Sáng hôm sau, khi Cẩm Tú bước vào phòng Mười Hai, cô đã chuẩn bị tinh thần để đối phó với sự thăm dò tinh tế của Khải Phong. Cô chọn một chiếc áo blouse trắng được là phẳng phiu nhất và đeo khẩu trang y tế ngay cả khi không cần thiết, như một lớp chắn vô hình.
"Chào buổi sáng, anh Khải Phong. Hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu vật lý trị liệu nhẹ nhàng," Cẩm Tú thông báo, giữ giọng điệu hoàn toàn trung lập.
Khải Phong đang ngồi tựa lưng vào gối, đọc một tài liệu kinh doanh dày cộp. Anh gấp nó lại với một tiếng "cộp" dứt khoát, nhưng ánh mắt không rời khỏi cô.
"Tôi đã bảo thư ký của tôi thu xếp một chuyên gia vật lý trị liệu riêng. Cô không cần bận tâm." Anh nói, giọng vẫn trầm, mang theo quyền lực quen thuộc của một người luôn ra lệnh.
Cẩm Tú giữ vững thái độ. "Rất tiếc, theo quy trình của khu V.I.P, các bài tập khởi động và kiểm tra mức độ phục hồi ban đầu phải do Y tá trưởng thực hiện để đảm bảo liên kết với hồ sơ bệnh án. Sau đó, anh có thể làm việc với chuyên gia riêng. Đó là quy tắc, thưa anh Phong."
Từ "quy tắc" được cô nhấn mạnh, như một lời nhắc nhở cho cả hai về ranh giới.
Khải Phong nhếch mép, một nụ cười gần như không tồn tại. "Quy tắc của bệnh viện, hay quy tắc của cô, Y tá Cẩm Tú?"
"Cả hai." Cô trả lời dứt khoát.
Cô bước đến, không cho anh thêm cơ hội phản kháng. Bài tập nhẹ nhàng chỉ là xoay khớp cổ chân bị thương và nâng cánh tay bị băng bó.
Khải Phong hợp tác, nhưng mỗi lần cô chạm vào chân anh để hỗ trợ cử động, anh đều cố ý nén lại một tiếng thở. Âm thanh nhỏ bé đó, thay vì là sự đau đớn, lại mang một hàm ý khác, khiến Cẩm Tú phải bận tâm.
"Lực thế nào? Có quá mạnh không?" cô hỏi.
"Không. Nhưng cô có vẻ quá chú tâm," Khải Phong đáp.
Cô ngước lên. "Tôi là y tá, sự chú tâm là bắt buộc."
"Không, tôi đang nói đến sự chú tâm không cần thiết. Đêm qua, cô có vẻ bối rối khi tôi chạm vào cô."
Đầu óc Cẩm Tú bỗng chốc quay cuồng. Anh ta đang chơi trò tâm lý. Cô rút tay lại, gương mặt dưới lớp khẩu trang trở nên lạnh lùng.
"Anh Khải Phong, mọi hành vi chạm vật lý trong phòng bệnh này đều là hành vi y tế. Nếu anh có bất kỳ thắc mắc nào khác không liên quan đến quá trình hồi phục, anh có thể trao đổi với Giám đốc điều dưỡng. Nhiệm vụ của tôi là đảm bảo anh được chăm sóc tốt nhất, theo đúng quy tắc y đức."
Cô đã dùng lá chắn mạnh mẽ nhất: Y đức.
Khải Phong nhìn cô chằm chằm. Trong mắt anh, sự thách thức dần biến thành một thứ gì đó khó định nghĩa hơn: sự hứng thú.
"Cô làm tốt công việc của mình thật," anh khen ngợi, nhưng bằng một giọng điệu đầy ẩn ý. "Nhưng cô nên cẩn thận. Y đức là một đường biên giới mỏng manh. Nó dễ bị phá vỡ khi người ta thực sự cần một cái gì đó khác."
Cẩm Tú hoàn toàn phớt lờ lời khiêu khích đó. Cô đẩy xe dụng cụ ra xa, tránh xa tầm với của anh.
"Chuyên gia vật lý trị liệu của anh sẽ đến sau hai tiếng nữa. Tôi sẽ kiểm tra lại anh vào buổi chiều." Cô nói, không để lại một khoảng trống nào cho cuộc đối thoại cá nhân.
"Cô sẽ trốn tôi cả buổi sáng sao, Y tá trưởng?" Khải Phong gọi với theo.
Cẩm Tú không quay lại, nhưng cô dừng bước ngay trước ngưỡng cửa.
"Tôi không trốn, anh Phong. Tôi đang làm việc. Và nếu tôi nhớ không lầm, anh có một đống tài liệu cần phải giải quyết." Cô nói, rồi đóng cửa lại một cách dứt khoát.
Đứng tựa vào cánh cửa, lưng cô áp sát vào gỗ lạnh, Cẩm Tú thở phào nhẹ nhõm. Cô cảm thấy tim mình vẫn còn đập loạn xạ vì cuộc đối đầu vừa rồi. Cô biết, người đàn ông nằm trên Giường Bệnh Số Mười Hai không chỉ là một bệnh nhân. Anh ta là một thử thách, một sự cám dỗ đang dần xé toạc lớp vỏ bọc chuyên nghiệp mà cô đã xây dựng trong suốt bao năm qua.
Sự hấp dẫn này phải chấm dứt. Cô tự nhủ. Nhưng khi nghĩ đến ánh mắt sâu thẳm và giọng nói khàn khàn của anh, cô lại thấy lý trí của mình lung lay.