Kinh thành Đại Thần sau đêm giao thừa đẫm máu không hề trở nên ấm áp hơn. Tuyết vẫn rơi, nhưng giờ đây nó phủ lên những bức tường thành một màu trắng tang tóc, che lấp đi những vệt máu chưa kịp tẩy sạch trên quảng trường Thái Hòa. Thẩm Ngọc đã bước lên ngôi vị Nhiếp chính vương, nắm giữ đại quyền của một quốc gia đang rạn nứt. Cậu không còn mặc những bộ lụa là trắng tinh khôi như đóa mai sớm, mà khoác lên mình bộ bào phục đen thẫm thêu chỉ vàng, cứng cáp và nặng nề như chính cái gánh nặng mà cậu đang mang.
Ngôi điện nơi cậu làm việc luôn nghi ngút mùi trầm hương, nhưng dẫu có đốt bao nhiêu hương liệu, Thẩm Ngọc vẫn ngửi thấy mùi tanh nồng của máu và mùi rỉ sét của sợi xích vàng năm ấy. Cậu ngồi trên chiếc ghế chạm rồng, đôi mắt phượng nhìn vào những bản tấu chương chất đống, nhưng tâm trí lại trôi dạt về phía hầm tối sâu thẳm dưới lòng Khôn Ninh Cung – nơi cậu đang giam giữ một bí mật sống.
Càng về khuya, không gian cung đình càng trở nên tịch mịch. Sau khi cho lui toàn bộ lính canh và thái giám, Thẩm Ngọc cầm theo một ngọn đèn dầu đơn độc, bước từng bước chậm rãi về phía tẩm cung cũ. Tiếng bước chân của cậu vang vọng trong hành lang vắng, đều đặn và lạnh lùng.
Cậu đi tới một bức tường đá phía sau giường nằm cũ, nhấn vào một cơ quan bí mật. Một lối đi nhỏ hiện ra, dẫn sâu xuống lòng đất. Càng đi xuống, không khí càng trở nên ẩm thấp và lạnh lẽo. Và ở cuối con đường ấy, đằng sau những thanh sắt vững chãi, là kẻ từng nắm giữ cả thiên hạ trong tay.
Tiêu Kình ngồi bệt dưới sàn đá, đôi tay và đôi chân đều bị xích chặt vào bốn góc tường. Sợi xích mà Thẩm Ngọc dùng để giam hắn chính là sợi xích vàng đã được rèn lại, to hơn, nặng hơn, và tàn nhẫn hơn. Hắn không còn mặc long bào, chỉ có một lớp áo đơn mỏng manh rách rưới, mái tóc rối bời che khuất nửa gương mặt hốc hác.
Thẩm Ngọc đặt ngọn đèn xuống bàn đá bên ngoài lồng sắt. Ánh sáng vàng vọt hắt lên gương mặt Tiêu Kình, làm rõ những đường gân xanh tím của chứng bệnh Huyết Ngải Phù đang gặm nhấm hắn từng ngày mà không có thuốc giải.
"Ngươi lại đến sao?" Giọng nói của Tiêu Kình khàn đặc, vỡ vụn như tiếng đá dăm cọ xát vào nhau.
Thẩm Ngọc lặng lẽ nhìn hắn, lòng cậu không hề cảm thấy khoái lạc của sự trả thù như cậu từng tưởng tượng. Thay vào đó là một sự trống rỗng đến lạ kỳ. "Hôm nay là mùng ba Tết. Ngoài kia dân chúng đang ăn mừng vì một triều đại mới bắt đầu. Ngươi có muốn biết họ nói gì về vị bạo chúa cũ không?"
Tiêu Kình ngẩng đầu lên, cười một cách điên dại. Đôi mắt hắn đỏ rực dưới ánh đèn, nhìn chằm chằm vào Thẩm Ngọc như muốn xuyên thấu qua lớp bào phục uy nghiêm kia. "Họ nói gì trẫm không quan tâm. Trẫm chỉ quan tâm rằng, dẫu ngươi có ngồi trên ngai vàng cao cao tại thượng kia, đêm đêm ngươi vẫn phải mò xuống đây để nhìn trẫm. Ngọc nhi, ngươi không thể thoát khỏi trẫm. Sợi xích này không chỉ trói buộc trẫm, nó đang trói buộc cả ngươi."
