Cẩm Tú bước vào phòng nghỉ của nhân viên sau ca trực buổi sáng. Cô cảm thấy mệt mỏi không chỉ vì khối lượng công việc, mà còn vì phải liên tục duy trì trạng thái phòng thủ trước Khải Phong.
Cô vừa kịp cởi bỏ khẩu trang và rót một cốc nước thì bị một người đồng nghiệp kéo lại. Đó là Y tá Thanh Hằng, người làm việc lâu năm và có tiếng là nhanh nhạy, đặc biệt là với tin đồn.
"Chị Tú, em có chuyện này muốn nói riêng," Thanh Hằng hạ giọng, kéo Cẩm Tú ra góc phòng.
Cẩm Tú cảm thấy dạ dày mình thắt lại. Cô biết chuyện sắp tới sẽ liên quan đến phòng Mười Hai.
"Chuyện gì thế, Hằng?"
"Chị biết đấy, anh Khải Phong là bệnh nhân V.I.P đặc biệt. Thư ký của anh ấy đã tặng quà cho gần như cả khoa rồi. Nhưng không phải chuyện đó. Em nghe các bạn Y tá khác nói... anh ấy không chịu hợp tác với bất cứ ai ngoài chị." Thanh Hằng liếc nhìn quanh, đảm bảo không ai nghe thấy.
Cẩm Tú cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. "Đó là vì tôi là Y tá trưởng. Việc đó là bình thường."
"Không, không phải vậy đâu, chị. Bệnh nhân V.I.P thường rất lịch sự, nhưng anh Phong thì không. Anh ấy đã yêu cầu đổi ba Y tá trong hai ngày đầu tiên. Nhưng khi chị vào, anh ấy lại ngoan ngoãn. Sáng nay, em nghe phòng Hành chính nói chuyên gia vật lý trị liệu riêng đã đến, nhưng anh ấy chỉ làm việc hờ hững và yêu cầu Y tá phải đứng bên cạnh. Và người đó phải là chị."
Thanh Hằng ghé sát tai Cẩm Tú: "Giám đốc điều dưỡng đã hỏi về việc đó. Chị biết mà, ở đây có một Luật Im Lặng về các bệnh nhân lớn. Không ai được phép vượt qua ranh giới công việc, đặc biệt là với đối tượng sắp kết hôn."
Cẩm Tú hiểu ý Thanh Hằng. Khu V.I.P này được quản lý chặt chẽ. Một mối quan hệ mờ ám có thể hủy hoại sự nghiệp của cô ngay lập tức. Cô cảm thấy một áp lực lạnh buốt từ phía trên và một sự cám dỗ nóng bỏng từ chính bệnh nhân.
"Em đừng lo lắng. Tôi luôn làm việc theo đúng quy trình và Y đức. Tôi sẽ giữ khoảng cách chuyên nghiệp."
Thanh Hằng thở dài: "Em biết chị chuyên nghiệp. Nhưng anh Phong... ánh mắt anh ấy nhìn chị không phải là ánh mắt của bệnh nhân nhìn Y tá. Anh ấy đang thăm dò và khiêu khích chị."
Lời cảnh báo của Thanh Hằng như một gáo nước lạnh tạt vào sự tự tin của Cẩm Tú, xác nhận nỗi sợ hãi thầm kín của cô.
Buổi chiều, khi bước trở lại phòng Mười Hai để kiểm tra thân nhiệt và các chỉ số cuối ngày, Cẩm Tú đã đeo găng tay, áo blouse cài nút kín mít, và mang theo một sự lạnh lùng gấp đôi.
"Anh Khải Phong, chúng ta đo nhiệt độ."
Khải Phong đã gác tập tài liệu sang một bên. Anh nhìn thẳng vào Cẩm Tú, như thể đã biết về cuộc trò chuyện buổi sáng.
"Y tá trưởng của tôi đã thay đổi phong cách làm việc. Cô thậm chí còn không nhìn tôi, chỉ nhìn nhiệt kế."
Cẩm Tú đặt nhiệt kế vào chỗ anh, không phản ứng.
"Cô có biết ở đây có một Luật Im Lặng không, Cẩm Tú?" Anh hỏi, đột ngột dùng tên cô mà không có xưng hô.
Cô ngước lên, ánh mắt sắc lạnh. "Tôi biết. Và tôi tuân thủ nó."
"Tuyệt vời. Vậy cô có biết, quy tắc đầu tiên của Luật Im Lặng là không được có bất cứ điều gì để người khác phải bàn tán không?" Khải Phong hơi nhích người về phía trước, ánh mắt anh đầy thách thức. "Vậy mà hôm nay, tất cả mọi người ở đây đều nói về việc tôi từ chối mọi Y tá khác, trừ cô."
Anh đang bóc trần sự thật một cách trơ trẽn. Cẩm Tú rút nhiệt kế, chỉ số bình thường.
"Đó là vấn đề của anh, không phải của tôi. Tôi đã làm tròn bổn phận chuyên môn." Cô đáp, tay siết chặt nhiệt kế.
"Đúng. Là vấn đề của tôi," Khải Phong gật gù, một nụ cười bí ẩn xuất hiện trên môi. "Và cô có trách nhiệm phải giải quyết vấn đề của tôi, phải không? Vì tôi là bệnh nhân của cô."
"Tôi sẽ không làm bất cứ điều gì vượt quá Y đức."
"Vậy thì..." Khải Phong đột ngột đưa tay, bàn tay to lớn và ấm áp của anh chạm vào cổ tay cô, giữ chặt. "Hãy cho tôi biết ranh giới của Y đức nằm ở đâu, Cẩm Tú? Cô phải dạy tôi chứ. Nếu tôi nói tôi chỉ cảm thấy an toàn khi có cô bên cạnh, cô có tin không? Hay đó là một lời nói dối ngọt ngào?"
Sự đụng chạm bất ngờ và mạnh mẽ đó đã phá vỡ rào cản. Cẩm Tú cảm thấy một dòng điện chạy dọc từ cổ tay lên tim. Cô không thể rút tay ra ngay lập tức, vì cô sợ phản ứng mạnh sẽ càng làm tăng sự bàn tán.
Cô chỉ nhìn sâu vào mắt anh, giọng nói trầm xuống, đầy cảnh báo. "Anh Khải Phong, tôi sẽ coi hành động này là một sự hiểu lầm y tế cuối cùng."
Khải Phong không buông tay, nhưng ánh mắt anh dịu đi một chút, chứa đựng sự khao khát tinh thần hơn là thể xác. "Tùy cô. Nhưng tôi là một bệnh nhân, và bệnh nhân thì không phải lúc nào cũng tuân theo quy tắc."
Cẩm Tú giật mạnh tay ra, lòng bàn tay nóng ran vì sự tiếp xúc vừa rồi. Cô quay lưng, bước nhanh khỏi căn phòng.
Luật Im Lặng không phải là để bảo vệ bệnh nhân. Nó là để bảo vệ giới hạn đạo đức. Và Khải Phong đang cố tình dùng chính nhu cầu của bệnh nhân để phá vỡ Luật Im Lặng đó, buộc Cẩm Tú phải lựa chọn giữa sự nghiệp và cảm xúc đang trỗi dậy.