Sáng hôm sau, Cẩm Tú bước vào phòng Mười Hai với một tâm trạng nặng trĩu. Cô vẫn chưa hết bối rối về những gì đã xảy ra đêm qua. Sự yếu đuối của Khải Phong đã tạo ra một sự thân mật không thể phủ nhận, và giờ cô phải đối mặt với nó dưới ánh sáng ban ngày.
Khải Phong đã tỉnh táo. Anh đang ngồi tựa lưng vào gối, ánh mắt anh chạm ngay vào cô khi cô bước vào. Không còn sự xa cách hay sự thách thức, mà là một sự quan sát tĩnh lặng nhưng mãnh liệt.
"Chào buổi sáng, Y tá trưởng," anh nói, giọng anh đã lấy lại sự trầm ổn, nhưng có một chút ấm áp khác lạ.
"Chào anh Khải Phong. Tôi cần kiểm tra các chỉ số sau đêm qua." Cẩm Tú bắt tay vào công việc, cố gắng hành động nhanh chóng và hiệu quả.
Khi cô đang chỉnh lại gối cho anh, một hành động cần sự gần gũi nhất định, Khải Phong đột nhiên đưa tay ra, chạm nhẹ vào cổ tay cô, nhưng lần này không phải là sự giam giữ mà là một cử chỉ giữ lại tinh tế.
"Cô ngủ ngon không? Hay cơn ác mộng của tôi đã làm phiền cô?" anh hỏi.
"Nhiệt độ cơ thể anh đã ổn định," Cẩm Tú né tránh câu hỏi, chỉ nói về mặt y tế.
"Tôi đang hỏi về cô, không phải về nhiệt độ," anh nhấn mạnh. "Cảm ơn cô vì tối qua. Cô đã... rất kiên nhẫn."
Cẩm Tú cảm thấy gò má mình nóng lên. Cô không quen nhận sự cảm ơn cá nhân từ bệnh nhân, đặc biệt là trong tình huống nhạy cảm như vậy.
"Đó là công việc của tôi," cô nói nhỏ.
"Không, đó là sự ân cần của cô," Khải Phong sửa lời.
Cô cố gắng chuyển đề tài: "À, tôi có mang đến cho anh một cuốn tạp chí kiến trúc mới nhất. Tôi thấy anh thích đọc."
Cẩm Tú đặt cuốn tạp chí lên bàn cạnh giường, nhưng vì vội vàng, cô vô tình làm đổ cốc nước đã nguội. Nước chảy lan ra bàn, ướt cả góc hồ sơ bệnh án của anh.
"Ôi, tôi xin lỗi!" Cẩm Tú hốt hoảng, vội vàng rút khăn giấy để lau. Sự chuyên nghiệp của cô gần như tan biến.
Khải Phong nhìn cô, và điều không ngờ nhất đã xảy ra: Anh cười.
Đó không phải là một nụ cười nhếch mép chế giễu. Đó là một nụ cười thật sự, tự nhiên và hiếm hoi, làm khuôn mặt lạnh lùng của anh bỗng trở nên rạng rỡ và dịu dàng. Khóe mắt anh nhăn lại một chút, và ánh mắt anh lấp lánh sự thích thú, hoàn toàn không có sự kiêu ngạo thường thấy.
"Không sao đâu, Cẩm Tú," anh nói, giọng anh có một chút khàn khàn vì cười. "Dù sao thì hồ sơ của tôi cũng được làm bằng giấy chống thấm nước... Tôi đùa đấy."
Trong khoảnh khắc ấy, sự xa cách giữa họ dường như tan biến. Cô không còn nhìn thấy bệnh nhân Khải Phong lạnh lùng, mà là một người đàn ông quyến rũ, có khiếu hài hước. Nụ cười chớp nhoáng đó, bộc lộ một phần nhân cách ấm áp mà anh đã giấu kín, có sức mạnh hơn cả những lời tán tỉnh.
Cẩm Tú ngây người nhìn anh, quên mất việc lau nước. Cô cảm thấy cảm xúc bối rối trộn lẫn với một cảm giác nguy hiểm mới—sự hấp dẫn không chỉ đến từ thể xác, mà còn từ sự dịu dàng bất ngờ này.
"Anh... anh cười đẹp lắm," Cẩm Tú lỡ lời thốt ra. Cô lập tức hối hận vì sự thiếu chuyên nghiệp này.
Nụ cười trên môi Khải Phong tắt đi, thay vào đó là một ánh mắt thâm sâu, chứa đầy sự hài lòng. Anh biết cô đã bị đánh gục bởi khoảnh khắc đó.
"Chỉ với cô thôi," anh nhẹ nhàng đáp lại, giọng nói đó chứa đựng một lời hứa, một lời mời gọi riêng tư. "Tôi hiếm khi cười. Và tôi chỉ muốn cô nhìn thấy điều đó."
Cẩm Tú cảm thấy cả căn phòng V.I.P bỗng chốc trở nên chật chội. Cô vội vàng thu dọn mảnh giấy ướt, cố gắng lấy lại sự nghiêm túc.
"Tôi nghĩ tôi nên kiểm tra lại thuốc của anh," cô nói, quay đi một cách đột ngột.
Rời khỏi phòng Mười Hai, Cẩm Tú bước đi trên hành lang mà lòng bàn chân cô gần như không chạm đất. Nụ cười của Khải Phong đã in sâu vào tâm trí cô, phá vỡ bức tường lý trí mà cô đã cố gắng xây dựng. Cô biết, cô đang bước vào một vùng nguy hiểm: cô không chỉ bị hấp dẫn bởi vẻ ngoài, mà còn bởi bản chất của anh.
Mối quan hệ này là cấm kỵ. Cô tự nhắc nhở bản thân. Anh ta có vị hôn thê. Anh ta là bệnh nhân của mình. Nhưng một giọng nói nhỏ hơn, ấm áp hơn trong lòng cô, cứ lặp lại hình ảnh nụ cười dịu dàng đó.
Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng nó đã làm lu mờ ranh giới giữa y tá và người đàn ông bị cấm đoán.