Buổi tối sau khi vị hôn thê Tố Quyên rời đi, sự lạnh lùng chuyên nghiệp của Cẩm Tú dường như đã làm Khải Phong thất vọng. Anh trở nên im lặng và khó gần hơn. Cẩm Tú làm theo lịch trình, mang thuốc giảm đau vào lúc bảy giờ, hoàn toàn tránh mọi tiếp xúc cá nhân.
Khoảng nửa đêm, khi bệnh viện chìm vào giấc ngủ sâu, chuông báo động từ phòng Mười Hai vang lên.
Cẩm Tú chạy vội đến nơi. Khi cô mở cửa, cô thấy Khải Phong đang run rẩy dữ dội dưới lớp chăn, khuôn mặt anh đỏ bừng.
"Khải Phong, chuyện gì xảy ra?" Cẩm Tú ngay lập tức chuyển sang chế độ khẩn cấp.
"Lạnh... quá..." Anh thều thào, giọng anh yếu ớt, khác hẳn sự mạnh mẽ thường ngày.
Cẩm Tú lập tức đo nhiệt độ: 39.5
∘
C. Cơn sốt cao đột ngột. Cô nhanh chóng gọi bác sĩ trực, đồng thời bắt tay vào các biện pháp sơ cứu.
Suốt hai giờ tiếp theo là cuộc chiến căng thẳng. Bác sĩ xác định nguyên nhân có thể là do phản ứng với thuốc hoặc nhiễm trùng nhẹ. Cẩm Tú phải liên tục chườm mát, thay đổi khăn lạnh và theo dõi các chỉ số sinh tồn của Khải Phong.
Cô cởi bỏ áo bệnh viện của anh, để lộ hoàn toàn nửa trên cơ thể. Cô dùng khăn lạnh lau người anh một cách nhanh chóng và dứt khoát. Trong ánh sáng lờ mờ của phòng bệnh, sự trần trụi và yếu đuối của anh hiện ra rõ ràng, nhưng lúc này, Cẩm Tú chỉ nhìn thấy bệnh nhân cần được cứu chữa.
Khải Phong, dù đang mê man vì sốt, vẫn cảm nhận được sự hiện diện của cô. Anh cố gắng nắm lấy cổ tay cô, nhưng không phải bằng lực thách thức mà bằng một sự yếu ớt bám víu.
"Nóng... lạnh..." anh rên rỉ.
"Cố gắng lên, Khải Phong. Anh phải chiến đấu với nó," Cẩm Tú thì thầm, giọng cô dịu dàng một cách vô thức. Cô đổi khăn, đặt lên trán anh. Cô nhận ra cô không thể duy trì sự lạnh lùng chuyên nghiệp khi anh đang ở giữa lằn ranh nguy hiểm.
Trong cơn sốt, anh bắt đầu nói mê man, không phải về công việc hay vị hôn thê, mà về những áp lực anh phải chịu, về việc anh không muốn trở thành người thừa kế mà người khác mong muốn.
"Chỉ muốn... xây những thứ mình muốn... Không phải... những gì họ cần..." Anh lẩm bẩm, nước mắt chảy ra từ khóe mắt.
Cẩm Tú lau những giọt nước mắt nóng hổi đó. Trong khoảnh khắc này, cô không còn là Y tá trưởng nghiêm khắc nữa. Cô là người duy nhất chứng kiến sự suy sụp thật sự của Khải Phong, sự giằng xé giữa bổn phận và khao khát cá nhân. Cô hiểu rằng, sự kiêu ngạo và lạnh lùng của anh chỉ là một lớp vỏ bảo vệ cho một tâm hồn mệt mỏi và bị ràng buộc.
Khi nhiệt độ bắt đầu giảm xuống, Khải Phong chìm vào giấc ngủ sâu hơn. Cẩm Tú ngồi bên cạnh anh, ánh đèn bàn khuya chỉ chiếu sáng gương mặt mệt mỏi của cô. Cô nhìn anh, người đàn ông này vừa là bệnh nhân quan trọng nhất, vừa là nỗi ám ảnh cấm kỵ lớn nhất đời cô.
Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng lướt qua vệt mồ hôi còn đọng lại trên thái dương anh. Không phải vì y tế, mà là vì một nhu cầu không thể gọi tên – một sự thấu hiểu sâu sắc, vượt qua mọi rào cản xã hội và chuyên môn.
Cô biết, sau đêm nay, cô không thể nào trở lại làm một Y tá hoàn toàn khách quan được nữa. Cô đã nhìn thấy vết thương tinh thần của anh, và nó còn đau đớn hơn vết thương thể chất rất nhiều.
Cẩm Tú ở lại phòng Mười Hai cho đến khi trời sáng, khi cơn sốt đã hoàn toàn được kiểm soát. Cô mệt mỏi rã rời, nhưng lòng cô lại tràn ngập một cảm giác lạ lẫm: một sự gắn bó không thể giải thích, được sinh ra từ sự căng thẳng và sự yếu đuối.
Khi cô rời đi lúc bình minh ló rạng, cô mang theo một bí mật: Cô không chỉ cứu sống Khải Phong, cô còn thấu hiểu anh. Và sự thấu hiểu đó đã khiến ranh giới cấm kỵ giữa họ trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết.