Cẩm Tú đang nghỉ trưa tại phòng trực. Sau nụ cười chớp nhoáng của Khải Phong, cô đã cảm thấy bồn chồn suốt buổi sáng, không thể tập trung hoàn toàn vào công việc. Cô cố gắng lờ đi cảm xúc của mình bằng cách lật giở một tờ tạp chí kinh tế cô mượn được của một đồng nghiệp.
Và rồi, cô thấy nó.
Ngay trên trang bìa là bức ảnh lớn của Khải Phong, lịch lãm trong bộ vest đen, đứng bên cạnh một người phụ nữ tuyệt đẹp. Cô ấy cao ráo, thanh lịch, với mái tóc xoăn nhẹ và ánh mắt sắc sảo, tự tin. Tiêu đề in đậm ngay dưới bức ảnh:
"Đại Gia Tộc Phá Băng Hợp Lực: Khải Phong và Lâm Tố Quyên Chính Thức Xác Nhận Hôn Ước Vàng."
Tim Cẩm Tú như ngừng đập. Cô không phải là người mù mờ về thân thế của Khải Phong – cô biết anh giàu có, nổi tiếng. Nhưng nhìn thấy sự thật này được công bố rõ ràng, cô cảm thấy như bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt. Hôn ước này không chỉ là một lời hứa, mà là một sự kiện xã hội được cả giới kinh doanh săn đón.
Lâm Tố Quyên, cái tên đó, toát lên sự hoàn hảo và địa vị. Cô ấy là đối tượng Khải Phong phải kết hôn, là người thuộc về thế giới mà Cẩm Tú không bao giờ có thể chạm tới.
"Ôi, cô Tố Quyên đúng là đẹp thật, phải không chị Tú?" Thanh Hằng, cô y tá hay buôn chuyện, đột nhiên xuất hiện, chỉ vào bức ảnh. "Em nghe nói cô ấy thường xuyên qua lại phòng anh Phong. Họ đúng là cặp đôi trời sinh. Vừa có tiền, vừa có quyền lực."
Cẩm Tú gập tạp chí lại một cách vô thức, cố nén cảm xúc bối rối của mình. "Chuyện của họ không liên quan đến công việc của chúng ta."
"Làm sao mà không liên quan được, chị? Sáng nay cô ấy còn đến thăm anh Phong nữa cơ. Cô ấy còn mang theo một lẵng hoa đắt tiền, và em thấy hai người họ nói chuyện rất thân mật. Chị biết không, cô Tố Quyên còn nhờ mình chuẩn bị một bữa tối nhỏ trong phòng bệnh để hai người họ kỷ niệm gì đó nữa chứ." Thanh Hằng huyên thuyên.
Cẩm Tú cảm thấy cơn ghen nhỏ nhoi, ích kỷ và hoàn toàn vô lý, trỗi dậy trong lồng ngực. Cô đã vô tình cho phép mình bị cuốn vào sự mê hoặc của Khải Phong – sự yếu đuối trong đêm, nụ cười dịu dàng vào buổi sáng – và anh ta đã lợi dụng điều đó. Anh ta vẫn có thể giữ mối quan hệ thân mật với vị hôn thê, trong khi vẫn thăm dò và khiêu khích cô.
Chiều hôm đó, khi Cẩm Tú tiến vào phòng Mười Hai, cô mang theo thái độ lạnh lùng nhất, sự chuyên nghiệp của cô đã trở lại gấp mười lần, như một lớp giáp bảo vệ.
Khải Phong đang ngồi trên chiếc ghế bành sang trọng trong phòng, Tố Quyên ngồi đối diện. Không khí giữa họ lịch thiệp, nhưng có một sự xa cách ngầm. Tố Quyên đứng lên khi Cẩm Tú vào, ánh mắt cô ta đánh giá Cẩm Tú từ đầu đến chân.
"Chào cô, cô là Y tá Cẩm Tú phải không? Cảm ơn cô đã chăm sóc Khải Phong chu đáo," Tố Quyên nói, giọng nói sắc sảo và đầy tự tin.
"Đó là bổn phận của tôi," Cẩm Tú đáp, không nhìn Tố Quyên, chỉ hướng về Khải Phong.
"Tôi đến để kiểm tra vết thương vai."
Khải Phong, nhìn thấy sự lạnh lùng mới này của cô, dường như hiểu ra vấn đề. Anh mỉm cười, nhưng nụ cười này rất gượng gạo, và nó dành cho Tố Quyên.
"Anh Khải Phong, để tôi giúp anh. Cô Cẩm Tú sẽ kiểm tra cho anh. Cô ấy là người nghiêm túc nhất ở đây." Tố Quyên nói, quay sang Khải Phong với một nụ cười rạng rỡ.
Cẩm Tú tiến hành kiểm tra một cách máy móc, tránh mọi tiếp xúc mắt với Khải Phong. Cô tháo băng, sát trùng, và dán băng mới. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng, không có bất kỳ khoảnh khắc tê dại hay hơi thở gấp gáp nào.
Khải Phong cố gắng tìm kiếm ánh mắt cô, nhưng Cẩm Tú luôn nhìn vào vết thương. Khi cô dán băng xong, anh khẽ nắm lấy cổ tay cô dưới lớp băng gạc.
"Tối nay tôi có một bữa tối nhỏ. Cô có thể mang thêm thuốc giảm đau vào lúc bảy giờ được không?" anh nói, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt anh chứa đựng một sự khẩn cầu ngầm, như thể đó là một mật mã chỉ hai người hiểu.
Cẩm Tú giữ tay mình thật chặt, không cho phép bản thân phản ứng. Cô nhìn thẳng vào Tố Quyên, người đang giả vờ xem điện thoại.
"Tất nhiên rồi, anh Khải Phong. Đó là giờ phát thuốc theo quy định," Cẩm Tú đáp, giọng cô lạnh như băng.
Cô rút tay ra khỏi Khải Phong, cảm nhận sự thất vọng thoáng qua trong mắt anh.
Rời khỏi phòng, Cẩm Tú bước đi với sự nhẹ nhõm giả tạo. Sự xuất hiện của Tố Quyên và thông tin về Hôn Ước Vàng đã có tác dụng. Nó đã kéo cô trở lại thực tại và nhắc nhở cô về vai trò thực sự của mình.
Cô là Y tá trưởng, người chịu trách nhiệm về sức khỏe thể chất của anh. Mọi thứ khác, sự hấp dẫn, nụ cười, và sự yếu đuối trong đêm, chỉ là những cám dỗ cấm kỵ mà cô phải chống lại để bảo vệ bản thân và sự nghiệp của mình.