MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHƯỢNG BẢO XIỀNG VÀNGChương 8: GIAO THỪA ĐẪM MÁU VÀ TIẾNG XÍCH VÀNG GÃY VỤN

PHƯỢNG BẢO XIỀNG VÀNG

Chương 8: GIAO THỪA ĐẪM MÁU VÀ TIẾNG XÍCH VÀNG GÃY VỤN

1,883 từ · ~10 phút đọc

Không khí của những ngày cuối năm tại kinh thành Đại Thần bao phủ trong một vẻ ngoài thái bình giả tạo. Những dải lụa đỏ treo cao trên các cổng thành, tiếng pháo nổ lẹt đẹt của đám trẻ nhỏ trong các ngõ hẻm, và mùi hương trầm ấm sực nức từ các ngôi đền cổ. Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ bọc sầm uất ấy, một cơn bão chính trị đang cuộn trào, trực chờ nhấn chìm cả vương triều họ Tiêu vào hố sâu của lịch sử.

Bên trong Khôn Ninh Cung, sự tĩnh lặng lại mang một màu sắc khác: một sự tĩnh lặng của cái chết đang rình rập. Tiêu Kình kể từ sau buổi dạo chơi ở Ngự Uyển đã trở nên sùng bái Thẩm Ngọc đến mức mù quáng. Hắn dành toàn bộ thời gian sau giờ nghị triều để ở bên cậu, tự tay đút cho cậu từng thìa cháo, tự tay chải tóc cho cậu, như thể hắn đang bù đắp cho tất cả những đớn đau mà hắn đã gây ra. Hắn không nhận ra rằng, ánh mắt của Thẩm Ngọc khi nhìn hắn đã không còn sự căm hận bộc phát, mà là một sự trống rỗng sâu thẳm – thứ ánh sáng lạnh lẽo của một lưỡi gươm đã được mài sắc.

Đêm giao thừa cuối cùng cũng đến. Tuyết bắt đầu rơi nặng hạt, phủ trắng những mái ngói cong vút của hoàng cung, che đi những vũng máu sắp sửa đổ xuống. Tiêu Kình cho người bày một bàn tiệc nhỏ ngay trong tẩm điện của Khôn Ninh Cung. Hắn không muốn dự yến tiệc cùng bách quan, hắn chỉ muốn đón năm mới cùng "vầng trăng" của riêng mình.

"Ngọc nhi, uống cùng trẫm chén rượu này." Tiêu Kình rót rượu vào hai chiếc chén vàng chạm trổ phượng hoàng. Đôi mắt hắn đỏ rực, không phải vì phát bệnh, mà vì hơi men và sự phấn khích tột độ. "Qua đêm nay, chúng ta sẽ bắt đầu một năm mới. Trẫm sẽ xóa bỏ mọi luật lệ, trẫm sẽ phong ngươi làm Hoàng đế thứ hai của Đại Thần. Chúng ta sẽ cùng nhau trị vì giang sơn này mãi mãi."

Thẩm Ngọc nâng chén rượu, khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy dưới ánh nến trông vừa hư ảo vừa tàn khốc. "Bệ hạ, người thực sự tin rằng giang sơn này có thể chịu được hai vị vua sao?"

"Chỉ cần trẫm nói được, là được!" Tiêu Kình nắm lấy tay cậu, sức mạnh của hắn khiến những sợi xích vàng nơi cổ chân Thẩm Ngọc khẽ rung động. "Ngươi là linh hồn của trẫm. Trẫm không thể làm vua nếu thiếu đi linh hồn mình."

Thẩm Ngọc nhấp một ngụm rượu, vị đắng chát lan tỏa đầu lưỡi. Cậu lắng tai nghe. Giữa tiếng gió rít qua khe cửa đá xanh, cậu đã nghe thấy những âm thanh lạ. Tiếng kim loại va chạm rất khẽ, tiếng bước chân dồn dập trên lớp tuyết dày ngoài thành Tây. Hội Chim Nhạn đã bắt đầu hành động.

"Bệ hạ, người có nghe thấy gì không?" Thẩm Ngọc thầm thì, đôi mắt phượng nhìn xoáy vào Tiêu Kình.

"Nghe thấy gì?" Tiêu Kình nhíu mày, hắn nghiêng tai lắng nghe nhưng chỉ nghe thấy tiếng pháo hoa từ phía xa vọng lại. "Chỉ là tiếng dân chúng mừng năm mới thôi. Đừng để tâm, Ngọc nhi."

