Cẩm Tú đẩy cánh cửa nặng nề của phòng V.I.P số Mười Hai, khay thuốc và hồ sơ bệnh án nằm gọn trên tay. Mùi sát trùng quen thuộc bị lấn át bởi mùi hương nhẹ của gỗ đàn hương và không khí tĩnh mịch quá mức. Cô không ngạc nhiên. Những phòng bệnh dành cho giới thượng lưu luôn có bầu không khí tách biệt như vậy.
"Chào anh Khải Phong," Cẩm Tú cất giọng chuyên nghiệp, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. "Tôi là Y tá trưởng Cẩm Tú. Tôi sẽ phụ trách ca chăm sóc của anh từ hôm nay."
Người đàn ông nằm trên giường, được băng bó ở vai và chân phải, không trả lời. Anh ta nằm nghiêng, nhìn thẳng ra cửa sổ kính lớn, nơi ánh nắng cuối chiều rọi vào làm nổi bật đường nét xương quai hàm sắc lạnh và mái tóc đen rủ xuống trán. Ngay cả khi nằm bất động và chịu đựng thương tích, anh ta vẫn toát lên một vẻ kiêu ngạo, thậm chí là xa cách.
Cẩm Tú đặt khay xuống, rút hồ sơ ra. "Chúng ta cần đo huyết áp và kiểm tra vết thương cũ. Anh có thể phối hợp được chứ?"
Khải Phong chỉ nhích nhẹ đầu, động tác nhỏ nhưng mang đầy vẻ bất cần. "Cô cứ làm đi." Giọng anh trầm, hơi khàn, như tiếng cello vang vọng trong căn phòng rộng.
Cô tiến lại gần. Mối bận tâm duy nhất của cô lúc này là các chỉ số y khoa, nhưng khi đứng sát bên giường, Cẩm Tú phải thừa nhận một sự thật. Người đàn ông này, dù đang yếu ớt vì tai nạn, vẫn sở hữu một sức hấp dẫn mãnh liệt. Vài ngày nằm viện chưa đủ làm phai nhạt đi vẻ nam tính mạnh mẽ của anh.
Cẩm Tú kéo nhẹ ống tay áo sơ mi bệnh viện của anh lên, lộ ra cổ tay rắn chắc, nơi có một vết sẹo cũ mờ. Da anh ấm nóng một cách bất thường. Cô đặt ống nghe huyết áp, cố gắng giữ bàn tay mình thật vững. Mỗi cử động chạm vào da anh đều tạo ra một cảm giác hơi tê dại lan nhanh trong không khí.
Anh không nhìn cô, nhưng ánh mắt anh dường như đang tập trung vào ngón tay cô, theo dõi từng chuyển động nhỏ. Căng thẳng bắt đầu tích tụ trong không gian hẹp giữa họ.
"Cô có vẻ căng thẳng," Khải Phong đột nhiên nói, giọng anh mang theo một chút trêu chọc lạnh lùng.
Cẩm Tú giật mình, gần như làm rơi ống nghe. Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt anh – đôi mắt màu nâu đậm, sâu và tĩnh lặng như đáy hồ.
"Tôi chỉ đang tập trung vào công việc của mình, thưa anh Khải Phong. Chỉ số của anh hơi cao. Anh có cảm thấy đau ở đâu không?" Cô hỏi, giọng điệu chuyển hẳn sang sự nghiêm nghị của y tế.
Anh hít một hơi sâu, sự im lặng kéo dài một lúc.
"Không. Nhưng tôi nghĩ tôi không cần Y tá trưởng phải đích thân làm những việc này. Các cô bé mới vào nghề sẽ làm tốt hơn." Lời nói của anh là một sự xúc phạm nhẹ nhàng, cố tình đẩy Cẩm Tú ra xa.
"Tôi xin lỗi, nhưng đây là nhiệm vụ của tôi, và tôi đảm bảo mình có đủ kinh nghiệm. Tôi cần kiểm tra vết khâu ở vai anh." Cẩm Tú không nhượng bộ. Cô tháo ống nghe huyết áp và bắt đầu gỡ nhẹ băng gạc ở vai anh.
Khi lớp băng cuối cùng được tháo ra, Cẩm Tú gần như nín thở. Vết thương vẫn còn khá sâu, nhưng điều khiến cô chú ý không phải là y học. Khoảnh khắc cô chạm tay vào làn da phía trên vết khâu, anh khẽ run lên.
Khải Phong nghiêng đầu về phía cô, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại một cách nguy hiểm.
"Cô không sợ sao, Y tá trưởng?" anh hỏi, không phải về vết thương mà là về cô.
Cẩm Tú cảm nhận được hơi thở ấm nóng của anh phả nhẹ vào tai cô. Một cảnh báo vang lên trong đầu cô về ranh giới đạo đức sắp bị vi phạm.
"Tôi chỉ sợ không hoàn thành tốt công việc. Vết thương của anh đang hồi phục tốt. Tôi sẽ chuẩn bị thuốc giảm đau cho anh." Cẩm Tú nhanh chóng kết thúc việc kiểm tra, cố tình giữ khoảng cách an toàn, trái tim cô đập nhanh hơn bình thường một nhịp.
Khi cô xoay lưng đi, chuẩn bị ghi chép, Khải Phong gọi tên cô bằng một âm điệu vừa đủ nhỏ để chỉ mình cô nghe thấy.
"Cẩm Tú..."
Cô dừng lại, không quay đầu.
"Không có gì đâu. Tôi chỉ muốn chắc chắn cô không quên tên mình thôi."
Cẩm Tú siết chặt bút. Cô biết, người đàn ông này không chỉ đang đối phó với thương tích. Anh ta đang chơi một trò chơi nguy hiểm, và cô, Y tá trưởng Cẩm Tú với nguyên tắc sắt đá, vừa bị cuốn vào đó một cách không thể tránh khỏi.