Thẩm Ngọc siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. "Ngươi im đi! Ta đến đây để nhìn thấy sự thảm hại của ngươi, để tự nhắc nhở mình rằng ta đã thắng."
"Thắng sao?" Tiêu Kình lê lết thân thể, tiếng xích vàng vang lên "loảng xoảng" chói tai trong không gian hầm tối. Hắn tiến sát đến những thanh sắt, hơi thở nóng hổi phả ra giữa cái lạnh. "Nếu ngươi thắng, tại sao ngươi không giết trẫm? Tại sao ngươi vẫn cho thái y bí mật mang thuốc đến duy trì mạng sống cho trẫm? Ngươi sợ trẫm chết, vì khi trẫm chết, ngươi sẽ nhận ra mình chẳng còn gì trên đời này cả. Huynh trưởng ngươi ư? Hắn yêu chính nghĩa, yêu giang sơn, nhưng hắn không bao giờ hiểu được sự điên rồ trong dòng máu của ngươi như trẫm."
Thẩm Ngọc giận dữ tạt chén trà lạnh lên mặt Tiêu Kình. Nước trà chảy dài từ trán xuống cằm hắn, nhưng Tiêu Kình không hề né tránh, hắn vẫn nhìn cậu bằng ánh mắt chiếm hữu cực đoan.
Cơn đau đầu do Huyết Ngải Phù bỗng chốc ập đến, Tiêu Kình gầm nhẹ một tiếng, cơ thể hắn co giật mạnh, những sợi xích căng ra hết cỡ. Sự đau đớn khiến hắn mất đi vẻ ngạo mạn, chỉ còn lại một con thú bị thương đang quằn quại giữa vũng lầy của quá khứ.
Nhìn cảnh tượng đó, một phần y đức trong Thẩm Ngọc trỗi dậy, đấu tranh quyết liệt với sự căm thù. Cậu ghét bản thân mình vì điều đó. Cậu hận cái sự thực rằng dẫu hắn đã giết cả gia đình cậu, dẫu hắn đã giam cầm cậu, thì giữa họ vẫn tồn tại một mối liên kết dòng máu và những tháng ngày cuồng si không thể chối bỏ.
Cậu mở cửa lồng sắt, bước vào trong.
Ngay khi Thẩm Ngọc vừa lại gần, Tiêu Kình bất ngờ dùng sức mạnh còn sót lại chồm tới, vùi đầu vào hõm cổ của cậu. Hắn không tấn công, hắn chỉ tham lam hít hà mùi hương hoa nhài vẫn còn vương vấn trên người Thẩm Ngọc – liều thuốc giải duy nhất cho cơn điên loạn của hắn.
"Cút ra!" Thẩm Ngọc đẩy hắn ra, nhưng Tiêu Kình lại càng siết chặt hơn. Những sợi xích vàng siết vào tay hắn đến chảy máu, nhỏ từng giọt xuống vạt áo bào của cậu.
"Cho trẫm một chút... chỉ một chút thôi..." Tiêu Kình thầm thì, giọng nói chứa đựng một sự tuyệt vọng thảm hại. "Ngọc nhi... trẫm đau lắm... linh hồn trẫm như bị xé nát..."
Thẩm Ngọc đứng sững lại. Cảm giác này thật quen thuộc. Nó giống hệt như đêm ở tẩm cung khi hắn cầu xin cậu giết hắn. Cậu nhận ra một sự thật đau đớn: Sự chiếm hữu của Tiêu Kình không bao giờ biến mất, nó chỉ chuyển từ hình thái quyền lực sang hình thái của sự phụ thuộc bệnh hoạn. Hắn dùng sự đau đớn của mình để trói buộc lòng trắc ẩn của cậu. Hắn giam cầm cậu bằng cảm giác tội lỗi của một kẻ sống sót.
Cậu đưa bàn tay run rẩy vuốt nhẹ mái tóc rối của Tiêu Kình. Một giọt nước mắt rơi xuống, tan biến vào lớp áo rách rưới của hắn. "Tiêu Kình, chúng ta đều là những kẻ điên. Ngươi điên vì quyền lực và sự chiếm hữu, còn ta điên vì đã không thể hận ngươi đến cùng."
