MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhương Pháp Hồi Phục Mới Của Y TáChương 9

Phương Pháp Hồi Phục Mới Của Y Tá

Chương 9

970 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Cẩm Tú trở lại phòng Mười Hai sau khi nghỉ ngơi nhanh vài giờ. Ánh nắng rực rỡ buổi sáng đã xóa tan đi vẻ u ám của đêm qua, nhưng không thể xóa đi sự thân mật vô hình đã hình thành giữa hai người.

Khi Cẩm Tú bước vào, Khải Phong đã tỉnh táo hoàn toàn. Anh ngồi thẳng trên giường, lưng tựa vào gối, trông mạnh mẽ và tỉnh táo hơn rất nhiều. Vẻ mặt anh không còn sự kiêu ngạo hay thách thức, mà thay vào đó là sự điềm tĩnh và một chút dịu dàng khó giấu.

Anh nhìn thẳng vào Cẩm Tú, ánh mắt anh kéo dài hơn bình thường, như thể muốn đọc mọi suy nghĩ của cô.

"Chào buổi sáng, Y tá trưởng," anh nói. Giọng anh trầm ấm, hơi khàn vì sốt, nhưng mang một sự chân thật chưa từng có.

"Chào anh Khải Phong. Anh cảm thấy thế nào?" Cẩm Tú hỏi, lập tức bắt đầu kiểm tra thân nhiệt và các chỉ số. Cô đặt nhiệt kế và cố gắng tránh ánh mắt anh.

"Tốt hơn rất nhiều. Cô đã cứu tôi đêm qua."

Cẩm Tú làm việc nhanh chóng, cố gắng không để bản thân bị ảnh hưởng bởi sự gần gũi. "Đó là công việc của tôi. Nhiệt độ của anh đã bình thường. Bác sĩ sẽ kiểm tra lại vết thương của anh sau."

Cô xoay người, chuẩn bị rời đi, nhưng Khải Phong nhẹ nhàng đưa tay ra, chạm vào khuỷu tay cô. Lần này, sự chạm vào không mang tính chất khiêu khích hay kiểm soát; nó là một hành động ngăn cô lại một cách chân thành.

"Đừng vội vàng. Tôi muốn nói chuyện."

Cẩm Tú dừng lại, hơi thở cô nghẹn lại. Cô biết, cô không thể cứ mãi trốn tránh.

"Tôi nghe đây, anh Khải Phong."

Khải Phong rút tay về, nhưng ánh mắt anh vẫn khóa chặt vào cô. "Tôi không nói về việc cô làm tròn trách nhiệm y tế. Tôi nói về việc cô đã ở lại."

Anh hít một hơi sâu, như thể đang cân nhắc từng lời nói. "Tôi biết cô đã ngồi cạnh tôi suốt đêm. Tôi biết cô đã lau mặt cho tôi. Và... tôi nhớ những gì tôi đã nói trong cơn mê."

Sự thẳng thắn của anh làm Cẩm Tú bối rối. Cô chỉ nhìn vào bức tường phía sau anh. "Anh không cần phải xin lỗi về những gì anh nói. Đó là phản ứng bình thường sau chấn thương và sốt cao."

"Nhưng đó là sự thật," anh nhấn mạnh, giọng nói nặng trĩu. "Tôi là một người cô đơn. Và khi tôi yếu ớt nhất, cô đã ở đó, không phải là vị hôn thê, không phải là bạn bè hay thư ký, mà là cô, Cẩm Tú."

Anh dừng lại, nhìn cô với ánh mắt đầy biết ơn và sự ngưỡng mộ.

"Cảm ơn cô," anh nói, giọng nói anh trầm xuống, "Thật lòng cảm ơn cô vì sự kiên nhẫn, sự ân cần và vì đã không tiêm cho tôi thứ thuốc an thần nào. Cô đã cho tôi một đêm được phép yếu đuối, và tôi sẽ không quên điều đó."

Lời cảm ơn này là một gánh nặng. Nó không chỉ là lời cảm ơn của một bệnh nhân, mà là sự thú nhận của một người đàn ông về sự phụ thuộc cảm xúc vào cô. Nó tạo ra một mối liên kết tinh thần không thể cắt đứt, vượt qua mọi ranh giới chuyên nghiệp.

Cẩm Tú cuối cùng cũng ngước lên, nhìn thẳng vào Khải Phong. Cô nhận ra sự thành thật trong mắt anh. Điều này làm cô đau lòng.

"Anh Khải Phong," cô nói, giọng cô khẽ run. "Tôi đánh giá cao lời cảm ơn của anh. Nhưng tôi xin nhắc lại, tôi là Y tá trưởng ở đây. Sự chăm sóc của tôi dành cho tất cả bệnh nhân đều như nhau. Tôi chỉ làm những gì tôi đã thề sẽ làm khi theo nghề."

Cô cố gắng đưa ra một ranh giới rõ ràng, nhưng bản thân cô biết lời nói đó là dối lòng. Cô không thể chối bỏ những cảm xúc đã nảy sinh đêm qua.

Khải Phong mỉm cười, nụ cười này rất nhỏ, gần như là một biểu hiện của sự chiến thắng.

"Tôi hiểu. Cô cần phải nói vậy. Nhưng tôi cũng cần phải nói sự thật của tôi. Dù cô nói gì, thì đối với tôi, cô đã trở thành người quan trọng nhất trong quá trình hồi phục này."

Anh đưa tay ra, chỉ vào ngực, nơi trái tim anh đang đập dưới lớp da trần. "Không chỉ là vết thương vật lý, Cẩm Tú."

Cẩm Tú cảm thấy như bị lôi vào một cuộc chiến cam go giữa lý trí và cảm xúc. Cô biết, nếu cô chấp nhận lời cảm ơn này, cô sẽ thừa nhận sự ràng buộc.

Cô lùi lại một bước, sự chuyên nghiệp trở thành chiếc áo giáp cuối cùng. "Nếu anh đã cảm thấy khỏe hơn, anh có thể bắt đầu tập vật lý trị liệu nhẹ nhàng. Tôi sẽ gửi lịch trình mới vào. Chúc anh một ngày tốt lành, anh Khải Phong."

Nói xong, cô quay lưng và bước ra khỏi phòng, không cho anh thêm cơ hội phản ứng.

Cẩm Tú đã thành công trong việc duy trì vẻ ngoài chuyên nghiệp, nhưng cô biết, cô đã thất bại trong cuộc chiến nội tâm. Lời cảm ơn nặng trĩu của Khải Phong đã gieo vào lòng cô một hạt giống tình cảm cấm kỵ. Cô không thể nào nhìn anh như một bệnh nhân bình thường được nữa. Anh là người đàn ông mà cô đã nhìn thấy sự yếu đuối, và điều đó đã tạo ra một sự thân mật không thể xóa nhòa.