Sự cố ở cuối Chương 3 đã để lại một vết hằn rõ rệt trong tâm trí Cẩm Tú. Cô nhận ra Khải Phong không chỉ là một bệnh nhân khó tính; anh ta là một nghệ sĩ thao túng, sử dụng sự yếu đuối và quyền lực ngầm của mình để thăm dò giới hạn của cô.
Ngày hôm sau, theo lịch trình, Cẩm Tú phải tiến hành kiểm tra và thay băng cho vết thương nghiêm trọng nhất ở vai Khải Phong, nơi anh bị va đập mạnh trong tai nạn. Đây là vết thương cần sự tỉ mỉ và gần gũi nhất.
Cẩm Tú bước vào phòng Mười Hai, mang theo dụng cụ và một tâm lý đã được chuẩn bị kỹ lưỡng.
"Hôm nay chúng ta thay băng vai. Anh Khải Phong có thể nằm nghiêng về phía không bị thương được không?" cô đề nghị.
Khải Phong đã gỡ áo bệnh viện, để trần nửa trên cơ thể. Đây là lần đầu tiên Cẩm Tú nhìn thấy anh trong tình trạng như vậy. Thân hình anh không quá đồ sộ, nhưng săn chắc và cơ bắp, không hề giống một người đã nằm liệt giường cả tuần. Sự tương phản giữa nửa thân trên mạnh mẽ và vết thương nghiêm trọng càng tạo nên sự hấp dẫn lạ thường.
Anh làm theo hướng dẫn, nghiêng người. Cẩm Tú phải cúi thấp người xuống để có thể nhìn rõ vết khâu. Mùi đàn hương và mùi da thịt ấm nóng, mồ hôi thoang thoảng của anh đột ngột bao trùm lấy cô.
Cô bắt đầu cẩn thận gỡ lớp băng cũ. Da anh tái nhợt và căng lên quanh vết khâu.
"Sẽ hơi đau một chút," cô nhẹ nhàng cảnh báo.
"Tôi ổn." Khải Phong đáp, giọng anh trầm hơn thường lệ.
Cẩm Tú tập trung tuyệt đối. Cô lau sạch vết thương bằng dung dịch sát trùng. Mỗi cử động của bông gòn đều cần sự chính xác tuyệt đối, khiến tay cô phải di chuyển rất gần vùng ngực và cổ của anh.
Anh đột nhiên hít sâu một hơi, không phải vì đau, mà dường như vì một phản ứng bất ngờ nào đó. Cẩm Tú cảm nhận được sự căng cứng ở cơ vai anh dưới đầu ngón tay mình.
"Đừng căng thẳng," cô khẽ nói, chỉ đủ để anh nghe thấy. "Thả lỏng. Nếu anh cứ gồng lên, vết thương sẽ dễ bị rách hơn."
"Không phải tôi muốn căng thẳng," Khải Phong thì thầm, giọng nói gần như nghẹt lại.
Cẩm Tú biết anh đang nói dối, hoặc ít nhất, anh đang cố tình dùng lời nói để xâm nhập vào sự tập trung của cô. Cô phớt lờ, tiếp tục công việc. Cô cảm nhận được hơi thở của anh đang trở nên gấp gáp hơn.
Khi Cẩm Tú đưa mũi kim và sợi chỉ lên để kiểm tra độ lành của vết khâu, khoảng cách giữa mặt cô và mặt anh chỉ còn vài centimet. Cô có thể thấy rõ những tia máu nhỏ trong mắt anh, và sự giằng xé trong ánh nhìn đó.
"Cô... cô đã từng thích nghề này chưa?" Khải Phong đột ngột hỏi, phá vỡ sự im lặng căng như dây đàn.
Cẩm Tú không dừng tay, nhưng trả lời với giọng thấp. "Tôi yêu công việc của mình. Tôi thích cứu người."
"Vậy... nếu tôi nói cô đang cứu tôi khỏi sự cô đơn, cô có chấp nhận không?"
Cẩm Tú đóng vỉ kim lại, dán băng mới lên vết thương một cách nhanh chóng và dứt khoát.
"Tôi xin lỗi. Tôi chỉ có thể cứu cơ thể của anh. Về mặt tinh thần, anh có thể gọi điện cho vị hôn thê của mình," cô nói, giọng lạnh lùng, cố gắng thoát ra khỏi sự thân mật nguy hiểm này.
Khi cô đứng thẳng dậy, Khải Phong xoay người lại, đối diện với cô. Anh nắm lấy tay cô, nhưng lần này không phải để giam giữ, mà là để nhẹ nhàng đặt lên vùng da ngay dưới vết băng mới.
"Tôi không cần cô ấy. Tôi cần cảm giác của bàn tay này ở đây," anh nói, giọng nói đầy quyền lực và khao khát tinh thần. "Cảm giác cô đang chữa lành cho tôi, không chỉ là khâu vết thương."
Sự tiếp xúc đó là một cú sốc điện. Bàn tay anh ấm áp và mạnh mẽ. Bàn tay cô, lạnh lẽo vì cồn sát trùng, trở nên nóng rực dưới da anh. Sự gần gũi vật lý này, dưới danh nghĩa "chữa lành," đã vượt qua mọi ranh giới.
Cẩm Tú nhanh chóng rút tay lại, gương mặt đỏ bừng. Cô biết mình cần phải chấm dứt tình trạng này ngay lập tức.
"Anh Khải Phong, anh đã hoàn thành buổi kiểm tra. Tôi sẽ gửi thuốc giảm đau vào. Anh có thể mặc áo lại," cô nói, quay đi thu dọn dụng cụ một cách vội vã.
Cô rời khỏi phòng, nhưng cảm giác về vết thương nóng bỏng dưới đầu ngón tay mình vẫn còn ám ảnh. Cẩm Tú biết, cô đã thất bại trong việc giữ vững ranh giới. Anh không chỉ là một bệnh nhân, anh đã trở thành một nỗi ám ảnh gợi cảm và cấm kỵ.