Bệnh viện về đêm luôn mang một vẻ tĩnh lặng, gần như siêu thực. Ánh đèn hành lang mờ ảo hắt vào các ô cửa kính, tạo nên những dải sáng u ám. Cẩm Tú phụ trách ca trực đêm ở khu V.I.P. Cô vừa kết thúc vòng kiểm tra cuối cùng, mọi thứ đều yên ắng, trừ phòng Mười Hai.
Khi cô đi ngang qua, cô nghe thấy những âm thanh lạ. Không phải tiếng rên rỉ vì đau, mà là tiếng va chạm gấp gáp và hơi thở nặng nề, như thể ai đó đang vật lộn trong cơn sợ hãi.
Cẩm Tú lập tức mở cửa phòng Mười Hai.
Khải Phong đang co người lại trên giường, mồ hôi đầm đìa. Anh vùng vẫy với chăn ga, hai tay nắm chặt ga giường, khuôn mặt bị bóp méo vì sợ hãi, mặc dù mắt vẫn nhắm nghiền. Anh đang gặp ác mộng.
Cẩm Tú biết rõ điều này. Tai nạn kinh hoàng đã để lại chấn thương tâm lý. Cô đặt tay lên vai anh, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.
"Anh Khải Phong. Anh Khải Phong! Tỉnh lại đi. Anh đang an toàn. Anh đang ở bệnh viện."
Bàn tay cô chạm vào vai anh, ngay gần vết thương, nhưng cơn ác mộng dường như mạnh hơn. Anh đột ngột bật dậy, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào cô, nhưng dường như không nhìn thấy cô. Anh vẫn trong cơn mê. Anh nắm lấy tay cô, siết chặt đến mức cô cảm thấy đau nhói.
"Đừng đi... Đừng bỏ tôi lại..." Anh lầm bầm, giọng nói méo mó vì sợ hãi, không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy.
Đây là một Khải Phong hoàn toàn khác: yếu đuối, tuyệt vọng, và cần sự bảo vệ. Bản năng của một Y tá, và sâu thẳm hơn là bản năng của một phụ nữ, trỗi dậy mạnh mẽ trong Cẩm Tú. Cô không còn nghĩ đến Y đức hay ranh giới nữa; cô chỉ nghĩ đến việc trấn an một con người đang hoảng loạn.
Cẩm Tú không rút tay lại, mặc kệ sự đau nhói. Cô đưa tay còn lại lên, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc ướt đẫm mồ hôi của anh.
"Tôi ở đây. Tôi sẽ không đi đâu cả. Mọi chuyện đã qua rồi, anh an toàn rồi," cô nói, giọng cô dịu dàng, gần như là ru ngủ.
Cô ngồi xuống mép giường, giữ tay anh, kiên nhẫn chờ đợi. Cô không biết anh mơ thấy gì, nhưng sự tuyệt vọng trong giọng nói anh đã chạm đến một phần mềm yếu trong lòng cô. Cô nhìn vào khuôn mặt anh, giờ đây đã trở nên chân thật và dễ bị tổn thương, không còn là vỏ bọc cứng rắn của một doanh nhân thành đạt.
Từ từ, Khải Phong thả lỏng cơ thể. Hơi thở anh dần đều trở lại, nhưng anh vẫn nắm chặt tay cô. Anh mở mắt, lần này, anh nhìn thấy cô. Ánh mắt sâu thẳm của anh chứa đựng sự bối rối, sau đó là sự xấu hổ, và cuối cùng là một chút minh mẫn đáng sợ.
"Cô... cô đã thấy hết rồi?" Anh hỏi, giọng khàn đặc.
"Tôi thấy anh gặp ác mộng." Cẩm Tú trả lời, kéo tay mình ra khỏi tay anh. "Tôi đã nói với anh rồi, anh an toàn. Có lẽ tôi nên gọi bác sĩ tâm lý."
Khải Phong lắc đầu. "Không cần. Cảm ơn cô. Cẩm Tú."
Anh lại gọi tên cô, lần này bằng một sự thân mật vô thức, một lời cảm ơn chân thành.
Cẩm Tú đứng dậy, cố gắng khôi phục lại ranh giới chuyên nghiệp của mình. "Tôi chỉ làm công việc của mình."
"Không phải ai cũng sẵn sàng ngồi lại và giữ tay tôi," anh nói, giọng anh gần như là một lời thú nhận. Anh đưa mắt nhìn xuống nơi bàn tay cô vừa chạm vào, nơi sự ấm áp vẫn còn vương lại.
"Cô là người duy nhất. Những người khác chỉ tiêm thuốc an thần."
Sự thật trần trụi này làm Cẩm Tú xao động. Cô nhìn thấy sự cô đơn chân thật trong mắt anh. Người đàn ông này có tiền bạc, địa vị, một vị hôn thê hoàn hảo, nhưng trong bóng đêm, anh lại cô độc và sợ hãi như một đứa trẻ.
"Nếu anh cần gì, hãy bấm chuông. Tôi sẽ kiểm tra lại anh sau nửa giờ nữa," cô nói, xoay người bước về phía cửa.
"Cẩm Tú."
Cô dừng lại, nhưng không quay đầu.
"Cô không cần phải quay lại đâu," Khải Phong nói, giọng anh nhẹ hơn, nhưng đầy ám ảnh. "Tôi chỉ muốn cảm ơn cô lần nữa. Và... tôi xin lỗi vì đã làm phiền cô."
Lần đầu tiên, anh dùng từ "làm phiền". Lời xin lỗi chân thành đó, trong bối cảnh bóng đêm và sự yếu đuối, lại có sức mạnh hơn bất kỳ lời khiêu khích gợi cảm nào. Nó khiến Cẩm Tú, trong khoảnh khắc, quên mất Y đức và chỉ nhớ đến cảm giác mềm lòng trước sự tổn thương của một người đàn ông.
Cô đóng cửa lại, bước đi trên hành lang lát đá lạnh lẽo. Nhưng cô biết, một phần lý trí của cô đã tan chảy trong phòng Mười Hai. Sự yếu đuối của Khải Phong đã trở thành một sợi dây vô hình, siết chặt lấy cô, mạnh mẽ hơn bất kỳ sợi dây cấm kỵ nào.