Hắn đâu biết rằng, Thẩm Anh đã dùng hỏa pháo để ngụy trang cho tiếng súng thần công công phá cửa Tây. Những tai mắt của Thẩm Ngọc trong cung đã sớm hạ độc vào rượu của đội vệ binh vòng ngoài. Thành trì vững chắc nhất của Đại Thần đang sụp đổ từ bên trong.

Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên ngay sát hoàng thành, chấn động đến mức làm rơi cả những bình sứ quý giá trong Khôn Ninh Cung. Tiêu Kình đứng bật dậy, bản năng của một chiến tướng khiến hắn ngay lập tức lấy lại sự tỉnh táo. Đôi mắt hắn hiện lên sát khí lạnh người.

"Có biến!"

Hắn định lao ra ngoài, nhưng Thẩm Ngọc đã đứng dậy, sợi xích vàng căng ra, ngăn cản bước chân của cậu nhưng đồng thời cũng thu hút sự chú ý của hắn.

"Tiêu Kình, người không thể đi đâu cả." Thẩm Ngọc nói, giọng nói của cậu bình thản đến lạ thường giữa cơn biến loạn.

Tiêu Kình quay lại, nhìn thấy Thẩm Ngọc đang đứng đó, tay cầm một phong thư ố vàng – thứ mà cậu đã giấu kín dưới gối bấy lâu nay. Đó là mật chỉ của Tiên đế mà cậu đã lấy được từ ngăn kéo bí mật của Thái hậu.

"Cái gì đây?" Tiêu Kình gầm lên, hắn lao tới giật lấy phong thư.

Hắn mở ra, và trong khoảnh khắc đó, thế giới của vị bạo chúa hoàn toàn sụp đổ. Những dòng chữ của Tiên đế như những lời nguyền từ địa ngục hiện ra: "Tiêu Kình không phải cốt nhục hoàng gia... là đứa trẻ bị tráo đổi của Thẩm gia nhằm che đậy tội lỗi loạn luân... Thẩm Ngọc mới là hoàng tử mang dòng máu chân chính của dòng tộc họ Tiêu..."

Tiêu Kình run rẩy, phong thư rơi khỏi tay hắn, chao đảo trong không trung trước khi rơi xuống vũng rượu đổ trên sàn. Hắn nhìn Thẩm Ngọc, nhìn gương mặt mà hắn đã tôn thờ như thần thánh, giờ đây hắn mới hiểu tại sao mình lại khao khát cậu đến vậy. Không phải chỉ là tình yêu, mà là một sự thu hút của dòng máu bị đánh cắp. Hắn là một kẻ tiếm ngôi, một kẻ cướp đi cuộc đời của chính người mình yêu.

"Hóa ra... tất cả đều là giả..." Tiêu Kình cười điên dại, nước mắt hắn rơi xuống hòa cùng sắc đỏ của đôi mắt. "Ngươi biết rồi sao? Ngươi biết từ lâu rồi nên mới đối xử tốt với trẫm mấy ngày qua?"

"Phải," Thẩm Ngọc bước tới, đôi chân mang theo sợi xích vàng nặng nề nhưng tư thế của cậu lại uy nghiêm như một vị thần. "Ta muốn ngươi cảm nhận được thế nào là sự sủng ái tột cùng trước khi bị ném xuống vực thẳm. Tiêu Kình, ngươi giết cha ta, nhưng thực chất ông ấy là người thân duy nhất của ngươi trên đời này. Ngươi đã tự tay chặt đứt gốc rễ của chính mình."

Tiếng hét của quân lính ngoài cửa điện vang lên: "Bảo vệ hoàng thượng! Có phản quân công thành!"

Thẩm Anh đã dẫn quân xông vào cung điện. Tiếng kiếm rít và tiếng gào thét của đám thái giám tan tác tạo nên một khung cảnh hỗn loạn. Tiêu Kình nhìn về phía cửa điện đang bị lung lay bởi sức ép từ bên ngoài, rồi lại nhìn Thẩm Ngọc. Sự chiếm hữu trong hắn lúc này đã biến hóa thành một thứ quái vật dị dạng.

"Dù trẫm có là ai, dù trẫm có chết đi, ngươi cũng phải đi cùng trẫm!"

Tiêu Kình lao tới, hắn không dùng kiếm mà dùng đôi tay trần bóp chặt cổ Thẩm Ngọc. Hắn muốn cùng cậu tan biến ngay lúc này, để không ai có thể nhìn thấy sự sỉ nhục của hắn, cũng không ai có thể cướp lấy vị vua thực sự của hắn.

