ chìa khóa của vương triều này không phải là hắn, mà chính là người hắn đang ôm trong lòng.

Khi trở về Khôn Ninh Cung, Tiêu Kình thậm chí đã ra lệnh tháo bỏ sợi xích bạc trên tay Thẩm Ngọc, chỉ để lại sợi xích vàng nơi cổ chân như một sự nhượng bộ cuối cùng. Hắn tin rằng tình yêu đã cảm hóa được cậu. Hắn không biết rằng, chính giây phút hắn nới lỏng xiềng xích cũng là lúc bản án tử hình dành cho hắn bắt đầu được thực thi.

Trong bóng tối của gian điện, Thẩm Ngọc nhìn sợi xích vàng vẫn còn đó, khẽ mỉm cười. Cậu không cần tháo nó ra ngay lúc này. Cậu muốn Tiêu Kình tiếp tục tin rằng hắn đang sở hữu cậu, cho đến giây phút cuối cùng, khi cậu tước đoạt tất cả những gì hắn trân quý nhất: ngai vàng và cả niềm tin cuối cùng của hắn vào tình yêu.