Đêm đó, Thẩm Ngọc không rời đi ngay. Cậu ngồi trong lồng sắt, dựa lưng vào những thanh sắt lạnh lẽo, để Tiêu Kình gối đầu lên đùi mình. Dưới ánh đèn dầu sắp cạn, cảnh tượng này thật quái dị và thê lương. Một vị Nhiếp chính vương trẻ tuổi quyền uy và một cựu hoàng đế bị xích lại, giữa họ là một sợi xích vàng nối dài từ quá khứ đến hiện tại.
Thẩm Ngọc suy nghĩ về những ngày sắp tới. Thẩm Anh đang gây sức ép đòi xử tử Tiêu Kình để yên lòng dân và củng cố vương quyền. Các đại thần cũng không ngừng dâng tấu chương kể tội bạo chúa. Chỉ có Thẩm Ngọc biết, cậu đang giữ hắn lại không phải vì công lý, mà vì cậu sợ hãi sự cô độc trên đỉnh cao ngai vàng. Nếu Tiêu Kình chết, ai sẽ là kẻ nhắc cho cậu nhớ cậu là ai? Ai sẽ là kẻ yêu cậu bằng một tình yêu điên cuồng, bất chấp cả luân thường đạo lý và mạng sống?
Cậu nhận ra mình đã hắc hóa. Không phải kiểu hắc hóa bùng nổ, mà là một sự mục nén từ bên trong. Cậu bắt đầu học cách hưởng thụ cảm giác nhìn Tiêu Kình dưới chân mình, học cách chiếm hữu ngược lại kẻ đã từng chiếm hữu mình.
"Ngươi muốn sống không?" Thẩm Ngọc hỏi, giọng nói vô cảm.
Tiêu Kình hé mắt nhìn cậu, môi nở một nụ cười nhợt nhạt. "Sống hay chết đối với trẫm không quan trọng. Chỉ cần mỗi đêm ngươi đều xuống đây, chỉ cần ánh mắt ngươi vẫn đặt trên người trẫm, thì cái hầm tối này chính là thiên đàng của trẫm."
"Được, ta sẽ cho ngươi sống. Ta sẽ cho ngươi sống trong bóng tối này mãi mãi. Ta sẽ là người duy nhất ngươi được nhìn thấy, người duy nhất ngươi được chạm vào. Ngươi muốn chiếm hữu ta, vậy thì giờ đây, ta sẽ chiếm hữu lấy sự tồn tại của ngươi."
Thẩm Ngọc đứng dậy, chỉnh lại y phục. Cậu bước ra khỏi lồng sắt, tiếng khóa cửa lạnh lùng vang lên lần nữa. Cậu không quay đầu lại, nhưng cậu biết, dưới hầm tối kia, Tiêu Kình đang cười. Một nụ cười của kẻ chiến thắng dẫu đang mang xiềng xích.
Khi Thẩm Ngọc trở lại trên mặt đất, mặt trời bắt đầu ló dạng. Cậu đứng trước gương, nhìn gương mặt mình trong gương đồng. Cậu không thấy con chim nhạn nữa. Cậu thấy một con phượng hoàng đen với đôi mắt đầy toan tính. Cậu đã trở thành một Tiêu Kình thứ hai, nhưng tinh vi hơn, tàn nhẫn hơn.
Cậu bước ra đại điện, nơi Thẩm Anh đang đợi sẵn với thanh kiếm trên tay.
"Ngọc nhi, em lại xuống đó sao? Tại sao chưa xử tử hắn?" Thẩm Anh nhíu mày, ánh mắt đầy lo lắng.
Thẩm Ngọc đi ngang qua huynh trưởng, tà áo bào lướt qua sàn đá tạo nên một thanh âm uy nghiêm. "Huynh trưởng, giết hắn quá dễ dàng. Em muốn hắn phải sống để trả nợ cho Thẩm gia. Hắn sẽ là vật tế thần cho vương triều này, mãi mãi không bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời."
Thẩm Anh nhìn theo bóng em trai, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhận ra đứa em trai ngây thơ ngày nào đã thực sự chết đi trong đống tro tàn của Khôn Ninh Cung. Thay thế vào đó là một vị vương giả biết cách dùng xiềng xích vàng để trói buộc không chỉ một con người, mà cả một định mệnh.