Thẩm Ngọc bị ép vào tường, hơi thở dần lịm đi. Nhưng cậu không sợ hãi. Cậu dùng hết sức lực cuối cùng, lấy từ trong tay áo ra một chiếc chìa khóa nhỏ – thứ mà cậu đã trộm được khi Tiêu Kình say ngủ. Cậu không mở xích tay, mà cậu đâm thẳng vào bả vai của Tiêu Kình.

Cơn đau khiến Tiêu Kình khựng lại. Đúng lúc đó, cửa điện Khôn Ninh Cung bị phá tung. Thẩm Anh dẫn đầu toán quân Hội Chim Nhạn xông vào.

"BUÔNG EM TA RA!" Thẩm Anh gầm lên, thanh kiếm trong tay anh vung lên một vòng cung bạc, chém đứt sợi xích vàng đang nối giữa Thẩm Ngọc và thành giường.

Tiếng "xoảng" vang lên chói tai. Sợi xích vàng – biểu tượng của sự giam cầm bấy lâu nay – đã gãy vụn dưới lưỡi kiếm của sự tự do. Thẩm Ngọc ngã vào vòng tay của huynh trưởng, ho sặc sụa.

Tiêu Kình lùi lại, vết thương trên vai máu chảy đầm đìa, nhưng nỗi đau thể xác không thấm tháp gì so với sự tan nát trong linh hồn. Hắn nhìn Thẩm Ngọc được Thẩm Anh che chở, nhìn những quân lính vốn là thần dân của mình nay đều chĩa gươm vào mình. Hắn cô độc. Hắn thực sự cô độc trong chính vương triều mà hắn đã dùng máu để xây dựng.

"Tiêu Kình, ngươi thua rồi." Thẩm Anh lạnh lùng nói, mũi kiếm chĩa thẳng vào ngực vị bạo chúa. "Vì Ngọc nhi không muốn ta giết ngươi bằng kiếm, nên ta sẽ để ngươi sống để chứng kiến cảnh em trai ta bước lên ngôi vị vốn thuộc về nó."

Tiêu Kình không nhìn Thẩm Anh, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào Thẩm Ngọc. Hắn thấy cậu đang đứng dậy, lau đi giọt nước mắt trên má. Cậu nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại – thứ ánh mắt mà hắn ghét nhất trên đời.

"Đừng nhìn trẫm như vậy!" Tiêu Kình hét lên, hắn vơ lấy thanh kiếm của mình dưới sàn, nhưng không phải để tấn công, mà là để tự sát.

Thế nhưng, Thẩm Ngọc đã nhanh hơn. Cậu bước tới, nắm lấy lưỡi kiếm của Tiêu Kình bằng bàn tay không, để máu mình chảy tràn trên lưỡi thép. "Ngươi không được chết dễ dàng như vậy. Tiêu Kình, cái chết là sự giải thoát, và ngươi không xứng đáng với điều đó. Ngươi phải sống, sống để nhìn thấy ta cai trị giang sơn này tốt hơn ngươi, sống để nhìn thấy dòng máu thực sự của họ Tiêu tỏa sáng."

Sự chiếm hữu của Tiêu Kình giờ đây đã bị đảo ngược hoàn toàn. Thẩm Ngọc không xích hắn bằng vàng bạc, cậu xích hắn bằng sự sống dằn vặt. Hắn quỳ sụp xuống sàn điện, giữa đống tro tàn của những mật chỉ và rượu độc.

Cơn bão giao thừa đã lặng lẽ dừng lại. Ngoài kia, ánh bình minh của năm mới bắt đầu ló dạng, chiếu lên những mảnh xích vàng vỡ vụn trên sàn đá. Thẩm Ngọc đứng giữa cung điện, phượng bào đỏ thẫm nhuốm máu, nhưng tư thế của cậu lại vô cùng lộng lẫy.

"Mang hắn xuống hầm tối của Khôn Ninh Cung," Thẩm Ngọc ra lệnh, giọng nói của cậu vang vọng, uy nghiêm không kém gì Tiêu Kình trước đây. "Xích hắn lại bằng đúng sợi xích mà hắn đã dùng cho ta. Ta muốn hắn hiểu cảm giác của một con chim bị nhốt trong lồng gương là như thế nào."

Quân lính tiến lên kéo Tiêu Kình đi. Hắn không phản kháng, đôi mắt hắn cứ nhìn mãi vào cổ chân không còn xiềng xích của Thẩm Ngọc. Hắn đã thua, không phải thua vì quân đội của Thẩm Anh, mà thua vì hắn đã lỡ yêu một linh hồn quá mạnh mẽ để bị chiếm hữu.